Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1498: KHÔNG PHẢI

- Hầu gia nói phải lắm, chủ mưu thực sự ở sau màn, khả năng cũng không phải bản thân Thành Thân Vương phủ, nhưng Thành Thân Vương phủ đại khái là có tham dự trong đó.

- Ý của ta là, nói không chừng chính...

- Hầu Gia nói rất đúng, không chừng không phải Tư Đồ Vũ. Tuy hắn đã tiến bộ hơn một chút, nhưng rõ ràng chuyện này còn chưa tới phiên hắn gánh vác cục diện. Đại Tư Đồ gia lập gia trăm năm, còn từng lập quốc. Quân đội Đại Yến lúc trước vì chiến sự đã động viên Tư Đồ gia, nhưng chưa từng tiến hành cách tân dứt khoát hẳn hoi với bọn họ, cho nên lão gia thiếu gia còn lại nhất định không ít.

- Những kẻ phản nghịch lại Tấn địa như Hà Xuân Lai đây, phần lớn bọn họ có ý đồ ngày sau đánh vào Dĩnh Đô, lấy danh tiếng Thành Thân Vương phủ, tiện hiệu triệu bách tính Tấn địa đi theo. Cho nên thuộc hạ vẫn luôn suy nghĩ một chuyện, lần trước chúng ta ở Dĩnh Đô, người trưởng tử kia của Tôn Hữu Đạo đến kiếm chuyện, nhưng thực ra Tôn Hữu Đạo đã sớm lui về rồi, ông lão ấy thuộc hạ đã kiểm tra qua, hắn thực tâm mệt mỏi, không muốn lăn lộn nữa, chỉ muốn gia tộc có thể tiếp tục truyền thừa.

- Cũng bởi vậy, thuộc hạ rất tò mò, những người bên ngoài kia đều đang mơ mộng, giấc mơ có một ngày kéo Thành Thân vương phủ ra để dùng. Vậy bản thân những người ở bên trong đó thì sao? Bọn họ thực sự làm một chút suy nghĩ cũng không có sao? Không, không thể nào. Bọn họ đã từng là thượng vị giả chân chính của Đại Thành quốc, bọn họ từng hưởng thụ sự say mê quyền thế mang lại. Bọn họ sao có thể cam tâm tình nguyện nhìn quan chức từ Yến Quốc đến, từ năm này qua năm khác đạp trên đỉnh đầu bọn họ diễu võ dương oai?

- Lý do bọn họ vẫn luôn khôn khéo là bởi bọn họ cẩn thận, bọn họ một mực chờ đợi thời cơ tới. Những người ấy rõ ràng tự mình ra tay sẽ hiệu quả hơn, cũng sẽ hữu hiệu hơn, trực tiếp hơn. Cho nên, bọn họ không thể thua.

- Nhưng điều này cũng không có nghĩa rằng bọn họ là một đàn cừu non ngoan ngoãn. Trước đó do thuộc hạ là người trong cuộc hồ đồ, cộng thêm quá mức tự tin vào bản thân, may có Trần Đại Hiệp vừa mới chỉ điểm cho thuộc hạ.

Mắt Trịnh Phàm hơi híp lại, lúc câu chuyện tiến triển đến đây, Trần Đại Hiệp đang nướng khoai tây nghe mà sững sờ. Hắn thậm chí không thể tin nổi tất cả những lời giải thích này đều được rút ra từ câu nói kia của mình.

Hắn, thông minh như vậy sao?

Hà Xuân Lai ở bên cạnh cũng hơi há miệng. Ở trên sách, căn cứ vào dòng suy nghĩ đó, hắn đã khoanh tròn mấy cái tên. Gia tộc sau lưng mấy cái tên này đều từng đánh một trận ra sức được ăn cả ngã về không với phản quân và dã nhân trước khi Tư Đồ Lôi chết, từng mạnh mẽ ủng hộ Tư Đồ Lôi, có thể nói là tận tâm trung thành.

Đến ngay cả Kiếm Thánh đã đi ngủ từ lâu lúc này cũng mở mắt ra. Hắn nhìn Cẩu Mạc Ly, hắn không đi nghĩ xem rốt cuộc có phải là Trịnh Phàm đã sớm “thông tuệ nhìn thấu” chuyện này rồi hay không, nhưng hắn khẳng định một điều, đó là Cẩu Mạc Ly đã tự mình xâu chuỗi sự việc lại rồi.

Dã Nhân Vương thật cơ trí.

Cho nên, hay là cứ tìm một cơ hội trực tiếp giết hắn đi?

Trịnh Phàm nở nụ cười:

- Không có chứng cứ...

Cẩu Mạc Ly lập tức lớn tiếng nói:

- Hầu gia anh minh, Hầu gia nói phải lắm, Bình Tây Hầu phủ chúng ta hành sự, nào có cần chứng cứ!!!

Trịnh Phàm: “...”

Cuối cùng, Trịnh Phàm thở dài, không nói gì thêm, chỉ phẩy phẩy tay:

- Lui xuống đi, ta mệt rồi.

Trịnh Hầu Gia muốn một mình, muốn yên tĩnh.

- Vâng, Hầu Gia yên tâm, thuộc hạ sẽ đi xuống sắp xếp trù bị ngay.

Cẩu Mạc Ly lui xuống, Hà Xuân Lai cũng đi ra theo.

Trần Đại Hiệp ngồi ở đó tiếp tục bóc vỏ khoai tây, Kiếm Thánh vẫn ngồi tựa trong góc, một lần nữa ngủ gà ngủ gật. Bọn họ không thể lui xuống, bằng không Trịnh Hầu Gia lại chẳng ngủ được.

...

Sau khi ra cửa, Hà Xuân Lai đi theo Cẩu Mạc Ly. Trước khi xuất phát, người mù đã từng nhắc nhở hắn, kêu hắn nghiêm chỉnh học tập từ Cẩu Mạc Ly.

Một dã nhân phổ thông không phải quý tộc trên Tuyết Nguyên, nửa cuộc đời vào Nam ra Bắc, đi học tập, đi tư duy, cuối cùng gần như làm nên đại nghiệp. Người này đã không thuộc về kiểu mà một từ “kiệt xuất” có thể miêu tả nữa rồi.

- Dựa theo những gì ngài vừa mới nói, ta đã vẽ ra một số thứ rồi.

Hà Xuân Lai nói.

Cẩu Mạc Ly gật đầu.

Hà Xuân Lai muốn nói lại thôi.

- Có chuyện thì nói, đừng có dông dài, Hầu Gia rất không thích người kém nhanh nhạy.

- Ta cảm thấy những lời ngài vừa mới nói kia, dường như có hơi quá mức...

- Có hơi quá mức cái gì?

Cẩu Mạc Ly quay đầu nhìn Hà Xuân Lai.

- Nếu Hầu gia đã sớm hiểu rõ, hơn nữa còn tránh đi ý đồ của đối phương, vậy một màn trình bày vừa rồi của ngài, làm người ta cảm thấy có ý khoe khoang quá mức. À, ta hiểu rồi, mới nãy ngài thực ra không phải đang nói với Hầu Gia, mà là đang giải thích cho chúng ta, phải không?

Cẩu Mạc Ly lắc đầu.

- Không phải?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!