Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1504: CÓ XƯƠNG CỐT

Nói xong, Hứa Văn Tổ bắt đầu cười lớn. Những thân vệ bên cạnh hắn, Liêu sư phó, ông lão dưới sân, đám người xem náo nhiệt xung quanh đều chỉ biết hai mặt nhìn nhau, bọn họ thực sự không rõ chuyện này đáng cười ở chỗ nào.

Nụ cười của Hứa Văn Tổ cũng dần nhạt đi, chỉ cảm thấy nhân sinh vô vị, nếu có Trịnh lão đệ kia của mình ở đây, tuyệt đối sẽ không cho mình cảm giác cao siêu ít người hiểu. Ôi, dưới bầu trời này đi đâu tìm người tri âm đây.

Ông lão tóc trắng lắc lắc đầu, nói:

- Đại nhân, ngài nói thiếu một chỗ.

- Ồ, thiếu chỗ nào?

- Vong hồn sa xuống nước xiết trong lũ lụt.

- Thiên tai tàn nhẫn mà thôi.

- Thực sự là thiên tai sao?

Ông lão cất cao giọng nói:

- Nếu thực sự là thiên tai, vậy cũng đành chịu, tất cả do bạc mệnh, do Thiên Đạo vô tình. Nhưng đêm hôm ấy, đại đê xây dựng lâu như vậy lại bỗng nhiên sụp đổ, nhấn chìm vô số dân chúng ở hạ du Tấn địa, biết bao nhiêu bách tính, cả nhà già trẻ bị hồng thủy cuốn đi trong giấc mộng. Đây là thiên tai sao? Thủy sư Đại Yến vào Sở quốc từ rãnh đổi dòng Vọng Giang, quân đội của Bình Tây Hầu gia vừa mới qua bờ kia Vọng Giang, tất cả mọi thứ trùng hợp đến vậy sao? Đại nhân, ngài dám vỗ ngực nói to đây cũng là thiên tai không?

Bộp! Bộp! Bộp!

Hứa Văn Tổ mạnh mẽ vỗ ba lần lên lồng ngực của mình, lồng ngực đẫy đà nhiều thịt hơn cả so với phụ nữ bình thường, nặng trình trịch cuộn lên như sóng.

Hùng hồn khí phách, nói:

- Thiên tai!

- Ha ha ha ha ha...

Ông lão tóc trắng cười ầm lên, chỉ tay về phía Hứa Văn Tổ trên lầu hai, lắc lắc đầu, nói:

- Đại nhân ngài thế mà cũng nói ra được, xem chừng, Yến nhân ngồi vững trên súc sinh đạo rồi!

Hứa Văn Tổ đưa tay sờ sờ mũi của mình, vặn vẹo cái cổ mập dày, nói to:

- Mẹ nó, có món chính gì thì bưng lên nhanh một chút đi, có món tráng miệng gì cũng khẩn trương chuẩn bị, chớ làm chậm trễ bản quan nghỉ ngơi.

Ông lão tóc trắng thở dài, khí thế cũng thuận theo trở nên uể oải, ông móc ra một thanh chủy thủ.

Mà lúc này, Hứa Văn Tổ làm một thủ thế với một thân vệ bên mình, người thân vệ kia khẽ gật đầu.

Lão nhân phía dưới tiếp tục thở dài:

- Lão phu cũng từng nghĩ tới, ba nhà chia nhau Tấn địa, làm cho Đại Tấn ta rã rời mới để Yến nhân các ngươi có thể chớp lấy thời cơ. Đây là tự mình tạo nghiệt. Lão phu cũng từng nghĩ tới, nếu Yến nhân các ngươi thực sự có thể đối đãi với con dân Tấn địa ta như người mình, mang đến bình yên, Tấn địa ta cung phụng Yến nhân ngươi làm chủ thì có làm sao? Thế nhưng sự thực chứng minh, Yến nhân ngươi coi Tấn nhân ta như thịt cá. Lão phu họ...

Vút!

Một mũi tên bắn trúng lồng ngực ông lão.

- Khà khà khà.

Hứa Văn Tổ cười phun bong bong nước mũi.

- Con mẹ nó, biết ngay lão già này cuối cùng thể nào cũng phải tự giới thiệu, bản quan cứ không muốn cho ngươi được như ý đấy.

Ông lão ngã xuống đất, mũi tên có uy lực rất lớn, gần như xuyên qua thân thể của ông ta. Ông ta còn không mặc áo bông dày mà là trường sam khá phong phanh.

- Dịch thừa, chết ở đâu hết rồi, ở đây có người ngang nhiên đào phần mộ trộm hài cốt lên nấu ăn này, quả thật là đại nghịch bất đại, nhân thần cùng phẫn. Bản quan đã hạ lệnh xử tử, còn không khẩn trương chạy ra dọn dẹp nơi này sạch sẽ đi, miễn cho ảnh hưởng đến bản quan, còn ảnh hưởng mọi người nghỉ ngơi nữa.

Nói xong, ánh mắt của Hứa Văn Tổ đảo qua đám đông những người xem náo nhiệt phía dưới, hô:

- Bản quan chính là tân nhiệm Thái Thú Dĩnh Đô Hứa Văn Tổ, ở đây, chào hỏi với mọi người trước. Về sau, loại sự việc không phù hợp với lễ pháp này, chỗ khác không dám nói, ở trên địa bàn của bản quan, người nào dám làm bản quan lập tức chém đầu người nấy. Sau khi chém thêm mấy cái đầu, trái lại bản quan cũng muốn xem xem, rốt cuộc còn có ai dám đi tính toán làm ra mấy chuyện trái với thuần phong mỹ tục!

Nói xong, Hứa Văn Tổ đóng cửa sổ lại, trở về ngồi xuống bên cạnh bàn.

Liêu Cương còn quan sát thêm một lúc, thấy người của trạm dịch đã chạy qua xử lý, đám người xem náo nhiệt còn lại cũng từng người tự giải tán, lúc này mới yên lòng lại.

Nhưng ở trong phòng, những thân vệ vẫn tiếp tục bao quát dưới lầu và nóc nhà, không ngừng ngưng thần đề phòng.

Đợi một lúc lâu, đuổi về mấy tốp quan viên sau khi biết thân phận của Hứa Văn Tổ muốn đến cầu kiến, Hứa Văn Tổ rốt cuộc không kiềm chế được nữa, nói với Liêu sư phó bên cạnh:

- Ô, thật sự chỉ có vậy thôi? Phông bạt dựng lên rất tốt, cũng phải gọi là hung mãnh, thế nhưng nhìn chung có chút đầu voi đuôi chuột. Người chết rồi là chết luôn, đằng sao không còn gì nữa?

Liêu sư phó gật đầu nói:

- Bố phòng ở khắp nơi cũng không phát hiện ra điều gì bất thường.

Tình huống một nhóm ám sát chen chúc nhảy ra trong tưởng tượng hoàn toàn không xuất hiện.

Hứa Văn Tổ nhận lấy khăn tay một người thân vệ dâng lên, lau lau dầu trên mặt.

- Đại nhân, ty chức đã đi xác nhận lại một lần nữa. Ông già kia họ Lưu, gọi Lưu Hồn, đúng là tiên sinh của Thành Thân Vương phủ, từng làm quan thuộc Lễ bộ Đại Thành quốc, sau đó ở trong Thành Thân Vương phủ tiếp nhận việc dạy học.

Hứa Văn Tổ gật đầu.

- Người trong nồi kia, ty chức cũng đã đi thăm dò xem sao, phát hiện bên trong quả thực có di cốt.

Hứa Văn Tổ lần thứ hai gật đầu, một lần nữa ném khăn tay vào trong chậu nước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!