Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1467: PHI NGƯ PHỤC

Người mù nghe được lời này, gật gật đầu, thầm chấp nhận.

-Không điều tra ra, trước tiên không tra xét, dù sao, về sau có cơ hội, nói chung cũng có thể gặp được một hai tên.

Trịnh Phàm đối với việc này rất cởi mở, nói:

- Hiện tại các ngươi vội vàng phát triển, ta đây cố gắng làm thế nào tăng cường thực lực bản thân. Phân công thế này, khá tốt.

Bảy người các ngươi giúp ta phát triển một cái thế lực, ta đây thay bảy người cách ngươi luyện tập thăng cấp.

-Đúng rồi, chủ thượng, còn có một việc thuộc hạ cần bẩm báo ngài, chuyện này, ngài hẳn sẽ thích.

-Nói.

Người mù lui về phía sau vài bước, vỗ vỗ tay, hô:

-Tiến.

Trong lúc nhất thời, bên ngoài truyền đén tiếng bước chân dày đặc.

Ngay sau đó, từng đạo thân ảnh từ ngoài cửa và từ trên vách tường xuống, lấy một loại phương thức cực kỳ chỉnh tề nhanh chóng đi trước mặt Trịnh Phàm, quỳ xuống.

-Tham kiến Hầu gia!

-Tham kiến Hầu gia!

Hai trăm người đồng loạt quỳ xuống.

Trên người đám người này, mặc phi ngư phục, cầm đao.

Cho tới này, Trịnh hầu gia sớm nhất bắt đầu chỉ huy thân vệ của Tĩnh Nam vương, đối với binh lính chỉnh tề có tính chất phô trương này, rất si mê.

Không phải đám binh lính đi theo tên ngốc Phiền Lực thích kêu “Ô lạp” kia.

Mà chỉ là một đám binh sĩ chỉ cần bản thân Trịnh hầu gia vẫy vẫy tay, nhóm thân vệ quanh ngươi hiểu ý của ngươi, động tác vô cùng chỉnh tề, mục đích vô cùng nhất trí, tuân lệnh ngươi lên núi đao xuống biển lửa... Hưởng thụ.

Tuy rằng, trên chiến trường, Trịnh hầu gia đã có thể kêu gọi một số lớn kỵ sĩ vì hắn hiến dâng sinh mệnh, xung phong liều chết, nhưng, bọn họ thật không chỉnh tề.

Giờ này khắc này, được một đám “Cẩm Y Vệ” quỳ sát.

Trong lòng Trịnh hầu gia thật sự sinh ra loại cảm giác thỏa mãn.

-Chủ thượng, nhóm người này, đều là những người được Tam Nhi lựa chọn vô cùng kỹ càng, bọn họ sẽ dần dần thay thế nhóm thân vệ doanh kia, chấp hành công tác bảo an của ngài.

Nguyên bản thân vệ doanh của ngài có thể điều xuống thành bộ đội, hoặc có thể điều động xuống huấn luyện, sau đó đổi một thân trang phục khác về.

Trịnh Phàm không nói chuyện, mà là đi đến một tên binh sĩ trước mặt, duỗi tay sờ sờ lên quần áo hắn.

Phi ngư phục thoạt nhìn thực khốc, đặc biệt khi cả trăm người như vậy mặc, vô cùng phô trương.

Nhưng Trịnh hầu gia là một người thực tế, đặc biệt là, lực lượng thân vệ trực tiếp quan hệ đến an nguy của hắn.

Trịnh hầu gia dùng tay gõ gõ một cái.

Sau khi gõ, từ xúc cảm và tiếng vang suy đoán, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, là tinh thiết nội giáp.

Lực phòng ngự, rất cao, nhưng... Cũng rất quý.

-Ngoài thành, còn có rất nhiều dân chạy nạn đến quần áo còn không đủ đây, còn có rất nhiều người bởi vậy nhiễm phong hàn. Các ngươi lại đi chế tạo đống đồ này.

-Nhưng cái này đẹp, chủ thượng.

-Đội quân ta đổi trang phục chỉ vừa mới bắt đầu, rất nhiều binh sĩ chỉ mới mặc khôi giáp cũ, chế thức còn không thống nhất, các ngươi lại để phương đúc đi làm nội giáp vừa đắt vừa tốn kém này.

-Nhưng đẹp, chủ thượng.

Trịnh Phàm nói:

-Bọn họ hẳn là những thám tử ưu tú nhất do Tiết Tam huấn luyện ra, sau khi huấn luyện xong, lại ném chỗ ta là công tác bảo an.

-Nhưng đẹp, chủ thượng.

Trịnh Phàm gật gật đầu, cười, nói:

-Xác thật đẹp.

Trịnh Phàm vỗ vỗ tay, nói:

-Lui ra đi.

Bá! Bá! Bá!

Trong lúc nhất thời, toàn bộ hai trăm “Phi ngư phục” ngay ngắn trật tự lui ra.

Vác đao ra, âm thanh ống tay áo cọt xát chỉnh tề, xinh đẹp, dễ nghe.

-Số lượng không cần quá nhiều.

Trịnh Phàm nói.

-Phải, thuộc hạ rõ rồi.

-Mặt khác, thuộc hạ còn có một việc, yêu cầu bẩm báo, khả năng, chủ thượng ngài đã biết.

-Nói.

-Hôm nay, công chúa tính toán đi gặp Khuất Bồi Lạc.

-Ta đã biết, nàng đã báo ta rồi.

-Công chúa tính chiêu hàng hắn sao?

Trịnh Phàm lắc đầu, nói:

-Đầu tiên, Khuất Bồi Lạc đã sớm đầu hàng, tiếp theo, ta còn không đến mức để nữ nhân của ta dùng nhan sắc mời chào thủ hạ. Một bởi ta không có khả năng nguyện ý, hai là, Khuất Bồi Lạc, hắn cũng xứng?

Nói xong, Trịnh Phàm lấy ra hai điếu thuốc, đưa cho người mù một cây.

-Phạm gia bên kia, vẫn chưa có tin tức?

-Tin tức Phạm gia bên kia được đưa thẳng vào trong phủ.

Bởi chuyện Phạm gia sẽ liên lụy đến Cơ Thành Quyết, mà liên quan đến Lục hoàng tử, rốt cuộc nên xử lý thế nào, chuyện này cần đưa cho chủ thượng đắn đo.

Đương nhiên, nguyên nhân căn bản nhất vẫn ở chỗ, người mù lo lắng chủ thượng nhàm chán, cho nên, cố ý để lại mấy thứ để chủ thượng có việc để làm.

-Người mù lo lắng chủ thượng nhàm chán, cho nên, cố ý nên chỉnh hợp xử lý lại, rồi đưa tới chỗ ta.

-Phải, thuộc hạ rõ rồi.

-Tin tức từ Phạm gia tới nói, Niên Nghiêu dẫn một nhánh binh mã đi tới bên ngoài Khuất thị.

-Nga?

Trịnh hầu gia hơi kinh ngạc, nói tiếp:

-Nhanh như vậy sao?

-Thanh Loan quân ở Thanh thành, đầu tiên đại bại, sau đó đầu hàng, Khuất thị phạm phải tội thông đồng với địch bán nước, bị xử lý hẳn theo lý thường.

-Lời nói như vậy, nhưng Khuất thị lặp lại, vốn...

Người mù nói, gật gật đầu, nói tiếp:

-Có lẽ thuộc hạ dùng nhiều âm mưu quỷ kế, cho nên, đối với đồ vật đường đường chính chính kia, có chút sai sai.

-Cho nên, anh vợ ta, không tính toán trong thời gian ngắn nhấc lên chiến sự, hắn tựa hồ một lòng một dạ, muốn đi cầu an ổn.

Trong khoảng thời gian ngắn, muốn ngưng tụ lực lượng, cái này tự nhiên phải tập kết thế lực từ khắp nơi.

Tỷ như lúc trước Yến Quốc đánh vào Tấn địa như vậy.

Nhưng hiện tại, anh vợ tựa hồ tính toán dùng dao sắc chặt đay rối.

Đừng nói Khuất thị tội lớn, thảo phạt hắn, danh chính ngôn thuận, coi như Khuất thị trong sạch, nhưng ngươi chiếm cứ đất phong lớn như vậy, đã từng nắm giữ nhiều tư binh như vậy.

Cái này, vốn không thể chấp nhận đối với trung ương.

-Như vậy sao, vị Nhiếp Chính Vương Sở Quốc kia, giống Yến Hoàng năm đó...

Trịnh Phàm gật gật đầu, nói:

-Ta và hắn tiếp xúc qua, nói thế nào đây, lúc ấy hắn cho ta cảm giác, có điểm giống khi đối mặt với Yến Hoàng, hơn nữa, hắn hẳn chắc chắn bản thân có thể sống thật lâu, ta cảm thấy, cái này hẳn liên quan đến Linh sống trong thân thể hắn.

Hơn nữa, hắn làm việc, quá chú ý quy luật khách quan, cũng quá bình tĩnh.

Trận chiến phạt Sở Quốc, sau khi ta đốt Kinh thành, hắn lập tức nằm yên, bắt đầu mượn đao sát quý tộc, ngay cả Sở đô cũng từ bỏ luôn, muốn đánh cuộc với Điền Vô Kính.

Hắn chắc chắn Yến Tấn sẽ có đại tai, quốc lực Yến Quốc sẽ không cho phép tiếp tục khuếch đại cùng liên tục hóa đại chiến lần này.

Hiện tại, nếu hắn làm mồng một, tất nhiên sẽ không do dự làm đến mười lăm.

Trước lấy đại nghĩa phạt diệt Khuất thị, lại lấy thủ đoạn khác, thậm chí không để ý tướng ăn khó coi, đem những quý tộc đã bị đào rỗng kia, tiến hành rửa sạch thêm một bước nữa, sau đó lại kiên nhẫn phát triển, chờ đợi thời cơ.

Nói thế, ta đây tuyệt đối sẽ không giống hắn, sống hoàn toàn không có tình cảm mãnh liệt, cũng không có cảm tình như vậy.

-Vậy chủ thượng ngài để công chúa qua, muốn phát binh đến giúp Khuất thị?

-Miếng đất của Phạm gia kia, Mông sơn kia, là điểm mấu chốt của ta, Khuất thị, căn bản không hề được đề cập gì trong hòa ước.

Đây là một loại trao đổi.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!