Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1466: LÀ AI?

- Đao pháp của chủ thượng, càng ngày càng tịnh tiến.

-Lần nịnh nọt vỗ mông ngựa này của ngươi, thật không có chút thành ý nào.

-Thuộc hạ thật sự không phải vuốt mông ngựa, mà là thuộc hạ thật sự nhìn ra đao ý, thiên phú của chủ thượng thật ưu tú.

Cùng Điền Vô Kính, cùng Kiếm Thánh, thậm chí cùng Trần Đại Hiệp, tự nhiên không thể so được.

Nhưng tư chất của Trịnh Phàm, kỳ thật vô cùng ưu tú.

Rốt cuộc, hắn chỉ dùng thời gian mấy năm thăng cấp đến Lục phẩm, nhưng không hề dựa vào cắn thuốc, con đường tu luyện này thật vô cùng kiên định.

-Chờ rảnh rỗi, ta nhất định phải tranh thủ thời gian, mang hai người, đi học hỏi kinh nghiệm, cảm giác đẳng cấp đang nện chắc rồi, phải đi ra ngoài lịch duyệt, thử xem có thể phá được bình cảnh hay không?

-Mang Kiếm Thánh đi?

-Nhưng mang Kiếm Thánh đi, có thể không thú vị hay không?

Trịnh Phàm hỏi.

Mang Kiếm Thánh làm bảo tiêu mà nói, đây còn gọi là lịch duyệt nữa sao?

-Nhưng an toàn của chủ thượng vẫn quan trọng nhất.

Nhóm Ma Vương không có thời gian đi phân thân, bởi mỗi người đều phụ trách những công việc rất quan trọng.

-Mang Kiếm Thánh quá khoa trương, hay mang Trần Đại Hiệp đi?

-Ân, Trần Đại Hiệp là một người rất kiên định.

Người mù gật gù.

-Có điều, thuộc hạ vẫn kiến nghị chủ thượng lại mang một ít thám tử được Tiết Tam huấn luyện ra âm thầm bảo hộ, hơn nữa nếu có thông tin gì quan trọng, có thể kịp thông báo cho ngài.

-Ta đây không chạy xa, chỉ đến Thiên Đoạn sơn mạch.

-Vậy cần mang theo, bởi một khi gặp được đại sự, vẫn cần chủ ý của chủ thượng ngài, cái này không phải vuốt mông ngựa.

-Tốt.

Trịnh Phàm cầm lấy một cái khăn lông khô, chà lau lên người.

Người mù tiếp tục bẩm báo nói:

-Bà ngoại kia, theo ý của Tứ Nương, dựa dịp bà ta tỉnh, làm nốt hôn sự của Tiết Tam đi. Thuộc hạ cảm thấy Hỗ Bát Muội kia, có thể là một quân cờ hay, nhờ nàng mang cho chúng ta tiên đoán kia, về sau nói không chừng còn phải tiếp tục trông cậy vào nàng.

Cái này giống radar dò ngọc rồng, có thể giúp chúng ta chiếm cứ lợi thế.

Vì thế, hy sinh Tam Nhi đi dùng nhân tình lung lạc nàng, là đáng giá, còn nữa, Tam Nhi cũng vui vẻ chịu đựng.

-Được rồi, thời điểm dâng trà đáp lễ, gọi ta một tiếng.

Theo lý thuyết, gia trưởng nhà trai và gia trưởng nhà gái, đều ngồi cùng nhau nhận phụng trà.

-Đến nỗi cấm chế lưu lại trên người Thiên Thiên, thuộc hạ tính toán một chút, đại khái, cũng chỉ có mấy phương diện kia.

Rốt cuộc, lấy uy thế hiện giờ của Đại Yến, không quan tâm bên trong thế nào, đối ngoại, cực kỳ cường thế, mà thế tử Tĩnh Nam Vương, có thể xưng là căn cơ tương lai của Đại Yến.

Căn cơ này có thể chốn nếu thuộc hạ là Yến Hoàng, hẳn g đỡ đế quốc, cũng có thể, làm sụp đổ đế quốc.

-Không có tin tức cụ thể nào khác?

Trịnh Phàm hỏi.

Người mù tự nhiên rõ ràng chủ thượng hỏi cái gì, lắc đầu, nói:

-Chuyện của Đỗ Quyên, hiện tại vẫn chưa có tiến triển cụ thể gì, bởi người trên Thiên Hổ sơn đã chết hết, thậm chí ngay cả một ít đương sự lúc đó, cũng sớm mất rồi.

Thuộc hạ cảm thấy thái độ của Tĩnh Nam Vương chuyển biến đối với triều đình, Yến Quốc bên kia, hẳn không hoàn toàn sạch sẽ, nhưng nếu thuộc hạ là Yến Hoàng, hẳn sẽ không thiển cận đến mức làm hành động “Giết gà lấy trứng” kia, cái này không phải diệt trừ hậu hoạn, mà diệt toàn bộ Điền gia.

Rốt cuộc, lúc ấy tuy rằng Đại hoàng tử lãnh chức đại soái đại quân đông chinh, nhưng Đại Yến, vẫn xa xa chưa đến thời điểm bẻ ná bắn chim.

-Tiếp tục nói.

Trịnh Phàm đem khăn lông ném vào lu nước, bắt đầu chà lau thân mình một lần nữa.

-Càn Quốc bên kia hẳn sẽ không, bởi thuộc hạ không nghĩ ra, Càn nhân rốt cuộc ngu xuẩn đến tình trạng gì, mới có thể nghĩ ra trò này. Khả năng trên sự kiện này, bị hao tổn lớn nhất cũng tức nhất, chính là Càn nhân, bọn họ sẽ rất ủy khuất.

-Sở Quốc?

Trịnh Phàm hỏi.

-Lần đại chiến phạt Sở này, chúng ta và nội vệ Phượng sào đều không thiếu lần giao thủ, cũng hiểu biết một chút đối với cơ quan đặc biệt này. Nội vệ Phượng sào chủ yếu vẫn nằm dưới sự điều khiển của Nhiếp Chính Vương, trước đây kỳ thật không lớn như ậy, ít nhất, triều đình Đại Sở không duy trì bọn họ như bây giờ.

Hơn nữa, rất nhiều quý tộc đều muốn nhúng bàn tay vào nội vệ Phượng sào, phân cách chia chác khối bánh kem này, sau khi Nhiếp Chính Vương kia thu chỉnh, nó mới có thể lớn mạnh đến bây giờ.

Mà khi Đỗ Quyên chết trên Thiên Hổ sơn, Sở Quốc vẫn đang diễn ra loạn hoàng tử, theo lý thuyết, anh vợ chủ thượng ngài hẳn không có cơ hội đi làm chuyện này.

Tuy rằng hắn kỳ thật có động cơ nhất, bởi, Đỗ Quyên chết, làm cho Điền Vô Kính, làm cho Tĩnh Nam quân phải bội triều đình Đại Yến, như vậy Đại Yến không cách nào thâu tóm Tam Tấn, quân tiên phong Yến nhân cũng không cách nào động tới Sở Quốc.

Hơn nữa, chiêu này còn có thể họa thủy đông dẫn, đem cừu hận của Yến nhân trút lên Càn Quốc, Sở Quốc hắn đương nhiên không thể nghi ngờ là một phương thu lợi lớn nhất.

Nhưng vẫn theo lời thuộc hạ đã nói trước kia, Nhiếp Chính Vương có lẽ có năng lực hoặc cơ duyên xảo hợp nào đó, đã biết được thân phận của Đỗ Quyên, hắn có thể làm một ít việc, Sở Quốc, cũng có năng lực kia, nhưng khi đó Nhiếp Chính Vương có thể động thủ gọn lẹ không để lại dấu vết như vậy, thật sự không có khả năng.

Độ khó của cái này, tương đương với việc Nhiếp Chính Vương đến phế tích Sở đô kia, một lần nữa triệu hồi một con Hỏa Phượng thật sự, mà không phải Linh.

-A.

Trịnh Phàm cười.

-Rốt cuộc sau một hồi bài trừ như vậy, nói chung không có khả năng là Cẩu Mạc Ly đi.

Rốt cuộc, lúc ấy Dã Nhân Vương, cũng coi như xứng đáng được đặt trên bàn, tuy rằng khi đó, hắn vẫn xưng “Tiểu cẩu tử” khắp nơi.

-Cái này tự nhiên không có khả năng, nếu hắn thật sự có thủ đoạn kia, cũng không đến mức phải ôm giày quận chúa ngửi nhiều năm như vậy.

-Man tộc?

Trịnh Phàm hỏi.

-Nghe nói, lão Man Vương Man tộc kia cũng có một chút thủ đoạn lợi hại.

-Nếu Man tộc có khỏ năng mà nói, vậy quốc gia La Mã phương tây kia, cũng có khả năng, bọn họ dự cảm sắp có một đế quốc mới phương đông sắp quật khởi, cho nên trước tiên ngáng chân trước.

Trịnh Phàm gật gật gù.

Người mù cũng mỉm cười không nói.

Man tộc và phương tây cũng có khả năng, nhưng khả năng này cực kỳ bé nhỏ, bởi thao tác khó khăn, quá lớn. Vấn đề lớn nhất là,

Vấn đề lớn nhất là, bọn họ thật sự quá xa.

-Người có thể thúc đẩy chuyện này phát sinh, hẳn cũng bên trong bàn cờ kia, không có khả năng quá xa.

Người mù nói tiếp:

-Giống như, chúng ta vậy!

Trong mắt người ngoài, chẳng sợ chủ thượng ngài đã phong hầu, nhưng đoàn đội chúng ta vẫn như cũ không được người ngoài coi trọng, nhưng kỳ thật, chúng ta có năng lực đi làm một ít chuyện âm mưu quỷ kế, rốt cuộc đến quận chúa, chúng ta cũng dám làm cho nàng bất tỉnh, không phải sao!

Cho nên, thoạt nhìn chúng ta đã đem các thế lực lớn đặt lên một lần, nhưng dưới mặt nước, nói không chừng còn cất dấu những thế lực vẫn chưa được đặt lên mặt bàn như chúng ta.

Trịnh Phàm cầm một tấm áo choàng khoác lên, nói:

- Còn có một khả năng cực đoan, trong tiên đoán của Hỗ Bát Muội, nói có một tên nào đó tựa hồ sắp thức tỉnh dưới hồ băng nào đó, nhưng ai biết, trước đây đã có tên nào khác thức tỉnh qua chưa?

Vạn nhất, chỗ bọn họ kia... Có một kẻ điếc thì sao?

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!