- Có điều, Hầu Gia, thuộc hạ có một chuyện chưa rõ, nếu Hầu Gia ngài cũng đã cảm thấy vụ ám sát ở Dĩnh Đô rất có khả năng xuất phát từ kế hoạch của chính Thành Thân Vương phủ, tại sao còn phải vòng vo như vậy?
Trịnh Phàm cười cười, hắn biết Cẩu Mạc Ly cố tình muốn để cho mình trả lời, để mình được hài lòng. Hắn cũng không toạc ra điều ấy, nói thẳng:
- Ta cảm thấy sự việc khả năng cao không thoát khỏi có liên can đến Thành Thân Vương phủ, nhưng người tính kế chân chính, hoặc là nói người giật dây chân chính, mũi nhọn của hắn, có lẽ không ở phía sau mà ở trên người ta. Đối phương đã có thể sử dụng quân bài Thành Thân Vương phủ này để đánh ta, nếu ta tự mình kết thúc, chẳng phải là đúng với mong muốn của hắn sao? Bất kể như thế nào, đều là rơi xuống thế hạ phong. Trước hết định vị cho lão Hứa đoạn nhạc dạo, đợi sau khi lão Hứa đến Dĩnh Đô nhậm chức, Thành Thân Vương phủ để hắn tới tay hắn giải quyết mới thích hợp hơn.
- Hứa lão ca kia của ta, đừng trông hắn mập mạp, nhưng nội tâm hắn thì nhỏ bé lắm đấy nhé.
Trịnh Hầu Gia đang chuẩn bị uống thêm mấy ngụm canh, dù sao tinh hoa của món bánh canh vẫn là ở trong canh.
Nhưng đâu ai nghĩ tới, từ trên mái hiên bỗng nhiên bay xuống một ít vụn tro, rơi vào chén canh trước mặt hắn.
Không quan trọng lắm, vớt ra vứt đi là có thể tiếp tục uống, thậm chí có rất nhiều người còn lười vớt, uống luôn.
Nhưng Trịnh Hầu Gia lại đẩy chén canh về phía trước một cái, nói:
- Bẩn rồi.
...
Khói lửa nhàn nhạt bốc lên, Trịnh Hầu Gia một thân mãng bào màu đen, cưỡi trên lưng Tỳ Hưu, tầm mắt phóng tới đội ngũ đang đến gần ở phía trước.
Trong đội ngũ đối diện, Hứa Văn Tổ cưỡi một con ngựa, con ngựa kia thở dốc rõ ràng nặng nề hơn so với đồng bạn ở bên cạnh rất nhiều. Trong khói trắng phun ra còn có lẫn bọt nước, rõ ràng có thể thấy được nó vất vả đến mức nào.
Trịnh Phàm bên này, có lẽ do cuối cùng cũng lăn lộn đến nơi địa vị cao, con người ấy, thường thường không nhịn được thích nhai đi nhai lại quá khứ.
Còn nhớ lần đầu tiên gặp được Hứa Văn Tổ là lúc ở trên đường lớn Hổ Đầu thành, mình và và người mù còn đang tranh luận về nhận thức sơ khai nhất đối với thế giới này.
Sau đó, Hứa Văn Tổ đã cưỡi con Tỳ Thú kia của hắn, phá vỡ cuộc sống bình yên dài nửa năm thuộc về Trịnh Phàm, cũng thuộc về các Ma Vương.
Từ nơi sâu thẳm, có lẽ thực sự tồn tại ý trời.
Mấy năm vừa qua, công Càn, phạt Tấn, trục dã, chinh Sở...
Nhưng cũng phải nói, nếu ngày hôm đó không trông thấy Hứa mập mạp cưỡi Tỳ Thú cứ như vậy đi qua trước mặt hắn, có lẽ đêm ấy khi các Ma Vương hỏi hắn rốt cuộc muốn làm một lão phú ông hay là muốn làm vài chuyện lớn, chưa biết chừng Trịnh Phàm đã chọn cái trước.
Một con hồ điệp mập mạp, đã từng vỗ đôi cách của mình làm ảnh hưởng đến toàn bộ thế cục phương Đông.
- Ha ha ha, Trịnh lão đệ, để nhớ nhung chết ca ca ta mất thôi!
Hứa Văn Tổ tung người xuống ngựa, lúc rơi xuống đất, cả người lảo đảo liên tục lùi về sau mấy bước, có lẽ do quá kích động, cũng có thể do muốn cố ý khoe khoang mình vui đến run lên thế nào, hoặc là sau mấy năm gặp lại, đối phương đã thân mang mãng bào, trong lòng không thể không có một chút căng thẳng như vậy.
Nói chung, Hứa mập mạp té ngã cái mông dập xuống đất.
- Ha ha ha ha.
Trịnh Hầu gia cười ầm lên, không hề cố sức giữ gìn, mà vươn mình nhảy xuống khỏi Tỳ Hưu, chủ động đi tới.
Thân vệ bên cạnh Hứa Văn Tổ tiến lên muốn đỡ hắn dậy lại bị Hứa Văn Tổ đẩy tay ra.
Trịnh Phàm rất tự nhiên đi lên trước, một tay nắm lấy vai của Hứa Văn Tổ một tay nắm tay Hứa Văn Tổ, điều động chút khí huyết phát lực, kéo Hứa Văn Tổ dậy.
Sau đó, Trịnh Phàm giúp hắn phủi phủi bụi bặm phía sau lưng và trên mông, từ đầu đến cuối đều hết sức tự nhiên.
- Chà chà...
Hứa Văn Tổ chép miệng liên tục.
Trịnh Phàm cười nói:
- Cảm động chứ?
- Con mẹ nó, ngươi còn biết giả bộ hơn cả ca ca ta, ha ha ha.
Trịnh Phàm lắc lắc đầu, lùi về sau nửa bước, ngắm nghía gương mặt Hứa Văn Tổ.
Năm tháng dường như không thể để lại dấu vết gì ở trên người hắn.
Trước kia, “không tuổi” thường được dùng để miêu tả những người phụ nữ tuy đã xế chiều nhưng trời sinh quyến rũ, năm tháng không hiện lên trên gương mặt. Nhưng hiện tại, Trịnh Phàm cảm thấy, cái từ này lấy ra để hình dung mập mạp mới thật sự là chuẩn xác.
Khi còn trẻ trắng trẻo mập mạp, năm ngoái mập trắng, hôm nay vẫn vừa trắng vừa mập.
Chỉ có điều, đương thời cũng không cho rằng mập là không khỏe mạnh, nam tử còn lấy mập làm thước đo cái đẹp. Một thân mỡ đi trên đường có tác dụng không khác mấy so với xe hàng hiệu đồng hồ nổi tiếng ở hậu thế.
- Nơi này cách Dĩnh Đô còn có một ngày đường thôi.
Hứa Văn Tổ nói.
- Đón tiếp lão ca ngươi ở Dĩnh Đô, khó tránh khỏi có chút quá mức không coi trọng, dù sao cũng phải ra ngoài đón tiếp mới hợp.
- Ha ha ha, được đấy được đấy.
- Phía trước ta dựng một khu doanh trại, an ủi tinh thần lão ca ngươi.
- Ừm, nên lắm, nên lắm.