Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1510: ĐẠI ĐAO THÈM KHÁT

Hứa Văn Tổ cũng lấy thái độ biểu thị hắn tán thành với phương án này.

Bởi sau đây Hứa Văn Tổ sẽ rất bận rộn. Đại đao của hắn đã khao khát khó nhịn từ lâu lắm rồi!

Hắn hoàn toàn không có thời gian, cũng không muốn từ từ tính kế, lại chơi một vòng trò tranh đấu quyền lực sắp xếp thân tín vào nữa.

Thời gian không đợi ta, tranh thủ sớm chiều, ông đây chỉ muốn chém người!

Đỡ tay Mao Minh Tài, xoay người, một đám văn võ Dĩnh Đô tiến lên bái kiến.

Cầm đầu, rõ ràng là Thành Thân vương Tư Đồ Vũ.

Hắn lấy thân phận Thân Vương, đứng ở chỗ trước nhất, chuẩn bị hành nửa lễ với Hứa Văn Tổ.

Hứa Văn Tổ lập tức giao Mao Minh Tài cho thủ hạ bên mình, bước nhanh về phía trước đỡ Tư Đồ Vũ dậy, kêu lên:

- Vương gia, vương gia, như thế này không ổn, như thế này không được. Nên là hạ quan vấn an vương gia ngài phúc khang, đâu thể để cho vương gia ngài hành lễ với hạ quan được.

Trong lòng Tư Đồ Vũ lúc này tuôn ra một dòng nước ấm. Người trong nhà hiểu rõ chuyện nhà mình, Dĩnh Đô này đã sớm không còn là của Tư Đồ gia nữa, mà là của Yến nhân. Nhưng, nếu như có thể nhận được đầy đủ tôn trọng, đối với một chàng thiếu niên mới có mười mấy tuổi mà nói, đã là lễ ngộ và thỏa mãn khó có được.

Xem ra, vị tân Thái Thú này làm người không tồi, rất hiểu lễ nghi.

- Tiểu vương...

Tư Đồ Vũ đang chuẩn bị lên tiếng nói mấy câu khách sáo lại bị Hứa Văn Tổ trực tiếp cắt ngang. Hứa Văn Tổ cầm lấy tay Tư Đồ Vũ, người lại quay ra sau tìm kiếm, hỏi văn võ phía sau:

- Bản quan nghe nói đợt trước Dĩnh Đô xuất hiện thích khách, có rất nhiều người chết, Ngũ hoàng tử cũng bị đâm?

Tư Đồ Vũ sửng sốt một chút, lập tức gật đầu nói:

- Đúng vậy, Ngũ điện hạ hiện tại còn...

Hứa Văn Tổ lần thứ hai cắt ngang lời Tư Đồ Vũ, hô lên còn lớn tiếng hơn:

- Bản quan còn nghe nói Bình Tây Hầu Gia ở trên Thạch Sơn, vì giữ gìn an toàn cho thân thể thiên kim của vương gia cho nên đã hạ lệnh bảo vệ vương gia nghiêm mật. Nếu vương gia ra ngoài phủ thì toàn bộ hộ vệ trong biến chế của Vương phủ từ trên xuống dưới, tất cả bị giáng tội thất trách?

- Chuyện này...

Sắc mặt Tư Đồ Vũ bắt đầu trở nên trắng bệch.

Lúc này, Mao Minh Tài đã linh cảm được điều gì đó, lập tức đưa mắt sang tìm ai tướng thân tín của mình - Nhiễm Dân.

Mà Nhiễm Dân, thậm chí không đợi đến ánh mắt nhắc nhở của Mao Minh Tài, ngay khi Hứa Văn Tổ vừa đặt câu hỏi xong, lập tức trực tiếp đi lên hành lễ trả lời, nói:

- Bẩm đại nhân, đúng là như vậy.

Hứa Văn Tổ quay đầu nhìn về phía Nhiễm Dân, hỏi:

- Ngươi là?

- Bẩm đại nhân, ty chức là Đô úy Tuần Thành ty của Dĩnh Đô, Nhiễm Dân, người Thiên Thành quận.

Nói ra mình là dân ở đâu, đồng nghĩa nói cho Hứa Văn Tổ biết, hắn là Yến nhân, là... người trong nhà.

Hứa Văn Tổ gật đầu, đưa tay vỗ vỗ mu bàn tay lạnh ngắt của Tư Đồ Vũ, ôn tồn nhỏ nhẹ nói:

- Vương gia yên tâm, có hạ quan ở đây, nhất định sẽ bảo đảm cho sự an toàn của ngài.

- Đa, đa tạ đại...

Một lần nữa không chờ vương gia nói xong, Hứa Văn Tổ ngược lại còn quát to:

- Đô úy Tuần Thành ty nghe lệnh!

- Có ty chức!

- Hộ vệ trên dưới Vương Phủ, bỏ bê nhiệm vụ, coi thường an nguy của vương gia, quả thật tội không thể tha. Bản quan lấy thân phận Thái Thú Thiên Tử ban cho, lệnh ngươi tức khắc bắt giữ tất cả hộ vệ trong biên chế của Vương phủ.

Lúc này, Nhiễm Dân một gối quỳ xuống:

- Ty chức tuân lệnh!

Nhưng Nhiễm Dân vẫn chưa vội vàng đứng dậy, mà nói tiếp:

- Đại nhân có điều chưa biết, đợt này trong ngoài thành Dĩnh Đô bắt được rất nhiều đạo tặc, đại lao, đã đầy.

Hứa Văn Tổ cười cười, nói:

- Đã như vậy thì cũng không cần tống giam nữa, trực tiếp mang đi... chém hết.

- Chém hết.

Nếu như nói, ban đầu lấy quân lệnh của Bình Tây Hầu Gia làm cái cớ bắt đầu phát tác, là vì tặng thể diện giữ gìn mặt mũi cho Bình Tây Hầu Phủ, điều này vẫn còn nằm trong phạm vi có thể hiểu. Dẫu sao, người mới đến bảo vệ thể thống cho Hầu Gia, sau đó làm hàng xóm đương nhiên là còn cần trợ giúp chống đỡ, coi như mang theo nhiệm vụ tới, coi như triều đình có mật chỉ để Hứa Văn Tổ ở đây tiến hành phân hóa, đề phòng bắt chẹt, nhưng mới bắt đầu, hắn phải tạo ra tư thế song phương đang cùng đứng trên một sợi dây/

Nhưng đến cuối cùng, sau khi nói ra hai chữ kia, tính chất của sự việc lập tức không còn giống vậy nữa.

Thậm chí, quân lệnh của Bình Tây Hầu Gia chỉ là một viện cớ không thể thích hợp hơn, ngày hôm nay, vị Thành Thân vương gia Tư Đồ Vũ này xuất hiện theo lệ thường, lại là một cách chứng thực hoàn toàn cái cớ này.

Ở đây, chỉ cần là người đầu óc không ngốc, đều nghe ra một vẻ không thể chờ đợi thêm nữa.

Hứa Văn Tổ hắn, đúng là đến để khai đao!

Lúc này, Tư Đồ Vũ cả người lẫn đầu óc đều trống rỗng, nếu như nói lúc trước ở Thạch Sơn bị Bình Tây Hầu Gia chỉnh đốn một trận, chỉ khiến hắn cảm thấy ủ rũ và hậm hực một chút, thì vừa rồi như bị Hứa Văn Tổ loại người tiếu lý tàng đao trước sau trở mặt này, quăng mạnh xuống đất một cách tàn nhẫn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!