Thời điểm luyện đao buổi chiều, bị đánh gãy.
Trên đường lại bị chuyện Kiếm Thánh này, trì hoãn một chút, cho nên, Trịnh hầu gia dứt khoát thay đổi cái phương thức.
Hắn để người ta áp giải Từ Sấm lên.
Trên người Từ Sấm bị khóa xiềng xích, cộng thêm bị Kiếm Thánh dùng kiếm khí phong bế bộ phận khí hải, cho nên, hắn trước mặt Lục phẩm Trịnh Phàm, vô hại.
Trịnh hầu gia ngồi trên ghế, nhìn Từ Sấm quỳ sát trước mặt, người này, từng khi bản thân không ở Tuyết Hải Quan, ý đồ tới đó đục nước béo cò.
Sau đó, người mù tính toán thả hắn, sau đó, hắn lại bị Trần Đại Hiệp bắt lại.
Khả năng tên này, có duyên với Trịnh Phàm.
-Tư vị nhốt trong lao, dễ chịu sao?
Trịnh Phàm hỏi.
-Bẩm Hầu gia, thi độc đã được giải, những thứ còn lại kia, đều bình thường.
Lương Trình giúp hắn giải thi độc, bằng không, gia hỏa này khả năng đã chết.
Cho nên, bản thân Từ Sấm cũng rất mê mang.
Hắn bị bắt lại được thả.
Hắn lại bị bắt, hắn lại bị đóng, sau đó, hắn lại được giải độc;
Người giang hồ tự nhiên có quy củ riêng, nhưng cứ lăn lộn vài vòng như vậy, khiến hắn thật ngu người.
Hắn muốn làm một chút gì đó để đáp lễ, là thật sự đáp lễ, nhưng chính như người mù suy đoán như vậy, người khiến hắn tới đây căn bản không phải người kia, căn bản không có biện pháp thuận tay sờ mó.
- Nghe nói...
Trịnh hầu gia cầm một cái ngoái tai, nói:
- Đao và kiếm của Ôn Minh sơn các ngươi, đều nát?
Thân là một môn phái luyện đao và kiếm, thế nhưng cuối cũng phải đến cảnh nội Lương Quốc lăn lộn.
Đây đủ thấy được, món võ công của bọn họ, phế đến mức nào.
-Bẩm Hầu gia, bởi kiếm pháp Ôn Minh sơn chúng ta rất cao minh, đao pháp, càng cao minh, cho nên, đệ tử đời sau, đao kiếm song tu, càng kém hơn.
-Ngô?
Trịnh hầu gia cười, nói tiếp:
- Đi, lời này nói được có trình độ, tấm tắc, hiện tại, có thể múa đao sao?
-Bẩm Hầu gia, đao, vẫn có thể múa.
Tuy rằng trên người mang gông xiềng, tuy rằng bị phong bế khí hải, nhưng muốn múa vẫn không thành vấn đề.
-Ban đao.
Một thân vệ tiến lên, đem bội đao đưa cho Từ Sấm.
Từ Sấm tiếp nhận đao, hành lễ với Trịnh Phàm, sau đó bắt đầu múa đao.
Sau khi múa xong, thu đao.
Bước chân Từ Sấm có chút phù phiếm, dưới loại gánh nặng này, bất luận hoạt động nào so với ngày thường tiêu hao lớn hơn.
Trịnh Phàm có chút nghi hoặc nói:
-Đao pháp này, Bản Hầu thế nào lại cảm thấy, chỉ có như vậy.
Trịnh Phàm luyện đao, không theo đuổi đao pháp đặc thù gì, trên giang hồ, kỳ thật cũng phân loại đao pháp kiếm phổ kia thành ba bốn loại gì đó, cùng loại “Thiên Địa Huyền Hoàng”;
Nhưng Trịnh hầu gia đã sớm hỏi hỏi Đinh Hào, Đinh Hào nói, thực dụng là được.
Sau đó, hắn lại hỏi Kiếm Thánh, Kiếm Thánh nói, hắn biết trên đời này không có kiếm phổ tồi, nhưng chưa bao giờ gặp qua cái kiếm phổ gì mới luyện có thể xuất quan thiên hạ vô địch;
Sau đó, hắn lại đem câu hỏi này đến hỏi Tĩnh Nam Vương.
Tĩnh Nam Vương trả lời là:
-Đao, còn cần luyện?
Cho nên, Trịnh hầu gia vẫn luôn luyện, kỳ thật chính là đao pháp chính thống của Yến quân nhất, bởi nó thích hợp chém giết trên chiến trận.
Đao pháp quá lòe loẹt thì vô dụng, trên chiến trường có thể sống sót mới là quan trọng nhất.
Trịnh Phàm rút ra Ô Nhai.
Tuy eo vẫn còn hơi đau, co rút như vậy, nhưng hắn vẫn luyện ra một bộ.
Sau khi thu đao, Trịnh hầu gia đem Ô Nhai ném cho thân vệ bên cạnh.
Bản thân hắn thì chống eo đến bàn trà, uống hai ngụm, nói:
-Ngươi cảm thấy như thế nào?
-Đao pháp Hầu gia, vừa thấy đã biết là đao pháp trong quân.
-So với một bộ kia của ngươi, có gì khác nhau.
-Bẩm Hầu gia, chẳng phân biệt sàn sàn như nhau.
-Chẳng phải là tự mâu thuẫn?
Từ Sấm cười nói:
-Hầu gia, ta đao kiếm song tu, cho nên xem càng rõ ràng cũng càng đối lập hơn một ít.
Võ giả luyện đao, cùng kiếm khách dùng kiếm bất đồng, Võ giả kỳ thật chỉ là luyện thêm đao, Võ giả mạnh nhất, vẫn là thân thể.
Kiếm khách dùng kiếm, chú ý nhân kiếm hợp nhất;
Theo ý ta, kỳ thật Võ giả dùng đao, mới là chân chính nhân đao hợp nhất, đao, là một loại bổ sung của thân thể.
Quan trọng nhất vẫn bởi tự thân mài dũa thân thể và tăng cường khí huyết.
Sau đó, lại lấy thân thể ngự đao.
Đao pháp ưu khuyết, không nằm trên đao phổ.
Mà ở chỗ khí huyết tự thân mạnh yếu thế nào, cùng với đao và thân thể bù khuyết cho nhau thế nào.
Trịnh hầu gia nghe vậy, như suy tư cái gì, gật đầu, nói:
-Ta hiểu ý ngươi, mài giũa thân thể tăng lên khí huyết mới là đệ nhất, trên cơ sở này, đao mới có thể luyện đến mức tiêu sái tự tại?
...
Lịch Thiên thành.
Tĩnh Nam Hầu phủ.
Hậu trạch không có phòng ấm, không có cảnh tượng hoa viên tươi tốt.
Nhưng kỳ thật, nơi đây đã từng trồng rất nhiều rất nhiều... Hoa đỗ quyên.
Phía dưới từng làm móng, vốn tính toán làm phòng ấm.
Mãn viên tiêu điều, mới là cảnh tượng phù hợp nhất lúc này.
Trên ngạch cửa, nam tử đầu bạc ngồi chỗ đó.
Hắn không phải ngồi ở chỗ đó hai mắt vô thần, cũng không phải ở nơi đó lòng mang hậm hực.
Hắn ở đàng kia thực nghiêm túc nhìn, chỉ là đồ vật kia trong mắt người tầm thường, căn bản không thấy.
Cái này không phải trốn tránh hiện thực, mà là một loại tự mình đắm chìm.
Có lẽ, đem bản thân làm cho qua loa, đem bản thân làm cho thê lương, đem bản thân làm cho bất luận kẻ nào nhìn ngươi, đều cảm thấy đáng thương.
Tựa hồ là một loại phóng thích;
Ngược lại, lam giống hiện tại, mới thật sự là kiên cường.
Không, cũng không thể dùng kiên cường, bởi Điền Vô Kính hắn không phải luôn thích mạnh.
Mà hắn, sớm quên mất, tư thế quỳ xuống rốt cuộc thế nào.
Hầu phủ, có khách tới.
Đây là một chuyện khiến người ta kinh ngạc, bởi khi Tĩnh Nam Vương trở lại hầu phủ, thái giám tuyên chỉ đã kêu nhưng đại môn này vẫn bất động.
Ngũ hoàng tử ở Dĩnh Đô đã được gọi, xảy ra đại sự như vậy, Thành thân vương phủ không có khả năng không phái người lại đây thông truyền Lịch Thiên thành.
Nhưng bản thân bọn hắn cũng không cho rằng, bản thân phái người đi thông truyền, có thể tiến vào tòa Hẩu phủ kia.
Cho nên, bọn họ đồng thời hướng Bình Tây Hầu phủ cũng hạ công hàm.
Đương nhiên, công hàm hướng Yến Kinh, ắt không thể thiếu.
Trong sân Hẩu phủ, xuất hiện thêm một đôi giày vải, một nam tử thoạt nhìn như không có gì khác lực phu ngoài đường tới, hắn cũng quỳ sát xuống.
-Vương gia.
Điền Vô Kính thu hồi ánh mắt, như cáo biệt với ai đó.
Ngay sau đó, ánh mắt hắn dừng phía trên nam tử kia.
Cho dù Bình Tây Hầu gia không chỉ một lần gọi Tĩnh Nam Vương là “Ca”, khi đối mặt với Tĩnh Nam Vương, cũng phải tuân thủ một ít quy củ, điều này mang ý nghĩa áp lực Tĩnh Nam Vương mang đến rốt cuộc khủng bố cỡ nào.
Hắn từng đã đánh bại Kiếm Thánh.
Hắn so với Kiếm Thánh, còn thêm mấy chục vạn Thiết kỵ.
-Tra ra được sao?
-Tra ra được rồi, Vương gia.
Nam tử kia từ trong lồng ngực lấy ra một phong thư, đặt trước mặt, ngay sau đó, khái ba cái đầu, không chờ phân phó, tự lui ra.
Điền Vô Kính đứng dậy đi qua, nhặt phong thư này lên.
Phong thư này màu đen.
Hắn không mở ra, mà nhéo vào trong tay.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long