Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1480: ÁN MẠNG

Hắn cầm tin, đi về phía tây bắc, sau khi đi qua cổng vòm, thấy đầu Tỳ Hưu đứng phủ phục nơi đó.

Hắn đứng trước mặt Tỳ Hưu, Tì Hưu hiểu ý, mở ra miệng.

Điền Vô Kính đem tin, ném vào.

Duỗi tay, nhẹ nhàng vỗ đầu Tỳ Hưu, đôi mắt Tỳ Hưu, bắt đầu phiếm hồng, nổi lên khí thô.

Vận mệnh chú định, giữa tọa kỵ và chủ nhân, sẽ có một loại cảm ứng giữa tinh thần.

Tỳ Hưu cảm nhận được trên người chủ nhân nó, thoạt nhìn bình thường, kỳ thật đã xuất ra phẫn nộ.

Núi lửa âm trầm, áp lực khủng bố.

Khóe miệng Điền Vô Kính lộ ra nụ cười.

Xem như đang cười đi.

Ngay sau đó, Tì Hưu lần thứ hai phủ phục xuống, không dám biểu lộ chút cảm xúc nào.

Tỳ Hưu Đại Yến, kỳ thật sống rất uất nghẹn.

Nhìn “Đồng loại” nó ở Sở Quốc, chúng nó được cung phụng rất cao.

Mà ở Đại Yến, thần thú chỉ có thể trở thành tọa kỵ.

Nhưng, ai bảo Đại Yến, người mạnh nhiều không kể xiết đây.

Điền Vô Kính lại đi trở về, hắn lại ngồi trên ngạch cửa kia.

Hắn lại nhìn về phía hướng kia.

Trước lần đầu tiên xuất chinh cánh đồng tuyết, nàng ngồi ở nơi đó, hoa rụng rực rỡ, bụng lớn, cầm trong tay kim chỉ, thêu yếm.

Nàng tự giễu, nói muốn vợ Trịnh Phàm dạy việc may vá.

Nàng lại nói, nàng làm mẹ đẻ, lại chưa từng thêu cho nhi tử một kiện quần áo nào, thật đúng là ngượng ngùng.

Nàng còn nói, chờ hài nhi trưởng thành, nếu là nam hài, sẽ để hắn theo Tĩnh Nam Vương luyện đao.

Bỗng nhiên, Điền Vô Kính mở miệng nói với với không khí:

-Hài tử chúng ta sẽ học đao, nhưng không phải học ta, hắn sẽ học Trịnh Phàm. Đao hắn...

Điền Vô Kính ngẩng đầu lên, nhìn không trung xám xịt, tiếp tục nói:

-Mới là tự tại chân chính.

...

Nhưng đặc điểm chân chính của nó, vẫn nằm ở nội tại, bên trong có một cái cơ quan, khấu động một chút, nháy mắt sẽ biến thành một cái lồng sắc có sức phòng ngự cực mạnh.

Mặt khác, đế xe ngựa còn có một ngăn kép, có thể cất chứa một người nằm vào.

Cho nên, hiển nhiên chiếc xe ngựa này rất nặng.

Tì Hưu mang theo sáu con ngựa, cùng nhau lôi kéo.

Không phải Trịnh Phàm muốn ngược đãi tọa kỵ, mà tên này muốn trải nghiệm bản thân làm lão đại.

Cho nên, có đôi khi Trịnh hầu gia đều cảm thấy có chút buồn cười;

Rõ ràng mọi người đều rất bận, đều có rất nhiều việc cần hoàn thành, nhưng cố tình vào thời khắc cực kỳ bận rộn này, trước tiên cho bản thân đội danh dự, lại làm thêm chiếc xe ngựa ngầu lòi này.

Đến cuối cùng, chỉ có thể nói đây là thứ thẩm mỹ đáng chết đi.

Tiết Tam hẳn thiết kế một ít đồ vật tránh rung lắc trên chiếc xe này, bên trong còn có bếp nhỏ đun nước trà, rất thích ý.

Tuy hắn không giống anh vợ hắn , đi đến nơi nào đều yêu cầu phê duyệt các loại sổ con, bởi Trịnh hầu gia đã hoàn toàn hạ phóng toàn bộ quyền lực, trước không đề cập đến người mù, riêng quyền lực chưởng quản nội phủ của Tứ Nương, quả thật có thể khiến Từ Hi thái hậu sống lại cũng phải ghen tị.

Nhưng mà, đầu tiên tin tức đến từ Dĩnh Đô không ngừng tập hợp đến đây.

Một bộ phận, là tin tức được truyền đến từ Tiểu lục tử bên kia.

Tuy rằng từ sau khi Trịnh Phàm phong hầu, đối với Tiểu lục tử bên kia không có loại hứng thú chém gió như trước đây.

Nhưng sau khi người bán biến thành người mua, Tiểu lục tử bên kia đối với Bình Tây Hầu phủ nơi này, trở nên càng thêm ân cần.

Mạng lưới tình báo vẫn luôn đặt nơi đó, tin tức cũng nhanh chóng truyền về nơi này.

Một bộ phận khác, là Tôn Hữu Đạo truyền đến tin tức.

Một bộ phận cuối cùng, ở Hầu phủ hắn truyền đến tin tức, chẳng qua căn cơ của Hầu phủ ở Dĩnh Đô hơi yếu, cho nên bộ phận tin tức này có thể xem nhẹ.

Chuyện này, xa xa không chỉ là việc Ngũ hoàng tử được gọi đến như vậy.

Ngũ hoàng tử tham gia một hồi yến hội, lần yến hội này triệu tập hầu hết người có tiếng nói tại Dĩnh Đô này.

Không phải vì ăn nhậu chơi bời, mà bởi trù tính lương thực cho nạn dân, tương đương với làm từ thiện đời sau.

Sau đó, trong yến hội, có người hạ độc.

Trong lúc nhất thời, đông đảo khách khứa ngã xuống, ngay cả Thái Thú Mao Minh Tài kia, cũng trúng độc.

Ngũ hoàng tử không trúng rượu độc, bởi hắn từng lấy thân phận hoàng tử, đứng trước tế đàn chúc phúc cho nhân dân Tam Tấn, cầu phúc năm sau mưa thuận gió hoà.

Cho nên, dựa theo lễ nghĩa, hắn cần thiết ăn chay, không thể đụng vào rượu thịt, ít nhất, không thể quang minh chính đại chạm vào.

Cho nên, trên yến hội, hắn lấy trà thay rượu.

Nhưng ở yến hội xảy ra chuyện, khi Ngũ hoàng tử được hộ vệ bên người mang đi, lại gặp phải một đám thích khách tập khích, thích khách công phu rất cao, Ngũ hoàng tử dưới sự bảo hộ vẫn trúng một đao.

Ngươi không uống rượu không có việc gì, nhưng trên đao dính độc.

Cho nên, Ngũ hoàng tử trọng thương hôn mê, hiện tại còn chưa chuyển nguy thành an.

Hiện tại, người Mật điệp tư Dĩnh Đô này tiếp quản việc bảo vệ vị hoàng tử này, bất luận kẻ nào cũng không được thăm hỏi.

Cho nên, đây là một sự kiện có dự mưu từ trước.

Trước không nói chuyện với Ngũ hoàng tử, đêm hôm đó trong yến hội, người trúng độc bỏ mạng, có 37 vị.

Phải biết rằng, có thể tham gia loại cấp bậc, thân phận địa vị khẳng định không thể thấp, lập tức bị hạ độc chết 37 vị, khó trách Thành thân vương phủ sẽ vô cùng lo lắng phát công hàm về phía bản thân.

Bởi đây không phải một hồi ám sát đơn thuần, sát thương của nó không thua kém gì một lần chính biến ở Dĩnh Đô.

Thử nghĩ một chút, nguyên bản những quyền quý đó đều cao cao tại thượng, tự thấy không dính khói lửa phàm tục;

Đột nhiên, đồng loại lập tức đã chết nhiều như vậy, sao có thể không hoảng hốt?

Trời biết người đứng sau kia, kế tiếp sẽ làm cái gì?

Lập tức đã chết hơn ba mươi đại chưởng quầy và người nói chuyện của các đại gia tộc, còn có không ít người như Mao Minh Tài tuy không chết nhưng lại hôn mê, ngay cả lúc trước Trịnh hầu gia mượn án gian lận thi cử đến Dĩnh Đô làm khó dễ, dẫn Tĩnh Nam quân vào thành bắt bớ người, thoạt nhìn phá rất nhiều nhà, thoạt nhìn cũng chém rất nhiều đầu người, nhưng kỳ thật, đại bộ phận đều là nhân vật thấp cổ bé họng, bởi những người cao cao tại thượng kia khinh thường gian lận khoa cử.

Cho nên, khả năng các bá tánh Dĩnh Đô xem ra, chuyện lần này so với lần trước Trịnh hầu gia làm ra, nhỏ hơn rất nhiều.

Nhưng gia tầng quyền quý Dĩnh Đô, đều cảm thấy bị dọa phá gan.

Hiện tại bọn họ rất cần một cây Định Hải Thần Châm.

Chẳng sợ hắn không cần làm cái gì, nhưng chỉ cần hắn ở chỗ này, mọi người có thể yên tâm!

Tin tức của Dĩnh Đô đại khái được tập hợp, biết nhóm quyền quý bên kia vô cùng mong chờ bản thân đến, nhưng Trịnh hầu gia vẫn như cũ không nhanh không chậm, đầu Tỳ Hưu kia của hắn rất vui sướng dẫn dắt một đám ngựa con lôi kéo xe;

Bởi kế tiếp, Trịnh Phàm tiếp nhận Cung Vọng cùng Công Tôn Chí cầu kiến.

Hai bộ này đã phái ra binh mã, thứ nhất đi trước hô ứng đội ngũ Trịnh Phàm này.

Thứ hai dựa sát vào Ngọc Bàn thành, đồng thời dựa theo Hẩu phủ bên kia ra chỉ thị, đi sát về phía Vọng Giang bên kia.

Tuy rằng trên danh nghĩa đây không phải khu vực bản thân hắn cần phòng thủ, nhưng bởi đánh cờ hiệu của Bình Tây Hầu, vẫn hơi vượt rào một chút.

Giới hạn sao, ngươi không đứng sát, nó vĩnh viễn rõ ràng, thường xuyên đến gần một chút, nó cũng mơ hồ.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!