Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1494: CHẾT

Tĩnh Nam Vương cũng đã hẹn trước với Trịnh Phàm, sau khi vào thu, về Yến Kinh.

Ngũ Hoàng tử, rất rõ ràng muốn dựa vào lần ám sát này, đá mình ra khỏi vòng, chìm vào ngủ đông, né tránh đầu sóng ngọn gió.

Lý do nói ra nghe cũng ổn, phù hợp với thiết lập nhân vật Ngũ hoàng tử.

Thực ra, trong bảy người con trai của Yến Hoàng, sáu người thành niên không có ai là kẻ ngốc.

Tư chất của Ngũ hoàng tử cũng coi như khá tốt, hơn nữa người khác không biết còn có kiểu hoàng tử “thợ mộc” này, nhưng Trịnh Phàm và các Ma Vương thì biết thừa kiểu cố đấm ăn xôi đó.

Có điều so với hai người khác, hắn thực sự không có cơ hội nào. Nhận hèn là do địa thế bức bách.

- Kính xin Trịnh Hầu gia thay ta giữ bí mật. Ta hôn mê thêm nửa tháng nữa sẽ tỉnh, sau đó tiếp tục suy yếu nằm trên giường.

- Được.

Trịnh Phàm gật đầu, đồng ý với hắn:

- Vậy ta về đi ngủ đây.

- Không trò chuyện thêm với ta sao? Nằm trên giường giả vờ hôn mê suốt, không cách nào cầm búa cầm đinh, cũng rất bí bách.

- Ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi, ta cũng mệt mỏi rồi.

Nói xong Trịnh Hầu Gia lần thứ hai xoay người, lần thứ hai đi ra ngoài.

Nhưng lần này, khi tới cửa, rõ ràng Ngũ hoàng tử không hề gọi hắn lại, chỉ là hắn tự mình dừng bước.

Trịnh Phàm một lần nữa xoay người đối diện Ngũ Hoàng tử, cứ như vậy nhìn hắn chằm chằm.

Ngũ Hoàng tử bị nhìn đến trong lòng có chút nôn nao.

- Văn Dần thực ra không phải người của Thái tử.

Trịnh Phàm nói.

- Hả? Cái gì?

Ngũ hoàng tử vô cùng khiếp sợ:

- Trịnh Hầu Gia, ngươi... ngươi có ý gì? Văn Dần rốt cuộc là người của ai?

- Văn Dần là một cơ sở ngầm Tiểu Lục sắp xếp bên cạnh Thái tử.

- Cái gì, người của Tiểu Lục, tại sao, tại sao Tiểu Lục lại muốn giết ta, làm sao có thể là hắn, không, không thể nào...

Trịnh Phàm hơi nghiêng đầu, nhìn Ngũ hoàng tử, đưa tay chỉ vào hắn, trên mặt mang theo ý cười thâm sâu, nói:

- Thực ra ngươi biết Văn Dần là người của Tiểu Lục từ lâu rồi, đúng không?

- Ta...

- Ha ha ha.

Trịnh Hầu Gia bắt đầu cười lớn:

- Cho nên, sau khi ta vừa mới đi vào, đứng ở bên giường ngươi đọc lời thoại, bất cứ kẻ nào dám ngáng đường Lục điện hạ đều phải chết, thực ra trong lòng người lúc đó vô cùng hoảng hốt, có phải thật sự cho rằng bản hầu đến là để giúp Tiểu Lục Tử chém chết ngươi không?

Ngũ hoàng tử cả người ngây ngốc ngồi tại chỗ, thân thể bắt đầu run rẩy khe khẽ.

Trịnh Phàm tiến về phía trước mấy bước, tiếp tục nói:

- Còn nữa, ta vừa mới hỏi ngươi, cách ngươi trả lời ta có phải là cho rằng ta đang thăm dò, thăm dò ngươi rốt cuộc có biết Văn Dần là người của Tiểu Lục hay không?

Trên trán Ngũ hoàng tử bắt đầu xuất hiện mồ hôi lạnh.

- Cho nên, kể từ khi ta bước vào phòng, điện hạ ngài thực ra vẫn luôn diễn kịch. Chao ôi, đây mới là trùm cuối, khâm phục, khâm phục.

- Trịnh Hầu gia, tại sao ngươi lại phát hiện ra?

- À, đâu có phát hiện ra. Chỉ là trước khi đi lừa một phát. Dù sao ngươi đã không để ý chuyện Văn Dần là người của Thái tử, đương nhiên cũng sẽ không để ý Văn Dần thực ra là người của Tiểu Lục, nói cho ngươi chân tướng hay không ngươi đều chọn nhát gan, sao không thử một chút chứ?

Ngũ hoàng tử: “...”

Trịnh Phàm lắc lắc ngón tay với Ngũ hoàng tử, nói:

- May mà từ lúc ta được phong Hầu tới nay vẫn luôn xử lý một số thư tín.

Do người mù lo lắng chủ thượng quá rảnh rỗi, đối ngoại không dễ nhìn, cho nên cho Trịnh Phàm xử lý một vài thư tín để chủ thượng mỗi khi có thời gian thì kết bạn qua thư, viết mấy phong giết thời gian rảnh.

- Cho nên có một chuyện, nếu Ngũ điện hạ ngài biết được nhất định sẽ càng kinh ngạc.

- Chuyện gì... Kính xin Bình Tây Hầu gia nói rõ.

- Đó chính là ba tháng trước, Văn Dần đã chết.

. . .

Thư tín trích đoạn:

Tiểu Phàm, lão cẩu Văn Dần kia chết rồi, nhiễm bệnh chết.

Ngày xưa, ta để lão cẩu sang chỗ Thái tử làm nội gián, lúc ấy bên cạnh Thái tử thiếu người, lão rất nhanh đã được thăng tiến.

Bắt đầu từ mấy năm trước lão đã nảy ra ý định lui về. Ta biết lão mệt mỏi, lão cảm giác mình già rồi, muốn những năm tới được sống những tháng ngày yên ổn.

Nhưng lão cũng biết, ta sẽ không đồng ý, chính lão rõ ràng kết cục duy nhất của việc tự ý lui về, không phải là bị người của Thái tử diệt khẩu thì chính là bị người của ta diệt khẩu.

Nhưng cho dù như vậy, lão vẫn nảy ra ý nghĩa đó, bởi lão thực sự mệt mỏi, cho nên lão biết rõ là không thể lại vẫn muốn trình bày trước mặt ta một chút, thở dài ai thán.

Thì ta cũng nghe một chút thôi.

Sau đó, lão chết, chết trong khách điếm. Con người ấy, lớn tuổi rồi đúng là có thể đột nhiên mất đi.

Nghe người của khách điếm nói, buổi tối trước khi lão chết, lão muốn vài bầu rượu, một đĩa lạc, một mình ăn uống hơn nửa, sau khi trở về thì chết trong giấc ngủ.

Không phải bị giết, không cũng trúng độc chết, thực sự là tự mình chết. Có lẽ lão cũng nhận thức được ngày của mình đã đến.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!