Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1503: NẤU TẤN ĐÔNG

Trạm dịch trở nên huyên náo trong phút chốc.

Thân vệ của Hứa Văn Tổ có thể nói là trải qua huấn luyện nghiêm chỉnh, dẫu sau cũng đều từng lăn lộn chiến trường. Trước đó thực tế cũng đã bố phòng nghiêm mật, hiện tại, càng là trực tiếp cung nỏ lên dây, đao kiếm ra khỏi vỏ.

Dịch tốt bên ngoài trạm dịch cũng nghe tiếng động chạy qua, trong tay bọn họ không có món binh khí nào ra dáng nhưng trưng bày ra chí ít được cái nâng cao sĩ khí phe ta.

Mặt khác chính là ở tiền viện của trạm dịch này còn không ít quan chức khác, rất nhiều tuỳ tùng hộ vệ của bọn họ cũng chạy ra quan sát tình huống. Thậm chí có người mặc quan phục phẩm thấp, trong nay còn cầm hạt dưa, một mình chạy ra xem náo nhiệt.

Nơi này, Tấn nhân Yến nhân đều có, không quan tâm ngươi xuất thân ở đâu, hào hứng xem trò vui xem kịch hay, đó là thẩm mĩ chung của mọi nhà.

Đương nhiên, bọn họ cũng không biết ở trong hậu viện, rốt cuộc là vị đại nhân nào, nếu như biết thân phận của Hứa Văn Tổ thì rõ ràng đã lao ra “hộ giá”.

Xét cho cùng, một địa điểm như trạm dịch, số lần quan chức trung đến cao cấp ở lại thật sự không nhiều. Thậm chí quan viên đường hoàng ra dáng cũng rất ít ở lại. Đa số thời điểm là thuộc hạ thân tín của quan viên, cầm lệnh bài, công văn đi thăm thân thăm bạn vào ở, hoặc thẳng thắn mà nói là thuộc hạ của họ đi làm ăn trong lúc ngang qua đi vào ké cơm. Dẫu sao cũng là phúc lợi của triều đình, không ké thì quá uổng.

Có vài kẻ đẳng cấp gia nô vẫn luôn thích làm ầm ĩ trong trạm dịch. Bề ngoài người ta cũng sẽ nhìn lên chủ nhân sau lưng hắn, cho chút thể diện, nhưng thực ra không ai thực sự coi hắn là chuyện to tát.

Náo nhiệt lên rồi, nhưng thích khách áo đen từ bốn phương tám hướng giết ra trong tưởng tượng lại chẳng thấy nổi một tên. Từ đầu đến cuối chỉ có ông lão tóc trắng đứng trước cái nồi kia, cộng thêm hai kẻ tôi tớ ra nhóm lửa lúc trước.

Cảnh tượng này khác biệt rất lớn với lúc trước Hứa Văn Tổ ở ngoài Doãn thành nhìn thấy Trịnh lão đệ của mình sau đó bị thích sát.

Liêu Cương trong tay cầm gậy bồ đề tập trung nhìn chằm chằm vào ông lão kia, tuy khoảng cách hơi xa nhưng người tập võ vẫn có một số điểm đặc thù, ví dụ rõ ràng dễ hiểu nhất chính là vết chai trên tay người luyện đao. Cấp độ hơi cao hơn một chút thù là tấn suất hô hấp.

Khiến Liêu Cương có chút bất ngờ chính là ông lão hoàn toàn không cho hắn cảm giác là luyện gia tử.

Đương nhiên, một người đến tuổi này rồi, cho dù đúng là luyện gia tử, khí huyết cũng đã sớm khô cạn rồi mới phải, quyền sợ trẻ trung, võ sợ già nua, đây là đạo lý xưa nay bất biến.

Thực tế, bất luận là võ giả hay kiếm khách, hoặc như hàng ngũ Luyện Khí sĩ, đều không thể tách khỏi quy luật này. Luyện Khí sĩ hơi đặc biệt hơn đôi chút, sau khi Luyện Khí sĩ về già, vẫn có thể tăng cường kiến giải đơn giản đối với “Khí” và “Lý”, nhưng chân chính luận bàn công phu đánh đấm, vẫn là yến đi không ít.

Ví dụ như vị Tàng phu tử kia, năm đó nếu là khi hắn tuổi tác vừa đến một giáp, lúc trước đi Yến Kinh, thậm chí không cần mời Bách Lý Kiếm cùng đi.

Trên kịch sân khấu hoặc trong sách bình thường, động tí là tu luyện sáu mươi năm, một trăm năm trong sơn động, vừa xuất môn là chấn động thiên hạ là quỷ khóc thần sầu, lão yêu quái càng già càng dẻo dai...

Ừm, nếu là yêu quái thật, tuổi tác ngày một lớn, yêu khí cũng phai nhạt, thể phách xuống dốc, chẳng có một xu quan hệ nào với càng già càng dẻo dai.

Sự chú ý của Liêu Cương lại rơi vào trên người hai tên tôi tớ kia, bọn họ cũng cho người ta một loại cảm giác rất bình thường.

Vậy cũng không khỏi làm cho người ta cảm thấy hơi bất ngờ, không nghĩ tới bày ra thế trận đến như vậy lại không phải vì ám sát?

- Máu thịt của oan hồn dưới đáy Vọng Giang?

Hứa Văn Tổ vuốt vuốt cằm mình, tiếp tục hô lên:

- Mấy năm qua, máu thịt người chết oan dưới đáy Vọng Giang nhiều không kể xiết đâu. Tiên hoàng đế Đại Thành quốc trước lúc băng hà, từng ra sức đẩy lùi liên quân dã nhân và quân phản nghịch, làm cho họ không thể không lùi về phía Đông Vọng Giang. Trận chiến Vọng Giang lần thứ nhất, Đông Chinh Quân của Đại Yến ta bị thủy sư Sở nhân cản lại, đại quân cánh tả người chết nổi ở trên sông nhiều vô cùng. Trận chiến Vọng Giang lần hai, dã nhân sang sông bị Tĩnh Nam Vương của Đại Yến ta suất quân đánh bại, dã nhân sa vào lòng sông nhiều như tôm cá. Dước Ngọc Bàn thành, Sở nhân lòng muông dạ thú, bị chém đến bên dòng Vọng Giang, có người nói, máu Sở nhân nhuộm đỏ Vọng Giang. Có dã nhân, có Sở nhân, có Yến nhân ta, đương nhiên, còn có cả Tấn nhân. Xin hỏi, trong nồi người nấu phía dưới, rốt cuộc là máu thịt oan hồn nhà ai?

- Ha ha, bản quan từng được thưởng thức một món ăn ở chỗ huynh đệ của mình, lấy thịt nhồi thành các viên rồi đặt chung vào một cái nồi, bên trên còn cắm xiên trúc để thuận tiện lấy ra ăn. Huynh đệ đó của ta gọi là món nấu Quan Đông. Quan Đông ở đâu bản quan không biết, người huynh đệ đó của ta nói, chỉ là tên gọi truyền xuống từ xa xưa, có lẽ có địa danh này thật, có lẽ do lúc truyền lại âm đọc bị hiểu sai, không thể khẳng định chính xác. Nhưng món trong nồi trước mặt ngươi, trái lại có thể đặt một cái tên chính xác, dù sao cũng là một món nấu, không bằng gọi là món nấu Tấn Đông?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!