Sau khi vào Dĩnh Đô thành, đội ngũ của Thành Thân Vương phủ đã bị Trịnh Hầu Gia hạ lệnh đóng cửa, trực tiếp trở về Vương Phủ.
Tối nay, nhất định sẽ có không ít người nằm trong chăn nghiến răng nghiến lợi, mắng Yến nhân hung hăng ngang ngược, cũng sẽ có không ít người nước mắt doanh tròng vì đãi ngộ lúc này chủ cũ phải nhận, càng có không ít người, dâng lên cảm khái nhớ thương cố quốc.
Nhưng hoàn toàn vô dụng.
Trịnh Hầu gia không đến thăm Ngũ hoàng tử trước, đội ngũ của hắn, sau khi vào thành thì đi thẳng tới Thái Thú phủ.
Có lúc Trịnh Phàm và Mao Minh Tài đã từng mâu thuẫn, nhưng sau đó, theo những hiểu lầm lặp đi lặp lại sâu sắc thêm, Mao Minh Tài đột nhiên cư xử với Trịnh Phàm tốt hơn rất nhiều.
Có điều, bỏ qua một bên thứ quan hệ không làm sao kết luận được của song phương, Mao Minh Tài đúng là một người tài giỏi, hơn nữa còn là đại quan.
Theo lý thuyết mà nói, Mao Minh Tài mới thực sự là quan to một phương về mặt ý nghĩa. Kiểu như Trịnh Phàm, chỉ có thể xem là kết quả đặc thù trong tình hình đặc thù của đất nước. Dưới thời kì thái bình, nhất định sẽ bị trung ương đả kích phiên trấn.
Thân binh đã tiến vào trước để bố trí phòng vệ. Dẫu sao cách đây không lâu, Dĩnh Đô vừa mới xảy ra đại án ám sát. Vào lúc này, vấn đề bảo an tuyệt đối không thể coi thường.
Tới đón tiếp Trịnh Phàm là thê nữ của Mao Minh Tài. Trong lúc nam chủ nhân không có cách nào đón khách, người trong nhà đi ra đãi khách là chuyện bình thường, hơn nữa thân phận của Trịnh Hầu Gia đặt vào đây, lễ nghi trên khẳng định không thể qua loa.
Trịnh Hầu gia ngồi ở phòng khách, con gái Mao Minh Tài, Mao Thanh Thanh tự mình dâng trà cho Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm để ý thấy kiểu tóc của đối phương, rõ ràng là đã làm vợ người ta, hơn nữa xem tuổi tác, cũng không có vẻ như chưa lấy chồng, theo lý thuyết, không nên xuất hiện ở đây mới phải.
Đương nhiên, tình huống như thế này cũng rất dễ đoán, hẳn là đã gả cho người ta rồi, nhưng nhà chồng xảy ra vấn đề, lúc này mới phải về nhà mẹ đẻ.
Yến Quốc dân phong giản dị, không có nhiều quy củ như Càn Sở địa, đối xử với quả phụ cũng bao dung hơn rất nhiều.
Sau khi thê nữ lui xuống, Cẩu Mạc Ly tiến lên, thì thầm nói với Trịnh Hầu Gia:
- Hầu gia, Mao Thanh Thanh từng được gả vào một nhà quý tộc, trước khi Yến Hoàng đạp đổ quý tộc đã ly hôn với trượng phu.
Trịnh Hầu Gia gật đầu.
Mao Minh Tài là thần tử thân tín của Yến Hoàng, từng đương chức Binh bộ Thượng thư, cho nên hẳn là hắn đã phán đoán trước được dự định của Yến Hoàng, vì vậy để nữ nhi của mình lựa chọn rời khỏi nhà chồng.
Chỉ là, làm như vậy quả thực bảo vệ được con gái của mình, nhưng sau đó người muốn tái giá cũng rất khó khăn. Yến Quốc dân phong giản dị không sai, thế nhưng loại hành vi bay đi trước khi tai hoạ tới này thực sự rất khó để tìm được hiệp sĩ môn đăng hộ đối khác đến rước dâu.
Nhìn chung cũng tiếc thay cho cơ thể đầy đặn thêm vào dấu vết ưu tư tích tụ nơi mi tâm kia.
Lúc này, thê tử của Mao Minh Tài, Từ thị lần thứ hai đi ra, hành lễ với Trịnh Hầu gia nói:
- Hầu gia m, mời qua bên này.
Mao Minh Tài có thể gặp khách, chứng minh còn chưa tới thời khắc hấp hối.
Bên trong phong thư thứ nhất Tôn Hữu Đạo viết cho hắn cùng với công hàm lúc trước Thành Thân Vương phủ gửi, đều chỉ nói Ngũ hoàng tử hấp hối, nhưng xem tình cảnh trước mắt, an nguy của Mao Minh Tài hẳn cũng đã được xác nhận qua.
Đi vào phòng ngủ, bên trong nồng nặc mùi thuốc.
Mao Minh Tài nghiêng người tựa lưng trên gối, nhìn Trịnh Phàm đi vào.
- Hầu gia đã đến, lão hủ cũng an tâm rồi.
- Ngài có thể đừng nói chuyện như vậy không, ta đây vừa mới tới, ngươi bèn lập tức đi. Chẳng phải là vô duyên vô cớ giội nước bẩn lên người ta sao?
- Ha ha.
Mao Minh Tài cười cười.
Trịnh Hầu gia ngồi xuống ghế bên cạnh.
- Chỗ Ngũ hoàng tử, Hầu gia đã qua chưa?
Trịnh Phàm lắc đầu.
Trong lòng Mao Minh Tài rất cảm động.
Hắn vốn là bởi liên tục hiểu lầm, cảm nhận về Trịnh Phàm đặc biệt tốt, lúc này, đương nhiên càng thêm dễ chịu.
Kỳ thực hắn không ngờ rằng, Trịnh Hầu gia cũng chẳng để ý lắm đến sự sống chết của lão Ngũ.
Thứ gọi là hoàng tử này, sau khi ngươi tự tay phế bỏ một kẻ, thực sự rất khó để ngươi lại coi trọng một kẻ khác.
- Thân thể thế nào rồi?
Trịnh Phàm hỏi.
- Thực ra ta cũng không uống đáng bao nhiêu rượu. Bởi lúc ấy thân thể ta vốn đã không thoải mái lắm, nên chỉ nhấp môi cho có không khí. Nói ra thật xấu hổ quá, ta là bị sự việc đêm đó kích thích đến phạm vào bệnh cũ, hiện tại mới nằm trên giường không dậy nổi.
Trịnh Phàm trông thấy những xấp công văn chồng chất trong phòng ngủ, rõ ràng, trong khi Mao Minh Tài nằm trên giường cũng không quên làm việc.
- Hầu gia tuyệt đối đừng cho rằng ta đây là đang mượn bệnh thoát thân...
- Vào thời điểm này ngài mượn bệnh thoát thân mới thật sự là dẫn lửa lên người, ta hiểu được.
Mao Minh Tài gật đầu, trong lúc này hắn không thể ra mặt chủ trì đại cục, vốn là một tội lỗi.
Nơi đây, lại là Dĩnh Đô, địa bàn cũ của Tấn nhân, địa bàn mới của Yến nhân, nào có cho phép ngươi được ở đây lười nhác giết thời gian.
- Ta đã gửi sổ con cho triều đình, ước chừng Tân Thái Thú cũng sắp đến rồi.
- Đâu thể nhanh như vậy.