Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1496:

Về hồ sơ, thực ra ở trên đường Hà Xuân Lai cũng đã xem qua.

- Ngươi lập ra một sơ đồ, nối các đường lại, xem trong số những người bị độc chết có ai không giống với những người khác, ví dụ như chỗ dựa, chủ nhân đứng sau lưng các nhà gì đó.

Hà Xuân Lai lập tức hiểu ra, hỏi:

- Ngài đang cảm thấy mục tiêu của thích khách không phải là Ngũ hoàng tử mà chân chính là những người chết vì rượu độc kia?

Cẩu Mạc Ly lắc đầu nói:

- Ngươi là học trò của Bắc tiên sinh.

Hà Xuân Lai nghe nói như thế, có chút kích động.

- Cho nên ta có thể bảo ban ngươi một chút. Trên đời này, đa số sự việc không giống như cái bàn, được phân ra mặt trên mặt dưới, mà thượng thường sẽ như là đôi đũa vậy, hai chiếc phải cầm lên cùng lúc.

Hà Xuân Lai gật đầu, nói:

- Thụ giáo.

- Cho nên, theo quan điểm của ta, Ngũ hoàng tử bị đâm hay bị hạ độc không hề xung đột với nhau. Hơn nữa ở trong này vốn đã tồn tại một lớp ngăn cách, bởi Ngũ hoàng tử vừa tế thiên vì nạn dân, dâng hương tắm rửa ăn chay tránh sắc dục, dưới bối cảnh công khai là không thể uống rượu , cho nên, rượu độc không phải được chuẩn bị cho Ngũ Hoàng tử. Nhưng màn ám sát sau đó thì diễn ra vì hắn. Hai sự việc phát sinh cùng lúc, có lẽ là nhằm phục vụ cho hai mục đích, mà hai mục đích này, cuối cùng sẽ giúp một người được hưởng lợi.

- Đột nhiên cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn rồi.

Hà Xuân Lai đáp.

Cẩu Mạc Ly chỉ chỉ hồ sơ, nói:

- Trước tiên người tìm xem rồi tỉ mỉ phân tích ra. Chết mất nhiều người như vậy, khẳng định có một phần là chết oan uổng, sau khi loại trừ ra những người đó, hãy kiếm manh mối từ những người hẳn là nên chết.

Lúc này, Trịnh Hầu Gia khắp mắt nằm trên giường mở miệng nói:

- Có những lúc, nguyên nhân của việc chết rất nhiều người thực tế là vì che giấu đi mục tiêu chân chính mình muốn giết.

Cẩu Mạc Ly lập tức đáp lời:

- Hầu Gia anh minh, nói đâu trúng đó.

Ngay sau đó, Cẩu Mạc Ly nói với Hà Xuân Lai:

- Mau đi làm việc đi.

- Vâng.

Hà Xuân Lai ôm hồ sơ, đi tới một góc tường khác, ngồi xuống nương ánh nến bên người, bắt đầu phân tích.

Hắc vốn từng hoạt động ở Dĩnh Đô, là một sự tồn tại ẩn giấu dưới mặt đất, thế nhưng đối với những quan hệ rắc rối mặt ngoài, hắn có thể nhìn ra rất rõ ràng.

Sau khi bàn giao công việc xong, Cẩu Mạc Ly đi tới cạnh Trần Đại Hiệp, chìa tay nhận một củ khoai tây nướng.

Rất nóng, cho nên chỉ có thể không ngừng bỏ từ tay trái sang tay phải, trong lúc đó, hắn bắt đầu chậm rãi đi lòng vòng quanh chậu than, Trần Đại Hiệp ngồi xổm bên bếp khoai tức giận nói:

- Biết rõ là bỏng tay mà không chờ nguội thêm một chút hãy cầm.

Cẩu Mạc Ly đột nhiên dừng bước, nhìn về phía Trần Đại Hiệp, Trần Đại Hiệp trừng mắt nhìn lại.

- Phải rồi.

Cẩu Mạc Ly hét lên một tiếng kinh hãi, vội vàng bước nhanh đến bên giường, nói:

- Hầu Gia, thuộc hạ vừa nghĩ thông một chuyện.

Trịnh Hầu Gia vẫn nhắm mắt giơ tay lên, đáp:

- Nói.

- Người đứng sau lưng thích khách phải chăng đã sớm dự đoán được phản ứng tiếp theo.

- Ví dụ như?

- Ví vị như quyền quý Dĩnh Đô sẽ mời ngài đến Dĩnh Đô chủ trì đại cục, áp trận.

- Lại ví dụ như?

- Lại ví dụ như, người đứng sau lưng thích khách thậm chí có thể đoán được sau khi ngài tới đây rốt cuộc sẽ làm gì.

Nói đến chỗ này, Cẩu Mạc Ly bỗng nhiên quỳ phục xuống, đặt khoai tây nướng ở cạnh mình, cung kính dập đầu một cái nói:

- Không, nói một cách chính xác, người sau lưng kia, hẳn là đã sớm được được thuộc hạ sẽ kiến nghị Hầu Gia ngài làm gì. Nhưng Hầu Gia ngài mắt sáng như đuốc, nhìn thấu tất cả từ lâu rồi, cho nên mới cố ý không hành động theo lời kiến nghị của thuộc hạ, chính là vì đối phó với ý đồ của kẻ sau màn kia. Hầu Gia mưu tính sâu xa, thuộc hạ khâm phục!

Trịnh Hầu gia mở mắt ra, quay đầu nhìn về phía Cẩu Mạc Ly quỳ gối dưới giường, há miệng:

- Cái gì cơ?

- Đúng, Hầu Gia, giết Ngũ hoàng tử là một sự gợi dẫn. Bởi quyền quý Dĩnh Đô có chết thêm bao nhiêu người cũng sẽ không kinh động được đến ngài. Ngài là quân công Hầu gia, không phải đại sự không được rời khỏi đất phong. Nhưng Ngũ hoàng tử dẫu sao cũng là huyết mạch Cơ gia, an nguy của hắn một khi gặp phải đe dọa, đương nhiên sẽ dẫn tới các phương rúng động.

- Tĩnh Nam Vương đã vào Lịch Thiên thành, ai cũng hiểu rõ là không mời ra nổi. Cũng chỉ còn ngài mới có thể đến tòa đô thành năm xưa này ổn định cục diện. Ngũ hoàng tử bị ám sát, kỳ thực chính là vì để ngài đến, chờ hành động kế tiếp của ngài. Hành động kia, theo như thuộc hạ kiến nghị cho ngài, cởi trói giúp Thành Thân vương phủ.

Trịnh Hầu gia có chút dở khóc dở cười, nói:

- Xé...

- Xé tan màn sương mù, xé đi những phỏng đoán tự cho là đúng, quả thực có thể bao quát rõ ràng sự việc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!