Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1500: HỨA MẬP MẠP

Cẩu Mạc Ly nhờ vào lệnh bài của Bình Tây Hầu phủ, mời tới vị thủ lĩnh Mật Điệp Tư “rất có mắt nhìn” lúc trước, lấy mệnh lệnh của Hầu Gia làm lý do, nhờ hắn lấy ra tư liệu về bối cảnh của một vài gia tộc, môn hộ, đội buôn.

Bất kể là với Cẩu Mạc Ly hay là với Hà Xuân Lai mà nói, bọn họ đi đến Dĩnh Đô cũng coi như nhiều ngày rồi. Dĩnh Đô là một chiến trường danh lợi khổng lồ. Ở đây, cứ qua mỗi trận chiến sẽ lại có một gia tộc suy tàn, cũng sẽ có gia tộc mới quật khởi.

Tấn nhân, Yến nhân, hậu duệ mới, truyền thừa cũ, các loại thế lực phức tạp đan xen vào nhau, nhân tài nhà ai mới xuất đầu, nhà ai đã đứng đúng đội ngũ trước, nhà ai vời được con rể khả năng có triển vọng cao tới ở nhà vợ, vân vân.

Cho nên, Cẩu Mạc Ly muốn cập nhật lại nhận thức của mình đối với bỗi cảnh ở Dĩnh Đô.

Có những lúc, làm việc không quan trọng người đông mà cần để ý hiệu suất. Đợi đến gà gáy lúc hừng đông, cuối cùng Cẩu Mạc Ly cũng sửa soạn xong hết danh sách người chết vì trúng độc lần này.

- Ha ha, giờ mới có chút cảm giác phân biệt rõ ràng.

Cẩu Mạc Ly cầm danh sách, cảm khái với ánh bình minh ngoài cửa sổ.

Hà Xuân Lai dụi dụi con mắt, hắn cũng hỗ trợ suốt một đêm, hỏi:

- Ta đi chuẩn bị bữa sáng cho Hầu Gia.

Dừng một chút, Hà Xuân Lai lại hỏi:

- Cái này có cần đồng thời mang tới cho Hầu Gia không?

Ngay sau đó, Hà Xuân Lai bổ sung thêm:

- Ngài mang đi.

Cẩu Mạc Ly liếc nhìn Hà Xuân Lai, lắc đầu nói:

- Đợi đến khi Hầu gia hỏi rồi nói.

- Vậy có ổn không?

- Người đã lớn đầu như vậy rồi, mới chăm chỉ làm việc có một đêm thôi đã không nhịn được muốn đi tranh công? Lúc này chuyện đã đâu vào đâu, lại nói, việc này rốt cuộc kế tiếp nên nhúng tay như thế nào còn phải xem tâm ý của Hầu Gia. Còn nữa...

- Còn có gì, ngài nói?

- Ta muốn ăn mì thịt bò băm nhừ.

. . .

- Mì này luộc còn chưa chín lắm, nhai không mềm.

Trong trạm dịch, một nam tử thân thể to béo oán giận nói với một tô mì.

- Đại nhân, bằng không để ta xuống bếp nấu đi.

Một người thân vệ bên cạnh nói.

Hứa Văn Tổ gật đầu, một tô mì hắn ăn chỉ đủ nhét kẽ răng, thế nên trước tiên gọi người của trạm dịch đến làm thử một bát xem sao, nếu không được thì còn để người của mình đi nấu. Dù sao một bữa cơm hắn ăn đến sáu bảy bát mới gọi là có cảm giác chắc bụng.

- Khụ... e hèm!

Hắng giọng một cái, Hứa Văn Tổ chậm rãi xoay người, đi tới bên cửa sổ lầu hai của trạm dịch, nói:

- Dĩnh Đô cách nơi đây vẫn còn thêm hai ba ngày lộ trình phải không?

- Vâng, đại nhân.

Trên mặt Hứa Văn Tổ lộ ra một chút vẻ hoài cảm.

- Đại nhân luyến tiếc Đại hoàng tử điện hạ sao?

Thân vệ trêu đùa nói.

Hứa Văn Tổ ở Nam Vọng thành phối hợp với Đại hoàng tử đến cứ phải gọi là thiên y vô phùng. Hứa Văn Tổ quản lý hậu cần, tổ chức địa phương, Đại Hoàng tử điều khiển quân sự. Rõ ràng Đại Yến ở Ngân Lãng quận đến một nhánh Trấn Bắc Quân hoặc Tĩnh Nam Quân cũng không có, nhưng vẫn như cũ gánh vác được áp lực đến từ ba phía Càn Quốc.

Sau đó còn nhờ Đại hoàng từ chém Chung Văn Miễn, hai người cùng nhau thăng quan.

- Ha.

Hứa Văn Tổ lắc đầu:

- Nếu đã đến địa giới này rồi, ta cũng có thể nói vài lời từ đáy lòng. Đại hoàng tử đương nhiên là lợi hại, nhưng đợi đến Dĩnh Đô, coi như bắt tay được với Trịnh lão đệ, bản lĩnh của vị đó, mới là thực sự khiến cho người ta vô cùng chịu phục.

Tuy rằng Bình Tây Hầu phủ Tấn đông đã tiến hành đại khai hoang đại sinh sản, lấy thương mại mậu dịch để phát triển cấp tốc, vân vân một loạt hành động sinh trưởng tự cấp, nhưng theo cách nhìn của bên ngoài, Bình Tây Hầu Phủ Tấn đông vẫn là một quân trấn độc lập đơn thuần. Mà Dĩnh Đô chính là vị trí huyết mạch của nó.

Cho nên ngay cả Hứa Văn Tổ cũng cảm thấy, hắn đến Dĩnh Đô nhậm chức Thái Thú, thực ra chính là đi bảo đảm hậu cần cho Trịnh Phàm, giúp cho Trịnh Phàm có thể đè ép dã nhân và Sở nhân, tiện thể trấn áp Tấn nhân một chút.

- Nghĩ đến cũng thấy thổn thức, năm đó thuộc hạ thế nhưng từng cùng Bình Tây Hầu gia nói chuyện rất nhiều, Hầu Gia còn từng cho thuộc hạ một viên hạt dưa vàng làm tiền trà.

- Ha ha, vậy đời này của ngươi cũng coi như là đắc ý rồi. Mai sau có con cái, không, mai sau có đến cháu trai cũng có thể khoe khoang với cháu trai một chút.

Hứa Văn Tổ cười xong thì thở dài, nói:

- Thời gian mới có mấy năm, đã là Hầu Gia rồi. Tuy nói ta sớm biết rằng hắn không phải vật trong ao, nhưng cũng không ngờ tới hắn có thể quật khởi nhanh đến như vậy, kinh người như vậy.

Hứa Văn Tổ còn nhớ tình huống lúc đầu khi mình và Trịnh Phàm quen biết nhau.

Hắn từng phái người đi tìm hiểu, kết quả không tìm được gia đinh nào tên Trịnh Thành Công ở trong Trấn Bắc Hầu phủ

Nhưng những điều ấy đã sớm không còn ý nghĩa gì nữa, không phải sao?

- Ha, thơm quá.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!