Lão còn để lại cho ta một phong thư, trong thư nói thẳng: Lục gia, ta có thể nghỉ ngơi chốc lát rồi.
Người của Đông Cung an táng lão ở Thành Tây, lập một phần mộ.
Ta bớt thời gian đi xem qua, xa xa nhìn một chút, lão cẩu nằm ở đó, hẳn là đang được nghỉ ngơi.
Tiểu Phàm này, ngươi nói xem, ta khác lão cẩu ở chỗ nào?
Hắn mệt mỏi nhưng biết mình không dừng lại được, thực ra ta cũng như vậy, trước đó thực sự ta không muốn tranh, nhưng mấy người huynh đệ kia không cho phép, phụ hoàng ta không cho phép, nhất quyết kéo ta trở về.
Lão cẩu mệt mỏi, vừa nằm xuống phần mộ lập tức được nghỉ ngơi.
Ta thì sao? Vợ ta con trai ta làm thế nào? Huống hồ hai nữ nhân kia trong bụng lại có rồi!
Tiểu Phàm à, sau khi kết hôn mới phát hiện ra ưu điểm của độc thân. Một mình nằm xuống, không cần tìm đến cái chiếu trúc thứ hai.
. . .
- Ta không nói dối!
Ngũ hoàng tử vô cùng kích động nói:
- Người ta nhìn thấy chính là Văn Dần!
Trịnh Hầu Gia gật đầu, đáp:
- Người điện hạ nhìn thấy có lẽ cũng không phải thật.
- ...
Két két!
Cửa viện bị đẩy ra, một gã sai vặt mặc áo xanh đi vào trong sân, không mở cửa phòng, mà là tiến đến bên cửa sổ, nhỏ giọng nói:
- Vị kia Hầu gia vào thành rồi.
Trong phòng, truyền đến tiếng đáp lại:
- Nhân thủ, đều rút khỏi thành rồi chứ?
- Bẩm ngài, đã sớm tuân theo mệnh lệnh của ngài rút khỏi rồi. Hiện tại chỉ còn một mình tiểu nhân ở lại trong thành chờ ngài sai bảo thôi.
- Tốt, rất tốt.
Vù!
Đột nhiên, một chiếc đũa từ trong khe hở cửa sổ bay ra, trực tiếp xuyên qua cổ gã sai vặt áo xanh.
Gã sai vặt ôm cổ, vẻ mặt không thể tin nổi ngã xuống đất.
Ngay sau đó, cửa phòng được mở ra từ bên trong, một ông già lớn tuổi đi ra, đầu đội mão rộng vàng, người mặc áo bào xanh đen thêu thanh xà, ống tay áo có hoa văn tơ vàng, chân đi ủng đen đế đỏ, sắc mặt hồng hào, da dẻ mềm mại, bảo dưỡng vô cùng tốt.
Vị này rõ ràng là lão thái giám đã từng nhậm chức tổng quản nội giám Đại Thành quốc thời Tư Đồ Lôi, sau phụ tá hầu hạ Tư Đồ Vũ.
Lão thái giám đưa tay nhặt chiếc đũa lên, thè lưỡi liếm xuôi vệt máu trên chiếc đũa. Sau đó tự nhiên lại lắc đầu, tự nhủ:
- Sự việc không ổn rồi, vị Hầu Gia kia vừa đến đã làm nhục thái hậu trên mảnh đất Thạch Sơn lăng tẩm của tiên đế, còn bao vây thiếu chủ, xử lý toàn bộ Vương phủ. Hả, chẳng lẽ, vị Hầu gia kia đã biết chân tướng mọi chuyện rồi?
Dĩnh Đô, Ẩn Trúc hiên, trong tòa tửu lâu sản nghiệp dưới thế lực Vương phủ, nằm ẩn giấu giữa chốn thanh u, Bình Tầu Hầu không có sản nghiệp ở Dĩnh Đô, ngủ lại trạm dịch thì có vẻ hơi đổ nát xấu xí, cho nên hắn chọn dừng chân ở nơi này.
Dọn chỗ là chuyện bắt buộc, trong khoảng thời gian tới, nơi đây chỉ có thể tiếp một khách hàng duy nhất là Bình Tây Hầu.
Thực ra, giá như tính theo đạo lý ân tình có qua có lại, vụ việc lần này thật là có chút hỗn loạn.
Người ta mời ngươi tới, người ta mời ngươi ở lại.
Kết quả ngươi lại tay trái vả người ta một cái, đổi tay phải vả người ta cái nữa.
Có điều, chính trị là chuyện chính trị, ân tình là chuyện ân tình, dù sao sau khi Trịnh Hầu Gia vào ở cũng không thấy không thích hợp chút nào.
Suy nghĩ theo một góc độ khác, sản nghiệp của Thành Thân Vương phủ không phải đều là mồ hôi nước mắt của nhân dân sao? Hắn đến Dĩnh Đô, dẹp yên cục diện Dĩnh Đô để dân chúng được an cư lạc nghiệp, bọn họ cống hiến một chút từ khoản thuế má ra chiêu đãi hắn, cũng là chuyện dễ hiểu chứ còn gì?
Chẳng qua, thứ sáo trúc ca vũ gì đó nổi tiếng nhất của Ẩn Trúc hiên này, hiện tại đương nhiên là không có.
Thứ nhất, Bình Tây Hầu vốn không phải rất thích phong cách đó, thứ hai, ở đây xét cho cùng không phải phủ Hầu tước, hơn nữa vừa mới trải qua sự việc ám sát, làm sao có thể để lượng lớn người ra vào tùy tiện?
Cho nên, trong phòng sưởi vẫn yên tĩnh thanh u không đổi.
Chỉ có đốm lửa trong chậu than, thỉnh thoảng lại bắn ra ngoài tí tách.
Trịnh Hầu Gia như mọi khi nằm ườn ở trên, chợp mắt.
Phía dưới, Cẩu Mạc Ly ngồi sau bàn nhỏ, trước mặt đặt một chồng hồ sơ cao ngất.
Trần Đại Hiệp ngồi ven chậu than vùi khoai tây, hắn rất khoái món này.
Kiếm Thánh đã sớm ngồi tựa trong góc, trên người khoác một tấm chăn lông, tốc độ hô hấp đều đặn, hiển nhiên là ngủ rồi.
Giây lát, Hà Xuân Lai đi tới, nhỏ giọng dò hỏi nói:
- Hầu gia muốn dùng bữa khuya chứ?
Trịnh Phàm hai mắt nhắm, khẽ lắc đầu.
Hà Xuân Lai lại nhìn về phía Cẩu Mạc Ly, Cẩu Mạc Ly cười cười, chỉ vào khoai tây đang bị Trần Đại Hiệp bỏ nướng.
Nếu như Trịnh Hầu Gia chỉ cần là điều kiện cho phép, nhất định phải ăn uống tinh tế cắt thái mỏng nhỏ, thì Dã Nhân Vương thực sự hoàn toàn không có bất kì yêu cầu gì về phương diện ăn uống.
Hà Xuân Lai hiểu ý, chuẩn bị xoay người rời đi lại bị Dã Nhân Vương một lần nữa vẫy tay gọi lại.
- Ngươi cũng đọc thử xem, Bắc tiên sinh nói ngươi từng theo hắn học làm việc.
Hà Xuân Lai hiện tại ngoài nấu cơm ra quả thực có theo người mù học việc. Trước đây hắn cảm thấy mình thực tế rất tháo vát, dù sao cũng từng làm đầu mục trung tầng trong tổ chức nghĩa sĩ.
Nhưng sau khi học tập từ người mù, hắn mới phát hiện, trước đây mình thậm chí còn không được tính là trình độ chắp vá, sau cùng đã được mở rộng tầm mắt cái gì gọi là núi cao còn có núi cao hơn, người tài còn có người tài hơn.