Hứa Văn Tổ hít hít mũi, vươn cả nửa người ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy trên sân bên ngoài có người bắc một cái nồi, ở trong đang nấu thịt, mùi thịt thơm ngào ngạt.
- Đi hỏi xem xem bên dưới là tùy tùng của nhà đại nhân nào.
- Vâng, đại nhân.
Thân vệ đi xuống dò hỏi ngay.
Lúc này, người đàn ông trung niên trước đó vẫn luôn im lặng ngồi uống trà, bên cạnh đặt một cây gậy bồ đề, đứng dậy đi tới, nói:
- Đại nhân, vẫn là đừng nhiều chuyện nữa, ngài quên lần ở trạm dịch ngoài Doãn thành kia rồi sao?
Hứa Văn Tổ có chút sững sờ, phất phất tay, nói:
- Được rồi.
Nói xong, hắn đóng cửa sổ lại, trở về ngồi bên cạnh bàn.
Tòa trạm dịch này nằm ở phía Tây kinh kỳ của Tấn Quốc năm xưa, có thể nói là san sát tiến vào địa bàn của Tư Đồ gia.
Trạm dịch rất lớn, Hứa Văn Tổ dẫn theo chừng trăm người thân vệ, đều là cao thủ trong quân, sau khi vào ở trạm dịch, không nói một lời chiếm hết sáu sân của trạm dịch.
Vốn định dọn sạch hoàn toàn trạm dịch, nhưng bởi nhân thủ hộ vệ chỉ có nhiêu đó, coi như dọn sạch những vị trí khác cũng không có cách nào bố phòng lại, cho nên chỉ bao trọn hậu viện.
Sau khi dịch thừa nhìn thấy công văn thân phận của Hứa Văn Tổ, lập tức biểu thị sẽ phối hợp trên mọi phương diện.
Tuy rằng cửa sổ đã đóng vào nhưng mùi vị kia vẫn cứ thỉnh thoảng lại bay đến.
- Con mẹ nó, sao lại có thể thơm đến như vậy chứ!
Hứa Văn Tổ gõ gõ bàn, ham muốn lớn nhất trong cuộc đời này của hắn chính là ăn!
Nhưng hắn quả thực không phải loại người chẳng phân nặng nhẹ, hơn nữa một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, sau khi được nhắc nhở, chỉ có thể tay chống mặt bàn, không ngừng nước bọt.
Lúc này, thân vệ trước đó đi tìm hiểu quay lại bẩm báo:
- Đại nhân, là Văn Tịch tiên sinh của Thành Thân Vương phủ Dĩnh Đô, sau khi về quê thăm người thân, hiện tại đang trên đường về Vương phủ Dĩnh Đô.
- Người của Thành Thân Vương phủ sao?
Hứa Văn Tổ lau miệng, có chút vui sướng bất ngờ.
Người đàn ông cầm gậy kia lại nói:
- Thân phận có chuẩn xác không?
- Hồi Liêu sư phó, tiểu nhân vừa mới kiểm tra qua công văn và lệnh bài của bọn họ, quả thực là người của Thành Thân Vương phủ.
Lúc này Hứa Văn Tổ nhìn về phía Liêu sư phó, nói:
- Liêu sư phó, nếu là người của Thành Thân Vương phủ, vậy sau này chính là đồng liêu của ta rồi, chẳng bằng trước hết nhân cơ hội này, tán gẫu vài chuyện về Dĩnh Đô và Vương phủ, chuẩn bị một số thứ từ sớm đi.
Liêu sư phó biết Hứa Văn Tổ muốn làm gì, đơn giản là thèm muốn một nồi đồ ăn kia của người ta.
Lý do này nghe ra thực sự cũng khá vững vàng.
Nhưng Liêu sư phó vẫn lắc đầu nói:
- Hứa đại nhân, ta đã đồng ý với ngươi sẽ đảm bảo chu toàn một đường ngươi đến Dĩnh Đô, cho nên toàn bộ hành trình ngài phải nghe ta. Thêm hai ngày nữa thôi là tới Dĩnh Đô, khi đó lại đi gặp lại đi tán gẫu cũng chưa muộn.
Hứa Văn Tổ gầm nhẹ trong cổ họng, cuối cùng vẫn là ngồi về trên ghế, đầu gối lên hai tay, mới một lát trôi qua, vậy mà phát ra tiếng ngáy.
Liêu sư phó thấy thế không khỏi lắc lắc đầu, vị Hứa đại nhân này bình thường phần lớn thời điểm đều vô cùng khôn khéo, cố tình có những khi lại thích quậy tính tình trẻ con.
Đương nhiên, Liêu sư phó cũng không dám coi thường Hứa đại nhân, bởi hắn đã từng trải nghiệm vị đại nhân này chỉnh đốn Nam Vọng thành to lớn và quản lý hậu cần đại quân của Đại hoàng tử ngay ngắn rõ ràng như thế nào.
Thực ra mọi người vốn không định nghỉ ngơi lại trạm dịch.
Suốt hành trình, đoàn người vẫn duy trì lên đường, cơ bản đều chỉ tùy tiện ăn uống nghỉ ngơi ở ven đường, xem ra hành quân cũng không nhanh nhẹn như vậy.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, con Tỳ Thú kia của Hứa đại nhân, sau bao nhiêu ngày kiên trì, rốt cuộc không đèo nổi nữa.
Một cái chân của nó bị què, phải giao cho trạm dịch nơi này chăm sóc, hơn nữa từ Hứa Văn Tổ trở xuống, ngay cả các thân vệ cũng là vô cùng uể oải, cần được nghỉ ngơi. Bấy giờ Liêu sư phó mới đồng ý vào trạm dịch dừng chân một ngày.
Quan trọng nhất chính là, hắn còn phải cân nhắc lúc đoàn người đến Dĩnh Đô, cũng không thể để Tân nhiệm Thái Thú đại nhân đến nhậm chức mà phong trần mệt mỏi, chật vật đến kì cục được chứ.
Lúc này, thân vệ trước đó đi nấu mì kia bưng cái chậu rửa mặt đi vào, nhưng bị Liêu sư phó ngăn cản, nói:
- Trước tiên để bên cạnh cho nguội bớt đã.
Hứa Văn Tổ đang gục xuống bàn vừa ngáy vừa nói lẩm bẩm:
- Mì để lâu sẽ bị trương, ăn không ngon nữa.
Liêu sư phó bất đắc dĩ, đành phải nói:
- Vậy đại nhân ngài ăn luôn bây giờ?
- Ngửi mùi thịt này, mấy món ăn khác không bỏ được vào bụng đâu.
Hứa Văn Tổ bất đắc dĩ lần thứ hai ngồi dậy, nhìn chậu mì trước mặt kia, biểu cảm ghét bỏ.