Phạm vi doanh trại không lớn, dẫu sao cũng không phải hành quân đánh trận. Lại nói, thân vệ ở xung quanh cùng với một đội kị binh hắn dẫn từ Phụng Tân thành đến đã đủ để bảo vệ mình an toàn rồi.
Đừng nói là Từ gia bảo “bị ép phản”, cho dù lúc này xuất hiện thêm “Đinh gia bảo”, “Lý gia bảo” làm phản, điều ra mấy lộ binh mã Tấn doanh, Trịnh Hầu gia căn bản cũng sẽ chẳng bám trại phòng thủ, mà sẽ trực tiếp suất lĩnh thuộc hạ giết ra ngoài. Tự tin như vậy đấy.
Vào lều trướng, Hứa Văn Tổ ngồi xuống trước một bước, biểu cảm ung dung trên mặt vừa nãy biến mất không còn tăm hơi, ngược lại cảm khái nói:
- Trịnh lão đệ, Tấn địa này so với trong tưởng tượng của ca ca ta còn không ổn hơn rất nhiều.
- Tấn tây bên kia thế nào rồi?
Trịnh Phàm hỏi.
- Ngược lại so với bên Tấn đông này, ổn định không ít.
Hứa Văn Tổ đáp.
Trịnh Phàm gật đầu:
- Bởi năm đó triều đình sát hại cả Hách Liên gia và Văn Nhân gia, gần như tuyệt diệt chỉ là có một số ít cá lọt lưới, cũng không dậy lên được sóng to gió lớn.
Câu chuyện chớp mắt tiến vào trạng thái nghiêm túc, hai người hoàn toàn không có quá nhiều vồn vã.
- Nhưng đám Thành Thân Vương phủ này không dễ xử chút nào. Bao nhiêu con mắt như vậy đều đang nhìn chằm chằm vào đây.
Hứa Văn Tổ liếm liếm môi:
- Hiện tại người ta vẫn là cô nhi quả phụ tiêu chuẩn mà.
- Ngày trước Càn Quốc Thái Tổ không phải là bắt nạt cô nhi quả phụ nhà người ta rồi đoạt cơ nghiệp sao? Càn Quốc Thái Tông hoàng đế không phải cũng giết chết một mạch nhà ca ca, làm suy tàn nhiều đời như vậy sao? Nếu như Tấn nhân, nếu như toà Vương phủ đó chấp nhận cư xử thành thực thật thà, thì chúng ta sẽ cho bọn họ một cuộc sống bình an. Bằng không, trái lại muốn tạo phản, thì lập tức vả cho một bạt tai, để bọn họ tỉnh táo lại chút.
Hứa Văn Tổ gật gù:
- Nói thì nói như vậy không sai, kỳ thực trước khi tới đây, ta cũng đã nghĩ tới, cục diện ở Dĩnh Đô cần phải có hai điều. Thứ nhất, nhờ lão đệ ngươi đến giúp ta giải quyết tốt tất cả những sự việc cần dùng đến binh lực bốn bên, thứ hai, chính là ép Dĩnh Đô hoàn toàn quy phục sự cai trị của Đại Yến ta. Có vài người lòng mang cố quốc chỉ là uống rượu thở than, vậy thì không có gì đáng kể. Nhưng những kẻ không chỉ tâm tâm niệm niệm hơn nữa còn chuẩn bị động tay động chân làm việc nọ việc kia, đương nhiên phải không chút lưu tình chặt đứt móng vuốt của hắn đi.
Nói tới chỗ này, Hứa Văn Tổ ngẩng đầu đặc biệt liếc nhìn Trịnh Phàm, nói:
- Hai điều này thiếu một cái cũng không được, rất dễ dàng sẽ phá vỡ cục diện.
Trịnh Phàm nở nụ cười, nói:
- Mấy năm gần đây chỉ có mỗi ta đi phát cỏ Tuyết Nguyên, trong mấy năm này Sở nhân căn bản không có sức lực Bắc phạt. Không thừa dịp này chớp lấy cơ hội chỉnh đốn tử tế Tấn nhân một phen thì thật là đáng tiếc.
- Lại nói, phía trước có sự việc độc sát ở tiệc rượu, phía sau lại có chuyện ngũ điện hạ bị đâm nằm trên giường. Vị tân Thái Thú là ngài đây, có thể nói là còn chưa đương chức thì cái cớ để nổi cơn đã được người ta đưa đến tận trên mặt bàn. Tân quan nhậm chức nhà người ta, mấy mồi lửa thôi cũng phải đi tìm hết đồi kia núi nọ đấy.
- Chuyện lần này?
Hứa Văn Tổ híp híp mắt.
Đề tài, rốt cuộc chuyển đến vụ ám sát mới vừa xảy ra với Hứa Văn Tổ hắn.
Trịnh Phàm lắc đầu, nói:
- Muốn bảo vệ Tấn địa, nhất định phải dựa vào quân Tấn, chuyện này, nói trắng ra là sau lưng có lẽ có kẻ sai khiến, nhưng chưa phải vạn bất đắc dĩ, chúng ta vẫn không nên muốn gióng trống khua chiêng thanh toán với quân Tấn.
- Như thế này đi, dù sao ta cũng đã tới đây, vậy giúp lão ca ngươi đi đến từng doanh bàn Tấn quân ở khắp nơi mỗi nơi một chuyến, khuấy động bầy không khí cho lão ca ngươi. Tiếp đó ngươi muốn đoạt binh quyền của ai muốn cách chức ai, hoặc là muốn sắp xếp ai đi lên sẽ thư thả hơn nhiều.
Thái Thú vốn dĩ tập quyền xử lý chung cả binh quyền và địa phương, đặc biệt Dĩnh Đô là vùng Tấn địa vừa mới bị đánh hạ, quyền lực của Thái Thú càng thêm to lớn.
- Lão đệ ngươi là Hầu gia, đất phong không ở nơi này, ca ca ta biết ngươi là vì muốn tốt cho ta, trong lòng ca ca ta cũng rất vui khi ngươi làm như thế, rõ ràng hơn là ngươi đi mỗi chỗ một lần giúp tiếp sau đây ca ca ta có thể nắm vững quân quyền Dĩnh Đô trong tay.
- Nhưng, việc này nếu để truyền ra ngoài thì rất có thể gây chê trách. Ngự sử có thể sẽ tham tấu, Hầu phủ của ngươi ở Phụng Tân thành, giờ sao đây, còn chưa biết thế nào là đủ, còn muốn đi mua chuộc quân Tấn bên Dĩnh Đô nữa hay gì?
Trịnh Phàm hào sảng lắc đầu, nói:
- Chỉ cần có lợi cho chuyện của Đại Yến, Trịnh Phàm ta sẽ làm tất cả, không sợ bất kì điều gì.
- Ôi, lão đệ, ngươi không hề thay đổi, vẫn là Trịnh Phàm kia, vẫn là Trịnh lão đệ của ta!
Thật ta, từ lúc ban đầu Hứa Văn Tổ té ngã đến hiện tại Hứa Văn Tổ nói ra lo lắng của bản thân, thực tế đều là đang thăm dò.