- Liêu sư phó, ngươi nói đi, đang lúc ban ngày ban mặt sáng sủa càn khôn, bản quan thân là mệnh quan triều đình, lãnh đạo một phương, tại sao lại phải sửa mình thành như đi ăn trộm trên chính quốc thổ của mình vậy? Chẳng lẽ, ở Đại Yến ta đi trên quan đạo cũng phải nơm nớp lo sợ như đi trên băng mỏng thế này?
- Đại nhân, nếu là vào ngày bình thường, ta đương nhiên sẽ không can ngăn ngài. Ngài có hứng thú thích đi dạo ở trong thành thì đi dạo ở trong thành, ngài muốn ra ngoài thành ăn món ăn dân dã thì đi ăn món ăn dân dã. Thế nhưng lần này không giống vậy.
- Không giống ở chỗ nào?
- Lần này ngài sắp tới Dĩnh Đô, rất có thể sẽ gặp phải vị Bình Tây Hầu Gia kia.
- Ơ, lạ lùng nhỉ, ta đi gặp Trịnh lão đệ thì có làm sao?
- Lần trước lúc ngài bị đâm ở trạm dịch đã trông thấy ai?
- A... Trịnh lão đệ.
- Chính là như vậy đấy, làn này ngài tới Dĩnh Đô, rất có khả năng cũng sẽ phải gặp hắn.
- Cái này thì có gì liên quan? Chẳng lẽ mỗi một lần ta đi nhậm chức, cứ gặp hắn lần nào là bị đâm lần đó?
- Bình Tây Hầu Gia hồng phúc tề thiên, mấy năm nay chinh chiến liên miên kiến công lập nghiệp, bản thân hắn lại vẫn luôn bình an vô sự, đủ thấy rõ là người có đại khí vận.
- Rồi sao nữa?
- Xung quanh mình có người có đại khí vận, nhiều lúc không gặp gỡ mới là chuyện tốt. Giống như ở cạnh người yêu thích ngọc bội vậy, có tác dụng như lấy ngọc ngăn tai.
- Ha ha ha, ha ha ha.
Hứa Văn Tổ cười lớn, nói:
- Không ngờ rằng, ta lại chuyên môn ngăn tai hoạ cho Trịnh lão đệ của ta?
- Cẩn tắc vô áy náy.
- Liêu sư phó, ngài học phương pháp đoán mệnh này từ lúc nào vậy?
- Hứa đại nhân ngài quên rồi sao, trước khi hoàn tục, ta là tăng sư giải quẻ trong chùa.
Nói xong, Liêu Cương chống đứng gậy bồ đề, một tay chắp thành hình chữ thập:
- A Di Đà Phật.
- Thôi được rồi, cứ nghe ngươi, nghe ngươi đi. Cẩn tắc vô áy náy thì cẩn tắc vô áy náy. Qua đây qua đây, bưng chén mì đến bên cửa sổ cho ta. Liêu sư phó, ta không xuống, ta chỉ ở bên trong ngửi mùi thịt phía dưới, có được không ?
Liêu Cương hơi cau mày nhưng cuối cùng vẫn gật đầu một cái.
Cửa sổ lần thứ hai được mở ra, chậu rửa được bưng đến bên cửa sổ.
Hứa Văn Tổ cầm đôi đũa, ăn một gắp mì lớn, sau đó hít sâu một hơi, nhắm mắt nghiền ngẫm.
- Mùi thịt này nồng nhưng không ngấy, trong đậm có ngọt, trong ngọt có chát, trong chát chứa chua, chà chà chà,...
Hứa Văn Tổ lại làm một đũa mì lớn.
Liêu Cương đứng bên cửa sổ.
- Liêu sư phó, ngươi đoán xem, rốt cuộc trong nồi lớn kia đang luộc thịt gì?
- Ta rất ít ăn thịt. Chỉ nhớ mang máng trước khi nhập tự có ăn qua mấy lần, cho nên không phân biệt được.
- Ồ, vậy ta sẽ nói cho ngươi. Trên đời này, bất kể thịt bò thịt dê thịt heo thịt gà thịt vịt thịt cá, phàm là gia súc gia cầm, phàm là ăn uống bẩn thỉu thì sẽ không toả ra được mùi hương như dưới kia. Thực tế nó cũng là một mùi đặc trưng.
- Nhưng trên đời này, chỉ có một loại thịt, bởi “thịt” ấy ăn ngũ cốc, ăn chim bay trên trời, ăn thú đi trên đất, ăn cá bơi dưới nước, pha trà uống, châm lư hương, sưởi giường ấm, đắp chăn bông,... Quán vịt quay trong thành Yến Kinh kia tại sao lại nổi tiếng như vậy? Bởi bọn họ chú trọng con vịt trước khi quay lên, sẽ được tẩm mười tám loại gia vị.
- Nhưng loại thịt ta vừa mới nói đó, cần gì mười tám loại, hương vị ấy, không cần thêm bất kì gia vị gì, chỉ cần bỏ luộc bằng nước giếng cũng đã là tinh tế nhất phẩm, vị ngon tuyệt vời.
Hứa Văn Tổ càng nói, sắc mặt của Liêu Cương đứng bên cạnh càng thêm nghiêm nghị.
Thậm chí, các thân vệ xung quanh ban đầu còn chưa ý thức được, nhưng vẻ mặt cũng chậm rãi biến đổi.
Hứa Văn Tổ lại ăn một đũa mì lớn, húp một ngụm nước nấu mì to, thế nhưng thần sắc lạnh lẽo, đổ tất cả những thứ còn lại trong chậu rửa mặt xuống, cười to nói với phía dưới:
- Thật là không biết phép tắc. Bản quan bao được toàn bộ hậu viện trạm dịch, ai có cái đầu tỉnh táo đều hiểu rõ thân phận của bản quan không đơn giản. Đã nấu mỹ vị nhân gian như thế kia, bản quan không xuống thì thôi đi, tại sao cũng chẳng phái một kẻ lại đây xin phép bản quan đôi lời? Con mẹ nó, ta cũng không tin, quan chức Tấn nhân đều ngay thẳng, công tư phân minh như vậy, đến cả nịnh nọt thượng quan cũng không đáng quan tâm sao?
Lúc này, một ông lão tóc trắng đi vào sân, đứng trước cái nồi kia, cách rất xa ôm quyền với Hứa Văn Tổ đứng bên cửa sổ phía trên, nói to:
- Đại nhân, không phải hạ quan không biết phép tắc, cũng không phải hạ quan thanh cao, mà là thịt này phải hầm lâu thêm một chút mới có thể xương nhừ thịt mềm thực sự. Tuyệt đối không vội vàng được đâu.
- Trông thân mình của đại nhân đã biết là người sành ăn. Xin đại nhân chờ một lát, sau khi sôi, hạ quan sẽ mời đại nhân tới thưởng thức một phen, trải nghiệm phong vị đương thời của Tấn địa ta. Phải biết, thịt này, nước này, củi này đều do hạ quan tỉ mỉ chọn lựa. Nếu không vì lấy lòng đại nhân ngài, thực sự là chẳng nỡ lòng nào lấy ra.
Hứa Văn Tổ vươn tay đập đập cửa sổ, nói to;
- Nói mãi mới có câu nghe lọt tai, thế bản quan hỏi ngươi, nước trong nồi này là nước gì?
Ông lão ngẩng đầu lên, đáp:
- Nước Vọng Giang!
- Củi dưới nồi này là củi gì?
- Củi từ xà nhà trăm họ.
- Vậy thịt trong nồi kia là thịt gì?
Ông lão vẻ mặt ghê sợ, hai tay chắp sau lưng, giận dữ quát lên:
- Máu thịt kẻ hàm oan chết chìm dưới đáy sông!