Kẻ sĩ ba ngày không gặp đã phải nhìn bằng con mắt khác, hiện giờ, thân phận hai người hoán đổi. Tuy rằng ngoài miệng Hứa Văn Tổ vẫn kêu “Trịnh lão đệ” “Trịnh lão đệ” rất mực ân cần, nhưng thực ra giao tình của song phương đến cùng phải chăng có còn ở đó hay không, có dùng được nữa hay không, nhìn chung hắn không chắc chắn lắm.
Con người, dù sao cũng rất dễ thay đổi.
Trịnh Phàm bên này lại cho hắn một viên thuốc an thần.
Rốt cuộc đã từng là cấp trên cấp dưới, trong một khoảng thời gian, Hứa Văn Tổ còn là đối tượng mà Trịnh Phàm và người mù cần thường xuyên mưu tính công lược, cho nên, về người Hứa Văn Tổ này, Trịnh Phàm hiểu rất rõ.
Đây là một lão mập vô cùng có dã tâm.
Hắn sẽ không thoả mãn với cái khuôn phép cũ vẻn vẹn. Hắn đương nhiên muốn tranh giành một phần công lao thuộc về mình.
Hơn nữa, trong cốt tuỷ của người này, hiện ra một luồng chủ nghĩa Sô-vanh Đại Yến.
Trước đây, hắn trung thành với Trấn Bắc Hầu, hiện nay, thái độ của Trấn Bắc Hầu rất rõ ràng, cho nên, Hứa Văn Tổ rất sớm đã biến điều mình suốt đời theo đuổi thành giúp đỡ Đại Yến vấn đỉnh thiên hạ.
Hắn không vừa mắt Tấn nhân từ trong xương cốt. Trước đó Trịnh Phàm trần thuật lại cũng không phải đang cố sức quạt gió thổi lửa. Bởi Hứa Văn Tổ chắc chắn sẽ thực hiện, cũng tất nhiên là bằng những hành động tàn nhẫn.
Có lẽ, triều đình lựa chọn để Hứa Văn Tổ tới thay thế Mao Minh Tài, vốn là muốn tiến thêm một bước khống chế Dĩnh Đô.
Chính sách đoàn kết của Mao Minh Tài phát huy tác dụng rất lớn trong chiến dịch Đông chinh và sau đó là cuộc chiến phạt Sở. Hiện giờ, trận đã đánh xong, cũng nên thanh lý nội bộ thôi.
Song phương gặp gỡ, ban đầu là ôn chuyện, ngay sau đó rất nhanh đã đạt thành nhận thức chung.
Đó chính là, Hứa Văn Tổ ngươi cứ việc chặt chém, cứ việc thanh lý, một khi xảy ra nhiễu loạn, Bình Tây Hầu phủ sẽ phụ trách bãi bình.
Thời khắc giao thoa giữa tân nhiệm và tiền nhiệm là thích hợp nhất để ra tay ác độc. Bởi vì khi đó, bất kể xảy ra loạn gì cũng có thể đổ lên đầu tiền nhiệm, cứ nói đó là do tiền nhiệm đào hố, ta đây đang lấp hố cho hắn hoặc là chọc thủng ung nhọt gì đó.
Dù sao, chỉ cần không gây ra binh biến quy mô lớn hay khởi nghĩa, triều đình bên kia đều có thể mở một mắt nhắm một mắt cho qua.
Mà sự bảo đảm cho vế trước thì đến từ quân quyền, cũng chính là sự chống đỡ của Bình Tây Hầu Phủ.
- Phù... mệt quá.
Sau khi đàm luận chính sự xong, biểu cảm của Hứa Văn Tổ rốt cuộc nhẹ nhàng trở lại.
Hắn không sợ gặp nhiều phiền phức, chỉ sợ trong lúc làm việc không thể nhanh chóng. Lúc này, ngược lại hắn có một cảm giác rất nóng lòng muốn thử, muốn mau bay đến Dĩnh Đô triển khai công việc luôn.
- Ha ha, bên này ta đã chuẩn bị một nồi lẩu.
- Ha ha, tốt, tốt, món ăn ở chỗ ngươi đều là vừa tinh xảo vừa ngon miệng, ta cũng thèm mãi rồi, có điều...
Hứa Văn Tổ do dự một chút, vẫn là nói ra:
- Trịnh lão đệ.
- Có chuyện gì, lão ca ngươi cứ nói, hai chúng ta dù sao cũng từng có giao tình, tuy rằng trước đây ngươi là quan trên của ta, hiện tại tước vị của ta cao hơn ngươi, nhưng Trịnh Phàm ta không phải một kẻ vong ân phụ nghĩa. Ân tình lúc trước lão ca ngươi dốc hết sức dẫn dắt ta, ta không thể nào quên.
- Triều đình bên kia đã thả tiếng gió rồi, đến nửa cuối năm, hai vị vương gia sắp phải vào kinh.
- Ừm, nói không chừng ta cũng phải đi.
Trịnh Phàm nở nụ cười:
- Đại khái là muốn ấn định nền tảng lập quốc thôi.
Hứa Văn Tổ nhỏ giọng, con mắt hơi híp lại, nhưng bởi vì trên mặt nhiều thịt nên trực tiếp tạo thành hai cái khe hở:
- Lão đệ, chỉ vỏn vẹn là ấn định nền tảng lập quốc thôi sao?
Trịnh Phàm nhìn về phía Hứa Văn Tổ.
Hứa Văn Tổ cắn răng, tiếp tục nói:
- Còn có binh quyền.
...
Đêm xuống, Cẩu Mạc Ly đi tới bên cạnh Hà Xuân Lai, hắn trông thấy Hà Xuân Lai đang ngồi ở chỗ đó, uống rượu một mình.
- Làm sao thế, lần đầu tiên bán đứng người mình, trong lòng không dễ chịu phải không?
Hà Xuân Lai lắc đầu, nói:
- Ta đã nói cho Lưu Hồn tiên sinh ta là người của Hầu Phủ. Hiện tại đang làm việc cho Bình Tây Hầu Gia.
- Ồ?
Cẩu Mạc Ly có chút kinh ngạc.
- Lưu Hồn tiên sinh nói với ta, đây là chuyện tốt, ông ấy cũng dạy học ở Vương phủ, sống tạm, dù sao cũng chỉ là tạm.
- Ha ha, lão tiên sinh ngược lại cũng thông suốt.
- Lưu Hồn tiên sinh nói, ông ấy vốn dĩ đã chấp nhận cục diện Yến nhân làm chủ. Nhưng trong cuộc chiến phạt Sở, Yến nhân lại phá đê lấy đường cho thuỷ sư đi, chuyện này ông ấy không nhìn nổi, ông ấy khó chịu, lồng ngực ông ấy có căm hờn.
- Tiên sinh cảm tạ ta, kêu ta vớt cho ông ấy một bộ di cốt, tận dụng cơ hội mắng chửi tân Thái Thú.
- Hào hiệp.