Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1499: LÀM VIỆC, LÀM NGƯỜI

- Đương nhiên không phải, nói thật với ngươi này, ta không biết Hầu Gia làm thế nào biết trước không rơi vào bẫy của đối phương. Nhưng ta cảm giác, Hầu Gia hẳn là cũng không rõ ràng toàn cảnh sự việc. Vừa rồi không phải là do Hầu Gia lên tiếng tiến hành chỉ điểm cho ta, mà là ta cố ý cướp lời, làm ra dáng vẻ Hầu Gia hiểu rõ mọi chuyện, đang nhắc nhở ta.

- Chuyện này...

- Sau này ngươi cũng sẽ trở thành quản sự, dưới tay cũng sẽ có thuộc hạ, nhớ kỹ, khi thuộc hạ của ngươi bắt đầu lấy danh nghĩa ngươi, nói là lĩnh ngộ được ý của ngươi, sau khi được ngươi bảo ban, bắt đầu thẳng thắn phân tích, mạch lạc rõ ràng, không phải do ngươi nhìn xa trông rộng, không phải kiểu: Ồ, hóa ra là ta nghĩ được như vậy, lại bị ngươi nói ra mất.

- Thực tế, thuộc hạ của ngươi đang coi trọng thể diện của ngươi mà thôi, tiện thể giáng thêm một đòn nịnh nọt cao cấp, chỉ cần đầu óc không bị ngu đều hiểu được trên đời này làm gì có khả năng xảy ra chuyện trùng hợp đến thế. Lại làm sao có khả năng có một người thuộc hạ hiểu được tâm ý của ngươi đến thế?

- Chuyện này, ngài là đang lừa gạt Hầu...

- Ngươi cho rằng Hầu Gia là ngươi sao? Trong lòng Hầu Gia biết thừa chứ.

- Cho nên, ngài làm như vậy rốt cuộc là vì cái gì?

Cẩu Mạc Ly vẫy vẫy tay, Hà Xuân Lai hơi hơi khom người xuống một chút. Cẩu Mạc Ly học theo cách thức Trịnh Hầu Gia thích nhất, vỗ vỗ vai Hà Xuân Lai, ngắn gọn thâm sâu nói:

- Muốn làm được việc, trước tiên phải biết làm người.

...

- Cảm thấy thế nào?

Sau khi Cẩu Mạc Ly và Hà Xuân Lai đi xuống, Trịnh Phàm mở miệng hỏi.

Trong phòng, ngoài hắn ra còn hai người.

Trần Đại Hiệp lắc đầu, lại gật đầu, sau đó lại lắc đầu, cuối cùng nói:

- Quá phức tạp, nhưng rồi có vẻ rất mạch lạc, đặc biệt là mơ mơ hồ hồ trước đó, bỗng nhiêu như hàn quang lóe lên, chớp mắt khai thiên tích địa, như là kiếm...

Trần Đại Hiệp múa máy chân tay một hồi.

Trịnh Hầu Gia có chút bất đắc dĩ.

Người với người đúng là không thể so sánh, tên này như vậy mà cũng có thể ngộ đạo.

Cũng may, Trịnh Hầu Gia coi như quen thuộc rồi.

Kiếm Thánh trả lời thì còn đơn giản hơn, suốt hai năm qua, Kiếm Thánh đại nhân từ sau khi nhận được câu “Ngươi chỉ giỏi về dùng kiếm, còn lại ngươi có biết gì đâu” của Trịnh Hầu Gia bèn quay về làm người yên phận.

Hắn nói:

- Ta đến đây để dùng kiếm, không phải đến dùng não.

Đơn giản, trực tiếp.

Nhưng Trịnh Hầu Gia lúc này chỉ muốn tìm một người tâm sự, đáp:

- Có thể tùy tiện nói một vài thứ.

Kiếm Thánh nghi ngờ hỏi lại:

- Cẩu Mạc Ly nói vậy còn chưa đủ rõ ràng sao?

- Nói thì đủ rõ ràng, nhưng...

Trịnh Phàm từ trên giường đứng dậy, đi tới trước chậu than, vươn tay lấy một củ khoai tây nướng ra, áng chừng ở trong tay.

- Nhưng vấn đề có lẽ nảy sinh từ đó. Khả năng là hắn nói có hơi, quá mức rõ ràng, xem ra, cũng hơi quá tỉ mỉ, cho nên không thoát ra được.

Khóe miệng Kiếm Thánh cong lên ý cười:

- Nhìn có vẻ ngươi còn cao minh hơn hắn một tầng.

- Bởi vì ta đứng trên bả vai của hắn.

Trịnh Phàm lột vỏ khoai tây, cắn một miếng, xuýt xoa, tập trung nghiền ngẫm, tiếp tục nói:

- Bất kỳ chuyện gì, soi gần vào nhìn là một dáng vẻ, đứng ra xa, đứng lên cao, nhìn thấy lại là một dáng vẻ khác. Chuyện này trông có vẻ như là Thành Thân Vương phủ muốn nắm quyền, muốn thoát khỏi trói buộc. Nhưng ta không cảm thấy tòa vương phủ đó hiện tại có thể có sức mạnh sâu xa như vậy.

- Ngươi đang khinh thường Tấn nhân ư?

Kiếm Thánh hỏi.

Nếu ngươi đang định kì thị địa vực thì Kiếm Thánh đại nhân ta hoàn toàn không buồn ngủ nữa.

- Ta xét theo sự việc mà thôi.

- Gốc gác của Tư Đồ gia vẫn ở đó.

Trịnh Phàm lắc đầu, nói:

- Không giống nhau. Đại Thành quốc đã không còn, so sánh sao được chứ? Trước kia khi ta là thủ vệ Thúy Liễu Bảo, dưới tay cũng có đến trăm ngàn người. Hiện tại, ta là Bình Tây Hầu Gia, binh mã hai quan một thành ở Tấn đông tất cả đều phải nghe ta điều động, ngay cả trú quân bốn cửa Dĩnh Đô nơi này cũng sẽ nghe lệnh ta. Thế nhưng là bởi con người của ta sao? Lấy cái mũ Bình Tây Hầu trên đỉnh đầu ta xuống, binh mã ở Dĩnh Đô này sẽ còn nghe lời ta chứ?

- Cho nên, Thành Thân vương phủ cũng như vậy, gốc gác vẫn ở đó, dẫu sao triều đình chưa kịp cũng không tiện tiến hành thanh toán nơi này. Nhưng ngươi muốn nói Thành Thân Vương phủ còn có thể hùng mạnh lên bao nhiêu thì là chẳng bao nhiêu, cũng không thể có bao nhiêu.

- Từ Đại Thành quốc biến thành Vương phủ, bối cảnh khác xưa rồi. Ngươi đang cho rằng mọi thứ đều phải nhìn vào năng lực, nhưng đại cục quốc gia triều đình lại không phải giang hồ của ngươi, nói chuyện chỉ dựa vào một thanh kiếm.

- Vậy ngươi cho rằng chuyện này từ đầu chí cuối rốt cuộc là mưu tính vì cái gì?

Trịnh Hầu Gia cười cười, nói:

- Không phải sau mùa thu ta sẽ vào Yến Kinh sao.

- Ngươi từng nói với ta rồi.

Việc này Trịnh Hầu Gia đã sớm đánh tiếng trước, cũng đã sắp xếp xong nhật trình, dù sao đối với người đứng đầu phiên trấn cắt cứ bên ngoài mà nói, mỗi lần vào kinh tương đương với một lần đi vào Quỷ Môn Quan.

Thứ Diện tướng công cũng là bị hạ gục sau khi hắn rời khỏi Tây quân vào kinh.

Chỉ có điều, hành trình sau thu còn chưa bàn bạc mặc cả với Kiếm Thánh, ví dụ như, tiếp theo đây sẽ mưu cầu cho bách tính Tấn đông phúc lợi nhỏ gì.

Trịnh Hầu Gia lột mảnh vỏ khoai tây, gặm xuống một miếng:

- Phù!

Liếm liếm môi, Trịnh Phàm nhìn về phía Kiếm Thánh, nói:

- Mưu tính về ta.

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!