Trịnh Phàm lắc đầu, vu vơ nói:
- Yến Tấn chi địa tuy rộng lớn thật, nhưng so sánh với Càn Sở, thật ra vẫn cằn cỗi tương phản không ít. Đại Yến ta mặc dù có thể sinh uy bốn biển, thực tế toàn là dựa vào sự lãnh đạo anh minh của bệ hạ. Đám người chúng ta đây không được vì việc tư làm hỏng việc công, không được cản tay lẫn nhau. Còn chưa tới thời khắc ngựa thả núi Nam, nào có thời gian đi tiêu hao nội bộ như vậy.
- Hầu Gia tấm lòng rộng lớn, lão hủ khâm phục.
- Ngài nghỉ ngơi cho tốt, đợt này cứ để ta giúp ngài chống đỡ thế cục là được rồi. Đợi sau khi Hứa Văn Tổ đến ta lại tới tiễn ngài. Dẫu sao cũng là phải chào hỏi hắn một câu.
Coi như Hứa Văn Tổ đến cũng cần có một khoảng thời gian tiến hành giao tiếp với Mao Minh Tài.
Về lý về tình, Trịnh Hầu Gia đều sẽ còn đến một chuyến nữa.
Đương nhiên, nếu Hứa mập mạp lấy chuyện năm đó cưỡi chết hai con ngựa tích cực chạy tới sau khi hắn bị tóm trên hoang mạc, nói không chừng hai chuyến này cũng có thể gộp lại một thể thôi.
Dẫu sao ven đường đều có trạm dịch truyền tin, đợi lát nữa đi tra xem thế nào, tính toán một chút rốt cuộc Hứa Văn Tổ đã lên đường hay chưa.
- Vậy làm phiền Hầu Gia, trong thành còn rất nhiều công việc, xin Hầu Gia cứ thẳng thắn quyết định.
- Nào có phiền gì đâu, đơn giản là ổn định lòng người một chốc mà thôi. Hồ sơ của Tuần Thành ty trên đường tới ta đã xem qua, ước chừng là không tra ra được gì rồi.
Bởi người đưa rượu, người của tửu trang cùng với người phê chuẩn chọn rượu đều đã chết. Đám thích khách ám sát Ngũ hoàng tử kia sau khi đâm ra một đao, toàn bộ cũng uống thuốc độc tự sát.
Đây là phương thức khắc phục hậu quả nguyên thủy nhất nhưng thường thường cũng là hữu hiệu nhất.
Trịnh Hầu gia cũng không cảm thấy mình có thể tra án lợi hại đến mức nào, cho nên hắn rất sớm đã từ bỏ ý định tra án.
- Cục diện ổn định thì mưu tính của đám giặc cỏ kia sẽ không thể thành công.
Mao Minh Tài thở dài:
- Hiện tại ta mới thưc sự rõ ràng, Đại Yến lập quốc vẫn là dựa vào những người như Hầu Gia ngài đây.
- Khách khí rồi, giúp đỡ lẫn nhau, thành tựu là của chung, ngài nghỉ ngơi cho tốt, ta đi thăm Ngũ hoàng tử.
- Được, ngươi đi đi.
...
Trịnh Hầu Gia ra khỏi phủ Thái thú rồi đi thẳng tới tòa nhà chỗ ở của Ngũ hoàng tử.
Xe ngựa đến cửa tòa nhà, các thân vệ lập tức vọt vào, giống như lúc trước ở phủ Thái thú vậy, trước tiên dọn đường cho Hầu Gia nhà mình.
Nhưng bên trong lập tức lại phòng vệ trở lại, dù cho sau khi thân vệ lấy ra lệnh bài, người bên trong cũng vẫn không lùi bước.
Bởi lúc này, bảo vệ an nguy của Ngũ Hoàng tử là người của Mật Điệp Tư.
Có điều, sau khi Trịnh Hầu Gia từ xe ngựa đi xuống, đi vào đại môn của tòa nhà, vị thủ lĩnh Mật Điệp Tư lập tức dẫn đầu quy phục xuống, đồng thời hạ lệnh cho thuộc hạ thu đao mở đường.
Chưa gặp chủ thật chưa thu đao, cũng coi như là tận tâm với chức trách thôi.
Trần Đại Hiệp và Kiếm Thánh đi theo sau Trịnh Hầu Gia, đi tới hậu viện.
Vị thủ lĩnh kia liếc nhìn thân binh của Bình Tây Hầu Phủ, đặc biệt là phục sức và bội đao trên người bọn họ. Sau khi các thân vệ đã cùng theo Hầu Gia đi vào tòa nhà, hắn không khỏi chép miệng một cái, nhỏ giọng trêu đùa nói với thân tín bên cạnh mình:
- Con mẹ nó, thân vệ bên cạnh Hầu Gia sao lại còn giống người của Mật Điệp Tư hơn cả chúng ta thế nhỉ?
Đáng tiếc lần này có lẽ Trịnh Hầu Gia không nghe thấy, bằng không hắn sẽ vui lắm đây.
Đồng thời còn phải tuyền dương vị thủ lĩnh này: Có con mắt nhìn.
Tỳ nữ mở cửa để Trịnh Hầu Gia đi vào phòng ngủ.
Ngũ Hoàng tử nằm trên giường hôn mê, sắc mặt trắng bệch, không nhúc nhích.
- Đi ra ngoài hết đi.
Trịnh Hầu gia hạ lệnh.
Hoạn quan và tỳ nữ hầu hạ bên trong liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng không dám vi phạm mệnh lệnh của Bình Tây Hầu, tất cả đều lui ra.
Người hầu của Ngũ hoàng tử còn muốn nói gì đó, nhưng dưới ánh mắt của Bình Tây Hầu, vẫn là ngậm miệng đi ra khỏi phòng.
Trong phòng đã được dọn trống.
Ngoài phòng có Kiếm Thánh và Trần Đại Hiệp coi chừng.
Trịnh Hầu Gia đi tới bên giường, vươn tay, lấy từ trong ống áo ra một thanh chủy thủ nhãn hiệu Tiết Tam đã tẩm độc.
Ừm, trước khi gặp hoàng tử, làm gì có ai dám đến lục soát người Trịnh Hầu Gia.
Nắm chủ thủy, Trịnh Hầu Gia cảm khái nói:
- Đáng tiếc quá, Gundam còn chưa được tạo ra, người đã sắp không xong rồi.
Lúc này, Ngũ Hoàng tử nằm “hôn mê” ở trên giường mở mắt ra.
- Ngươi đã tỉnh từ lâu rồi.
Ngũ hoàng tử cười nói:
- Cũng không muốn lúc chủy thủ hạ xuống lại phải hoảng loạn lăn khỏi giường tránh đi, đau lắm.
- Thế thì ta nhàm chán lắm.
- Nhất định phải đi theo quy trình này sao?
- Phải đi, ngươi nhìn xem đến cả chủy thủ ta cũng đã chuẩn bị kỹ càng đây.
- Được rồi.
Ngũ hoảng tử nhắm mắt lại phối hợp diễn xuất.
Trịnh Hầu Gia miết lên mép chủy thủ, trước khi đưa cây chủy thủ này cho mình, Tiết Tam còn từng đặt biệt căn dặn, đừng vì thích ngầu mà lấy lưỡi liếm chủy thủ nghịch.
Trịnh Hầu Gia nắm chủy thủ, âm u nói:
- Còn chưa chết, đáng tiếc, nhưng bất luận kẻ nào dám ngáng đường Lục điện hạ, đều phải chết!
Nói xong, đâm chủ thủ ra.
- Phù phù!
Ngũ Hoàng lăn xuống giường, ngã một cách vững vàng, ngay ngắn.
Mở mắt ra, trừng Trịnh Hầu Gia, mang theo ba phần sửng sốt, ba phần xấu hổ, ba phần thất thố cùng với cuối cùng là một phần ngờ vực, hỏi:
- Tại sao người biết là ta giả vờ!
Trịnh Phàm vỗ tay cái độp, hài lòng gật đầu, nói:
- Hoàn mỹ.