Hứa Văn Tổ thở một hơi dài nhẹ nhõm, nói với Liêu Cương:
- Nếu lão thực sự diễn tiếp vở kịch, trái lại tảng đá trong lòng chúng ta cũng được rơi xuống. Không gì khác, binh tới tướng đỡ, nước đến đất ngăn mà thôi. Nên đánh thì đánh nên giết thì giết, đánh giết không nổi thì ta phá vòng vây, thì ta bỏ chạy. Thế nhưng cố tình kịch chỉ diễn có một nữa, trước đó làm nóng sân khấu dâng trà chiêng chống kèn sáo, một lô một lốc tuôn ra, tại sao tự nhiên lại kẹt cứng như vậy cơ chứ?
- Bản quan vào trạm dịch này nghỉ ngơi có thể nói là đến đúng lúc. Lão già kia không thể nào vẫn luôn giữ di cốt của người ta ở bên mình, thiếp thân mang theo, buổi tối còn phải ôm đi ngủ chứ? Với lại nhìn tư thế của hắn, rõ ràng đã biết ta là người của ai. Vậy thì hệt như rạp hát ở Nam Vọng thành, phố Đông rộng dài, là nơi gánh hát của kẻ tầm thường có thể dựng đài sao?
- Đổi cách nói khác, nếu đã có thể dựng đài ở nơi ấy, hoặc là sau lưng có nhà đại nhân nào đó chống giữ thể diện bổn tiệm, hoặc là thực sự có danh tiếng rất vang dội. Nhưng có một điểm, đã thế thì cũng không thể diễn kém như vậy chứ đúng không? Thế nhưng đội này, ha ha, có gì đó sai sai.
Liêu Cương ở bên cạnh cười nói:
- Không ngờ ngài đang bình an, bị lão văn sĩ kích động kia mắng chửi một trận, ngược lại cảm thấy có chút không đủ vui sướng?
- Ồ, nào có ý đó, Liêu sư phó...
Lúc này, một người thân vệ dẫn một tên sĩ tốt mặc phi ngư phục đi vào.
- Đại nhân, vị này nghe nói là người Bình Tây Hầu Gia phái tới.
- Thân vệ Giả Tranh dưới trướng Bình Tây Hầu Gia, tham kiến Hứa đại nhân, Hầu Gia nhà ta để ta chuyển lời chúc Hứa đại nhân phúc khang.
- Người Trịnh lão đệ phái tới?
Hứa Văn Tổ vuốt vuốt cằm của mình, hỏi tiếp:
- Nếu ngươi đã ở chỗ này, thế Trịnh lão đệ đang ở đâu?
- Bẩm Hứa đại nhân, Hầu Gia nhà ta đang ở Từ gia bảo cách chỗ này hơn bốn mươi dặm.
Từ gia bảo là một quân bảo, trú quân vốn dĩ chỉ có ba trăm, sau đó bởi đại chiến phạt sở, số lượng lớn dân phu vận chuyển quân nhu hậu cần từ nơi này đi vào Dĩnh Đô, biến nó trở thành con đường yết hầu trọng yếu, vì đảm bảo chỉnh lý an toàn lộ tuyến này, Từ gia bảo đã mở rộng thành một bảo trại tương đương như dân thương cùng dùng. Dù sao, vốn dĩ khi ba nhà phân Tấn, hệ thống chính quân kiến thiết khắp nơi cũng không phải vì phát triển mà là vì phòng ngự lẫn nhau. Nhưng bởi chiến sự kéo dài, cho nên tiến trình này vẫn luôn bị trì hoãn.
- Trịnh lão đệ ở Từ gia bảo làm cái gì?
Hứa Văn Tổ nâng chung trà lên tò mò hỏi.
Bốn mươi dặm đường, hắn cưỡi là Tỳ Thú nhưng dưới khố Trịnh Phàm lại là Tỳ Hưu đường hoàng ra dáng cơ, chút lộ trình ấy, thật không đáng là bao.
Ngay sau đó, Hứa Văn Tổ hiểu ra mọi chuyện, nện mạnh chén trà trong tay lên mặt bàn, mắng:
- Con mẹ nó, đám Tấn nhân không biết trời cao đất rộng này!
Hắn cứ tò mò mãi không hiểu sao kịch hát lại bị kẹt ở đây cơ chứ? Có thể cứ như vậy kẹt lại sao?
Đám người đó lần này căn bản không có ý định dùng thế lực giang hồ gì, cũng không có ý định ám sát chém giết gì. Chỉ cần nhánh quân Tấn ở Từ gia bảo kia bị lôi về đây, vừa xông vào nơi này một cái, thân vệ dưới trướng hắn, phòng bị một trận ám sát và đám người giang hồ ô hợp không có vấn đề gì lớn, nhưng nếu thực sự gặp phải quân chính quy, vậy chắc chắn là sẽ bị luống cuống.
Nhưng Hứa mập mạp rốt cuộc vẫn là lòng dạ thoải mái thân thể béo tốt, mắng một câu, trên mặt lúc này lại hiện ra ý cười, nói với Liêu Cương:
- Liêu sư phó, nhìn thấy chưa vậy, lần này thế nhưng là nhờ có Trịnh lão đệ kia của ta. Ngài vừa mới nói cái gì phúc báo cái gì ngăn tai ấy, có khi không đúng đâu.
...
Từ gia bảo, trên bàn cơm, Trịnh Hầu Gia đang ăn bánh canh.
Trên mặt đất bên cạnh bàn, có một quan quân Tấn nhân nằm thẳng dẵng, đã lạnh ngắt.
Mạnh Luân, xuất thân Tấn nhân chất lượng cao, người kế nhiệm phòng giữ Từ gia bảo.
Trong lúc tại nhiệm ăn hối lộ trái pháp luật, từng làm mấy vụ quan phỉ cấu kết hãm hại người của đội buôn nhỏ, cho nên là chết cũng không oan.
Có điều, Trịnh Hầu Gia cảm thấy chết như vậy thật là nhẹ như lông hồng, cho nên rất tri kỉ khép cho hắn thêm một cái tội danh mưu phản, để hậu sự của hắn có thể được làm nổi bật hơn một chút.
Trên dưới Từ gia bảo, bấy giờ đã bị Trịnh Hầu gia khống chế lại, bằng không hắn cũng chẳng ở chỗ này an nhàn ăn cơm.
Cẩu Mạc Ly ngồi ở bên cạnh bàn, cũng cùng ăn.
- Phù...
Uống xong hai ngụm canh, Trịnh Hầu Gia thở dài một hơi nhẹ nhõm, hỏi:
- Hà Xuân Lai bên kia không có vấn đề gì chứ?
Cẩu Mạc Ly lập tức đặt đũa xuống, hồi bẩm nói:
- Hầu Gia yên tâm, hắn dẫu sao cũng từng là một phần tử nghĩa sĩ Tấn địa, còn cấu kết với một số “đồng môn” trước kia, diễn một màn kịch ở trong trạm dịch, giội nước bẩn lên người Thành Thân Vương phủ, không có gì khó khăn. Nếu chỉ có chút chuyện xướng ca đó Tiểu Xuân cũng không làm được, há chẳng phải cho thấy Bắc tiên sinh đã nhìn lầm người rồi sao?
Trịnh Phàm gật đầu.