Cầu Mạc Ly chỉ mặt mình:
- Do sai lầm của thuộc hạ, khăng khăng mọi chuyện hẳn là như vậy, cứ cảm thấy có thể nhân cơ hội này làm một vài thứ, đặt xuống nền móng để mai sau nhỡ có một ngày Hầu Phủ muốn Tây tiến. Nhưng ban đầu thuộc hạ không ý thức được điểm này, sự gợi dẫn kia thực ra do người nào đó cố tình để lại, mà chúng ta, tới theo lời dẫn đó. Tất cả đã nằm trong mưu tính của người kia.
- Mục đích của người kia chính là muốn cởi trói cho Thành Thân vương phủ. Đương thời, chỉ có ba người làm được điều này. Một người là đại biểu của triều đình, một người là Tĩnh Nam Vương, một người khác, chính là Bình Tây Hầu Phủ chúng ta, cách Dĩnh Đô gần nhất.
- Dẫu sao liên quan đến vấn đề thể diện phải giữ, kịch phải diễn cho người trong thiên hạ xem, cho nên không thể bạc đãi một mạch Tư Đồ gia. Nhưng sau lưng, nên phân hóa thế nào thì phân hóa, phải nghiền ép thế nào thì nghiền ép, tuyệt đối không thể để cho Tư Đồ gia khôi phục lại vinh quang trước đây.
- Đây là đại cục, đây là một sự tất nhiên, đủ tư cách ngược dòng chân chính, chỉ có ba vị trên. Nhưng thực sự có thể xuất đầu lộ diện ra tay thì chỉ có Hầu Phủ chúng ta. Cho nên, vụ độc sát trong tiệc rượu có lẽ là một lần luân phiên mới. Những đại chưởng quỹ, đại gia tộc, những quyền quý kia, một khi dê đầu đàn chết, đám phía dưới tất nhiên sẽ tranh quyền, sẽ phân chia, sẽ có người mới thượng vị.
- Kẻ thao túng phía sau màn là muốn chuyển vị trí, sắp xếp hết người của mình đi lên thế chỗ thượng vị, hoặc là phân chia sản nghiệp ra.
- Thủ đoạn này quá độc ác cũng quá trắng trợn. Nếu là thời điểm bình thường chắc chắn không thể dùng như vậy bởi sẽ gây ra sự bắn ngược rất mạnh Nhìn chung từ khâu bố trí đến khâu thu lưới, đối phương cũng có thể gọi là dứt khoát trơn tru, rất kĩ càng. Cho nên thuộc hạ cảm thấy, nguyên nhân bọn họ dám lấy thủ đoạn độc sát ra cưỡng chế tập quyền là bởi còn có chỗ dựa.
- Chỗ dựa này, khả năng cao bắt nguồn từ Hầu Phủ chúng ta. Sau khi Hầu gia ngài đến, dựa theo cách nghĩ của hắn thì sẽ cởi trói cho Vương phủ. Đến lúc đó, Vương phủ có thể đường hoàng đứng ra thu vén quyền lực bỏ trống và các hạng mục sản nghiệp không người cai quản.
- Người đời đều biết Bản Hầu muốn...
- Hầu Gia nói phải lắm, người đời mê muội, làm sao có khả năng nhìn xa trông rộng như vậy. Trong mắt bọn họ, Hầu gia ngài là Quân Thần thế hệ mới của Đại Yến, là trụ cột của Đại Yến. Nhưng có một số việc, giấu giếm được đông đảo đại chúng, song nhất định không che giấu được một số người. Bọn họ có thể từ nhiều nguồn tin tức biết được chúng ta đang làm những gì ở Thịnh Lạc thành, làm những gì ở Tuyết Hải Quan, làm những gì ở Phụng Tân thành.
- An dân, gây dựng lòng tin, kinh doanh, tiêu hộ vân vân, những chuyện đó thậm chí bao gồm cả sự cần kiệm trong Hầu Phủ của Hầu Gia ngài, thực tế đều đang chứng minh cho những người để ý thấy, ngài có tấm lòng rộng lớn.
Từ cổ chí kim, một số người thông minh, ví dụ như đại tướng, sẽ cố tình hoang phí, cố ý đòi hoàng đế đất đai nhà cửa trước khi xuất chinh. Hắn thực sự thiếu những thứ ấy sao? Không hề thiếu, nhưng phải tự vấy bẩn mình để người bề trên yên lòng. Ngươi không mưu toan hưởng thụ, còn cẩn trọng từng li. Ngươi nắm được dân tâm lại bắt được quân tâm, ngươi đây là muốn làm gì?
- Hầu Gia, cũng chính xác là bởi có Tĩnh Nam vương ở trước mặt, cho nên đã giúp chúng ta cản lại rất nhiều sóng gió phong ba. Nhưng thực tế, Thứ Diện tướng công của Càn Quốc năm đó cũng bởi vì thanh liêm, thân là võ nhân nhưng làm quan lại quá có tiếng tăm, cho nên mới...
- Cũng bởi vậy, mặc dù chúng ta đã che giấu, song chưa được kĩ lưỡng lắm. Cơ sở lập thân của Hầu phủ chúng ta, một nằm ở Tĩnh Nam Vương, có Tĩnh Nam Vương ở trước, Tĩnh Nam Vương chưa ngã, Tĩnh Nam Vương chưa... thì chúng ta vẫn có thể đứng vững.
- Hai là Yến Quốc hoàng đế bệ hạ. Hắn hùng tài đại lược, hắn có thể mặc cho hai vị Hầu Gia trở nên lớn mạnh, nắm giữ hai nhánh quân đội dã chiến dũng mãnh nhất Đại Yến, có thể hạ chiếu không cho hậu phương ngáng chân tiền tuyến. Theo tư duy của Yến Hoàng bệ hạ, về điểm kia, có khả năng thực sự là hắn không để ý. Thậm chí, trong mắt Yến Hoàng bệ hạ, người không có chút dã tâm dường như còn mang ý nghĩa là kẻ không bản lĩnh, hắn coi thường chẳng thèm dùng.
- Thứ ba, là bởi nhịp điệu của chúng ta vẫn rất ổn. Giống như Sở ca vậy, mỗi một bước đều giẫm đúng nhịp. Lúc ở Tuyết Hải Quan, chúng ta còn chưa bắt mắt như thế, chủ nhân ngài mặc dù là Bá tước, nhưng cánh chim không vỗ ra gió.
- Lần này phong Hầu ở Phụng Tân thành, thực ra vừa vặn giẫm lên trọng điểm. Sự nâng đỡ của Tĩnh Nam Vương, quân công bồi đắp, nội bộ Đại Yến quốc trống rỗng, nhất định phải dùng một người mạnh mẽ tọa trấn Tấn đông ổn định thế cục. Lúc này mới có Hầu Gia ngài thượng vị, đại thế do tất cả những điểm trùng hợp tụ lại, giúp Hầu Gia ngài có thể khai phủ kiến nha!
- Nhưng người không quan tâm không chú ý cũng không có nghĩa là thực sự chẳng có ai nhìn ra đầu mối từ những hành động của chúng ta. Cho nên, hắn bèn mượn đầu mối này, để chúng ta xuất phát từ bản năng của mình đến Dĩnh Đô, cởi trói cho Thành Thân Vương phủ.
Trịnh Phàm nghe cảm thấy rất có lý, nhưng vẫn cho rằng hơi quá mức trôi chảy.
Chỉ đành đáp:
- Nói không chừng chính là...
Như vậy đó.