Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1493: ĐỦ CHƯA

- Hắn tên Văn Dần, là người của Thái Tử, chuyên ty phụ trách thu nạp nhân sĩ giang hồ cho Thái tử.

Văn Dần?

Trịnh Phàm quay người, nhìn Ngũ hoàng tử ngồi ở trên giường, hỏi:

- Ngươi cũng biết Văn Dần?

Ngũ hoàng tử có chút dở khóc dở cười, nói:

- Lời này hẳn là ta hỏi ngươi mới phải chứ, một Hầu gia thống binh như ngươi, tại sao đến cả Văn Dần cũng biết?

Trịnh Phàm đưa tay chỉ vào mặt mình, trả lời:

- Ngươi hẳn là phải biết tại sao ta lại biết.

- Đúng, ta biết, khẳng định là Tiểu Lục nói cho ngươi. Dẫu sao ngươi cũng là tướng tài lớn nhất trong Lục gia đảng mà. Con mẹ nó, rốt cuộc Tiểu Lục gặp cái vận may gì, nâng đỡ một người, vậy mà có thể nâng được người ta từ giáo úy lên tận quân công hầu.

- Ngươi lạc đề rồi.

- Ta biết, nhưng ngươi có biết hay không, ngươi hỏi ta như vậy, ta thực sự rất đau, khiến cho người ta khó chịu hơn cả thương trên ngực.

- Tốt xấu gì cô cũng là một vương gia, tốt xấu gì cô cũng là một hoàng tử, con thuyền nát còn có ba ngàn cây đinh, coi như không thể so với Tiểu Lục, một hồi đại hôn, tung ra nhiều hậu chiêu như vậy. Nhưng ta cũng không đến nỗi nát bét như vậy trong lòng ngươi chứ?

Uất ức, rất uất ức, vô cùng uất ức.

Trịnh Phàm nở nụ cười, nói:

- Văn Dần đích thân ám sát ngươi?

- Phải, ta thấy rất rõ ràng chính là hắn. Năm đó ở thành Yến Kinh, có một lần sinh nhật của Thái tử gia, ta từng gặp mặt hắn trong phủ Thái tử. Sau đó cho người đi tra xét, biết được thân phận của hắn.

Cái này liên quan tới luận bàn về lần đầu tiên gặp mặt, rốt cuộc có thực hay không, tạm thời Trịnh Phàm không muốn nghĩ nữa, phải chăng là trùng hợp, cũng khó nói, nhưng người ta bảo cũng đúng thôi, hoàng tử dù sao cũng là hoàng tử, bình thường không để lộ ra ngoài, nhưng âm thầm bí mật nuôi một nhóm người giúp mình tìm hiểu một số tin tức, vấn đề cũng chẳng có gì to tát.

- Đao của Văn Dần đâm trúng ta.

- Sau đó ngươi không chết?

Trịnh Phàm hỏi.

- Các hộ vệ của ta liều mạng bảo vệ ta, đao của hắn đâm vào không sâu, hơn nữa lúc đó ta mặc giáp gai bên trong, cho nên ban đầu chỉ là rách chút da.

- Sau đó tự tay đâm mình?

- Đúng, ta sợ rồi, ta sợ rồi.

Ngũ hoàng tử gần như gầm khẽ nói.

- Nhị ca của ta, Thái tử gia của ta, hắn lại muốn giết ta!

Trịnh Phàm quay trở lại bên giường, nhìn Ngũ hoàng tử.

- Trịnh Phàm, phải, chúng ta là hoàng tử, nhưng chúng ta cũng là huynh đệ. Ta vẫn luôn cảm thấy huynh đệ nhà chúng ta không giống với những quốc gia khác, không giống với những người trên sử sách kia.

- Lão đại thực ra vẫn có dáng vẻ của lão đại, hơn nữa lão đại vốn là không thèm để ý đến ngồi vị Hoàng đế, hắn không có cơ hội.

- Lão nhị trầm ồn, lão lục thì càng là thứ yêu nghiệt.

- Ta chỉ là một thợ mộc chăm chỉ làm việc thôi, ta không muốn tranh giành, ta hoàn toàn không muốn tranh, tại sao hắn muốn giết ta?

Ngũ hoàng tử kéo y phục của mình xuống, để lộ ra vết thương bị băng bó, chỉ vào nơi ấy, tiếp tục nói:

- Tam ca mất, thực ra mấy người huynh đệ, trong lòng cũng chẳng dễ chịu gì, không chỉ là mèo khóc chuột, mà là bởi mấy người chúng ta, thực sự đều có tình cảm, là thực sự có tình cảm.

- Trịnh Phàm, ngươi tin không, mấy người chúng ta, là thực sự có tình huynh đệ.

Trịnh Phàm không lên tiếng.

- Nếu Thái tử cảm thấy ta chướng mắt, muốn trừ bỏ ta, vậy ta còn có thể làm gì? Ta chỉ có thể phối hợp thôi, Văn Dầm đâm không chết ta...

- Đợi chút, thích khách ám sát ngươi không phải tất cả đều uống thuốc độc tự sát sao?

- Tính cả Văn Dần, có mấy người chạy trốn được, còn lại sau khi bị hộ vệ và Tuần Thành ty đến tiếp ứng vây nhốt thì cắn nát túi chứa chất độc trong răng nanh tự sát rồi.

- Trong hồ sơ không hề viết.

Trịnh Phàm xem trong hồ sơ viết, tất cả thích khách ám sát, hoặc là bị giết chết, hoặc là bản thân tự sát.

- Ta không nói.

Ngũ hoàng tử trả lời như chuyện đương nhiên:

- Thậm chí ta cảm thấy một đao kia của Văn Dần đâm vào chưa đủ sâu, tự ta lại bồi thêm cho mình một đao. Cũng còn may tay nghề ta chuyên nghiệp, một đao này không thương tổn đến gân cốt. Nhưng lại sợ bị nhìn ra bất thường, nên ta nuốt thêm một ít dược hoàn để cho mình hiện ra dáng vẻ trúng độc yếu ớt, đại phu có giỏi thế nào cũng sẽ cảm thấy là do dư độc trong cơ thể ta chưa giải hết nên mới hôn mê.

- Ngươi vẫn chưa nói tại sao ngươi lại phải tự đâm mình.

- Không trêu chọc vào được, ta đành trốn đi, ta tự phế bỏ bản thân mình, được chưa? Ta đã nghĩ ở đây chậm rãi dưỡng thương, dưỡng lấy sáu tháng nửa năm, dưỡng đến khi...

Nói tới chỗ đó, Ngũ hoàng tử bị kẹt lại.

Trịnh Phàm hiểu rõ hắn muốn nói gì. Dưỡng đến khi phụ hoàng băng hà.

Sau khi tân quân lên ngôi, hắn lập tức được tự do, chỉ cần tiếp tục khôn ngoan, cho tân quân là vị kia, khi đó cũng không thể giết hắn, mà sẽ đối tử tử tế với hắn, nếu một tấm gương huynh hữu đệ cung, duy trì một phần Thiên gia hòa thuận.

- Trịnh Hầu gia, lời giải thích này đã đầy đủ chưa?

Đoạt đích đã tiến đến giai đoạn cuối cùng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!