Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1492: HOÀN MỸ

Trịnh Phàm thu chủy thủ lại, ngồi xuống bên giường.

Ngũ Hoàng tử nằm trên mặt đất có chút chật vật chìa tay ra.

Trịnh Phàm không để ý lắm, yên lặng moi lấy hộp sắt hiệu Trung Hoa của mình, rút ra một điếu thuốc cuốn, gõ gõ trên mu bàn tay.

Ngũ hoàng tử lắc lắc đầu, cười khổ một tiếng, sau đó tự mình đứng dậy một cách khó khăn, khẽ nghiến răng chịu đau.

Trịnh Phàm thấy thế đặt hộp xuống, vươn tay nâng Ngũ hoàng tử dậy, để hắn ngồi tựa trên giường.

- Thực sự bị thương?

Trịnh Phàm hỏi.

Ngũ hoàng tử gật đầu, chỉ chỉ vào ngực trái của mình.

- Tự tay đâm?

Trịnh Phàm lại hỏi.

Ngũ hoàng tử nhíu nhíu mày, đáp:

- Trước hết ngươi nên hỏi trên đao vậy mà không có độc ư?

Nghĩa bóng, ngươi nhảy bước rồi đấy.

Là ngươi không thích ta nhảy bước trước, hiện tại bản thân ngươi lại như vậy!

Trịnh Phàm lắc đầu, vươn ngón tay nhấn một cái vào vị trí ngực trái của Ngũ hoàng tử, không dùng sức, vết thương của Ngũ hoàng tử cũng bị chạm vào đến đau.

- Ta đã từng chém giết không biết bao nhiêu người qua lại trên chiến trường, nơi này, phàm là đối phương không phải tên lính mới, một đao thọc vào, không có độc cũng trí mạng là cái chắc. Ngươi đã không chết, vậy thì chứng minh là ngươi tự tay đâm.

Cái kiểu “lồng ngực trúng thương trúng tiễn có chút xíu không việc gì đâu, an dưỡng mấy hôm lại nhảy nhót tưng bừng”, thuần túy là nói láo.

Hơn nữa thích khách đương nhiên là biết võ công, mũi đao chỉ cần đâm vào chỗ đó, hơi hơi truyền thêm một chút khí huyết sang, sự giằng co, sự chấn động đó, làm gì còn chỗ cho ngươi trị lành vết thương?

Ngũ hoàng tử có chút hậm hực gật đầu.

- Phải, tự ta đâm.

- Dở hơi à?

Ngũ hoàng tử không nói chuyện vội mà đưa tay chỉ bàn trà cách đó không xa.

- Ta khát rồi.

Trịnh Hầu Gia nhìn hắn.

Hắn cũng nhìn Trịnh Hầu Gia.

Cuối cùng, Trịnh Hầu Gia cực kì bất đắc dĩ đứng dậy, đi tới rót một chén trà mang qua.

Ngũ Hoàng tử nhận chén trà, trà rất ấm, uống mấy hớp lúc này mới tỉnh táo hơn.

- Ta nói này, ngươi đã là Hầu Gia rồi, quân công hầu của Đại Yến chúng ta cũng quả thực khiến cho mọi người kính ngưỡng, nhưng tốt xấu gì ta cũng là một hoàng tử, có thể cho ta chút thể diện được không vậy? Không nói đến lo sợ tái mét cả mặt mày, dù sao ta biết ngươi cũng chẳng làm được, nhưng ít nhất là tôn trọng một chút chứ.

Trịnh Hầu Gia phủi phủi bụi bặm trên vai khôi giáp của mình, lạnh nhạt nói:

- Bàn chính sự.

- Hừ.

Ngũ hoàng tử bưng chén trà, dường như đang trong quá trình sắp xếp ngôn ngữ.

Trịnh Hầu Gia dứt khoát hỏi:

- Độc do ngươi bỏ vào?

Cạch!

Chén trà tuột ra, rơi lên trên giường.

- Trịnh Phàm, lời này ngươi tuyệt đối không được nói mò nhé. Chuyện đó hoàn toàn không liên quan gì đến ta, ta cũng là bị oan, một bữa tiệc rượu đang yên đang lành tự nhiên lại chết mất bao nhiêu người như vậy. Ta đâu có uống nhầm thuốc, làm thế để làm gì? Rồi sau này còn ai dám đến dự tiệc của ta?

- Vậy ngươi ở đây giả bộ trúng độc để làm gì? Nhớ ta rồi sao?

Không phải là bởi vì Ngũ Hoàng tử trúng độc, Trịnh Hầu gia cũng sẽ không tới Dĩnh Đô.

Ngũ Hoàng tử lập tức lắc đầu, biểu cảm lộ ra vẻ kì quặc rõ ràng, lời này kết hợp với mảnh đất dưới chân này, làm cho người ta cảm thấy bầu không khí không ổn chút nào, quá gây liên tưởng.

- Mau nói hết ra những gì ngươi biết.

- Ngươi bận lắm sao?

- Ta buồn ngủ.

- Tiệc rượu do ta tổ chức, rất nhiều người đều là nể mặt mũi Ngũ hoàng tử ta đây nên mới đến. Sau đó trong rượu bị người ta bỏ độc vào, làm chết một đống người.

- Hết rồi?

- Hết rồi.

- Nói về ngươi một chút, tại sao lại tự đâm mình.

Ngũ hoàng tử bắt đầu im lặng.

Trịnh Phàm đứng lên, nói:

- Không nói cũng được thôi, một lát nữa thân vệ của ta sẽ xông vào, ngươi sẽ bị trói lại, đuổi về Yến Kinh, đến Đại Lý Tự, vào Tông Nhân Phủ, ra hậu viên chỗ bệ hạ, từ từ mà nói. Không có lý do, đã là lúc nào rồi mà còn không có lý do thần thần bí bí cái gì nữa.

Nói xong, Trịnh Phàm lập tức đi ra ngoài.

Hắn không thích kiểu nói chuyện ấp a ấp úng, quá mệt mỏi cũng quá rườm rà.

Chủ yếu nhất chính là từ sau khi khai phủ kiến nha, tâm thái của Trịnh Phàm đã thay đổi, bắt đầu tôn trọng ông đây trên tay có binh quyền là được rồi, những cái khác không có gì đáng nói.

Đây là một kiểu tâm thái tác phong quân phiệt điển hình, tung bay rồi, bành tướng rồi.

- Trịnh Phàm.

Ngũ hoàng tử gọi Trịnh Hầu Gia lại:

- Kẻ ám sát ta, ta có quen biết.

Trịnh Phàm dừng bước, không có nhiều kiên nhẫn lắm để chờ khúc sau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!