Nghi thức bái tế rất vội vàng, mọi thứ chỉ có thể giản lược.
Nhưng cũng may, nhân lực đủ nhiều, mà những người đến góp mặt đều rất có sức nặng.
Có người khóc, có người vẻ mặt bi thương, trong thời gian ngắn, mọi người đều cố gắng hết sức làm được “biểu hiện chân tình”.
Nói trắng ra, dẫu sao Dĩnh Đô cũng từng là thủ đô, cũng là một toà thành lớn, sức ảnh hưởng và phạm vi bao trùm của nó rất rộng, nhân khẩu nhiều. Vô số người từ bên dưới đi lên, trở thành tầng lớp trên cao, chắc chắn không có ai là kẻ ngu, chí ít, một việc như diễn kịch tuyệt đối không thành vấn đề.
Thậm chí, Trịnh Hầu gia còn trông thấy một vài quan chức rõ ràng là Yến nhân, cũng bắt chước rơi nước mắt.
Các ngươi, khóc cái quái gì chứ?
Lúc bọn họ đi qua trước mặt Bình Tây Hầu mới tỉnh táo lại, bản thân vừa rồi hình như là nhất thời ngứa nghề, vì muốn giao lưu với đồng liêu Tấn địa một phen mà quên mất lập trường của mình.
Nhưng bất kể ra sao, buổi bái tế này vẫn là đã hoàn thành.
Đội ngũ Bình Tây Hầu rời khỏi Thạch Sơn, khởi hành về Dĩnh Đô, nơi đó, vốn mới là điểm đến thực sự của hắn chuyến này.
Đến Thạch Sơn loanh quanh một vòng, thực ra là để cảnh cáo, mục tiêu cảnh cáo đương nhiên chính là Thành Thân Vương phủ. Nói một cách chính xác là các phe thế lực lấy Thành Thân Vương phủ làm đại diện, hoặc là nói, sau này sẽ ẩn trong bóng tối đẩy Thành Thân Vương phủ ra làm đại diện.
Thành lập một toà Hầu phủ, vốn là vì trấn áp cường địch, đây là cốt lõi của quân công hầu Đại Yến.
Trấn Bắc Hầu phủ trấn áp hoang mạc, “đã từng là” Tĩnh Nam Hầu phủ uy hiếp Càn Quốc, bây giờ đến lượt hắn, dã nhân phía Bắc, Sở quốc phía Nam, thêm vào phía Tây, Dĩnh Đô cũng chính là Tấn nhân.
Người mù cùng Cẩu Mạc Ly đang suy nghĩ gì, Trịnh Phàm không phải không biết. Nhưng hai người bọn họ, thực tế làm việc nhiều lúc hơi bị cấp tiến quá mức một chút.
Theo bản thân Trịnh Phàm thấy, ngày nào Yến Hoàng còn chưa băng hà, hắn nhất định còn phải diễn cho tròn vai Bình Tây Hầu Gia Đại Yến này. Trước khi Đổng Trác vào Lạc Dương cũng là một đại hán trung lương, có gấp như thế nào đi chăng nữa cũng không thể vội vàng nhất thời.
Lúc đội ngũ đi đến ngoại thành Dĩnh Đô, từng đội từng đội kị binh giục ngựa chạy tới.
Đại doanh bốn cổng Dĩnh Đô, hai nhánh quên Yến và hai nhánh quân Tấn chia nhau đóng quân, số lượng quân Tấn nhiều hơn so với quân Yến một chút, nhưng quan hàm của chủ tướng không cao bằng quân Yến.
Đây cũng là nguyên nhân căn bản khiến Cung Vọng muốn ôm chặt bắp đùi Bình Tây Hầu Phủ, bằng không, trên đỉnh đầu hắn tự nhiên lại có thêm nóc nhà.
Thậm chí, tiếp theo rất dễ dàng đi vào kết cục bị Yến nhân nghi kị đến ruồng bỏ.
- Chủ tướng đại doanh cửa Đông...
- Chủ tướng đại doanh cửa Tây...
- Cửa Nam...
- Cửa Bắc...
- Than kiến Bình Tây Hầu Gia, Hầu Gia phúc khang!
Nhớ lúc trước, Trịnh Phàm vẫn là Bình Dã Bá chỉ có thể dựa vào các giả truyền quân lệnh của Tĩnh Nam vương điều động binh mã ở nơi này để vào thành. Hiện tại, vậy mà không cần làm như thế nữa rồi.
Trừ khi triều đình bên kia nhắc nhở trước, hoặc là thực hiện một vài “bố trí”, hoặc là bản thân hắn lộ ra tư thế không hợp tác với triều đình.
Bằng không, thời điểm bình thường, ví dụ như lúc này, hắn chỉ cần nói một câu, không cần dựa vào lệnh của Tĩnh Nam Vương nữa, đã có thể trực tiếp điều động đại doanh ngoài thành, nghe theo phân phó của mình vào thành.
Quân chế tầng đáy của Yến Quốc rất hỗn loạn, nhưng thực ra, quân chế tầng cao nhất Yến Quốc có thể nói là còn hỗn loạn hơn.
Mấy năm qua liên tục chinh phạt bên ngoài, bởi uy vọng trong quân của hai vị Hầu gia, cho nên ngay cả Trấn Bắc Quân và Tĩnh Nam Quân hai đoàn kị binh dã chiến chủ lực của Đại Yến cũng có thể điều phối lẫn nhau để sử dụng. Cho tới địa phương đóng quân, quận binh vân vân, càng là điều động theo nhu cầu, Yến Hoàng và triều đình mở cửa ngỏ về vấn đề này.
Coi như tiền nhân trồng cây hậu nhân hóng mát, Trịnh Hầu Gia hiện tại làm quân công hầu tước, đương nhiên cũng được hưởng thụ đặc quyền trên phương diện này.
À, có một quốc gia phân chia tỉ mỉ tất cả những thứ này rất khá, từ trên xuống dưới đều có quy củ. Đó chính là Đại Càn.
Trịnh Hầu Gia xốc rèm cửa xe ngựa lên, nhìn về phía nhóm tướng lĩnh quỳ rạp dưới mặt đất phía trước, nói:
- Chư vị cực khổ.
- Nằm trong chức trách, không dám nói khổ!
- Nằm trong chức trách, không dám nói khổ!
- Bản hầu ở Dĩnh Đô mấy ngày tới, hy vọng chư vị cùng các thuộc cấp đều vực dậy được tinh thần.
- Mạt tướng tuân mệnh!
- Mạt tướng tuân mệnh!
Trịnh Hầu gia thu rèm lại, đội ngũ tiến vào Dĩnh Đô.