Bình Tây Hầu Gia chủ quân sự. Tuy rằng đất phong của hắn ở phía Đông Vọng Giang, từ góc nhìn của Thành Quốc, cũng coi như là Đông cảnh Đại Thành Quốc.
Nhưng ngươi nhìn xem lúc Bình Tây Hầu Gia xuất hiện ở ngoại thành, chủ tướng tứ đại doanh Dĩnh Đô đã lấy tư thế gì đi nghênh đón, đó là dứt khoát định nghĩa mình trở thành chó săn dưới trướng Bình Tây Hầu Phủ!
Còn nữa, tuy quân đội Hầu phủ nói sẽ đóng giữ Tuyết Hải Quan và Trấn Nam Quan, nhưng không ai được phép hoài nghi, một khi cần thiết, Hầu Phủ hoàn toàn có thể tập kết hơn hai mươi ngàn kị binh trực tiếp gào thét qua sông, quân tiên phong mạnh mẽ ngăn chặn ở vị trí yết hầu Dĩnh Đô.
Hứa Văn Tổ thì đại diện cho văn. Có lẽ khả năng là do lúc Mao Minh Tài còn tại nhiệm đã đối xử với các thế lực khắp mọi phía, đặc biệt là thế lực quan liêu bao gồm các quyền quý Dĩnh Đô năm xưa quá mức hữu hảo, cho nên để mọi người mơ mộng một giấc không thực tế như vậy.
Cũng bởi thế, khi vị Tân Thái Thú Hứa Văn Tổ này kế nhiệm, không nói hai lời lấy ra nắm đấm thép, mới tạo nên xung kích và sụp đổ vô cùng to lớn trên phương diện quan cảm từ Thành Thân Vương trở xuống.
Chớ tiếp tục ảo tưởng nữa, Dĩnh Đô không phải là Dĩnh Đô của các ngươi, mà là Dĩnh Đô của Đại Yến!
...
- Phụ thân, chuyện ngày hôm nay...
Hạ nhân vừa khép kín cổng lớn, Tôn Lương đã không nhịn được đến dò hỏi cha mình.
Tôn Hữu Đạo có nhiều khi cảm thấy hơi bất đắc dĩ về người con thứ này của mình, bởi ngoài làm người thật thà ra, những phương diện thiên phú khác, đứa con thứ này của hắn thực sự kém hơn so với con trưởng của hắn quá nhiều.
Nhưng, đổi một cách nói khác, sự “thật thà” này, thực tế mới là mấu chốt an cư bảo mệnh trong thời buổi loạn lạc.
- Là triều đình sắp xuống tay rồi.
Không biết bắt đầu từ khi nào, triều đình trong miệng người nhà họ Tôn đã trở thành triều đình Yến Quốc, mà không phải là tiểu triều đình ở Dĩnh Đô nữa.
- Tại sao triều đình muốn xuống tay?
Tôn Lương rõ ràng là thực sự không thể hiểu nổi. Dưới cái nhìn của hắn, sau khi Dĩnh Đô bên này được Yến Quốc tiếp quản, nói chung vẫn tính là quy củ.
Đương nhiên, điều này có lẽ cũng bởi vì hắn là con thứ Tôn gia, trước đây tiếng tăm không có gì nổi bật, cho nên người ở cao tầng Dĩnh Đô chân chính sẽ không chơi bời qua lại với hắn, cũng sẽ không tiến hành lôi kéo hắn.
Quan trọng nhất chính là, có vẻ dưới ánh đèn tối hắn đã sơ ý quên mất, đại ca hắn năm đó từng làm cái gì, cuối cùng dẫn đến mình và cha mình đều phải ngồi lên con thuyền của Bình Tây Hầu Gia kia.
Có lẽ là bởi Trịnh Bá gia năm đó hiện tại đã biến thành Trịnh Hầu gia, thuyền đánh cá Tôn gia ngồi đã biến thành chiến thuyền thủy sư, nhờ số trời run rủi vẫn miễn cưỡng tính là ngồi đúng thuyền, cho nên hắn đã không còn oán hận ca ca “hết lòng thúc đẩy” chuyện này, thậm chí còn có một chút... cảm kích.
- Đến tiếp quản vùng đất mới giống như nhận quần áo của người khác vậy. Không giặt giũ, không tẩy rửa, trực tiếp mặc lên người, ban đầu có thể là vì giữ ấm chống rét, nhưng lâu ngày, sau khi thời tiết bắt đầu nóng lên, trong đầu làm sao có thể không cảm thấy dị ứng?
- Chuyện này...
- Bởi Yến nhân đánh trận quá lợi hại, cho nên rất nhiều người tự cho rằng Yến nhân thực sự chỉ biết đánh nhau. Nhưng triều đình Yến quốc, mấy vị ở bên trên, luận quyền mưu chân chính, bất kể là dương mưu đường đường chính chính hay là âm mưu miệng nam mô bụng một bồ dao găm, hoặc nửa chính nửa tà, đều không chút sợ hãi.
- Hiện tại, trận đánh xong, vì nguyên nhân có Bình Tây Hầu Phủ, dã nhân, Sở nhân trong mấy năm này không gây nên được chuyện gì. Do vậy, hiện tại cũng tới thời điểm Yến nhân rảnh tay, chỉnh lý tử tế Dĩnh Đô nơi này một hồi.
- Ngươi có để ý thấy không, vị tân Thái Thú Hứa Văn Tổ kia cũng không phải là bởi Mao Thái Thú bị bệnh, sau đó mới tiếp nhận tới đây, mà trước khi sự việc ám sát xảy ra, trước khi Mao Thái Thú bị bệnh, triều đình bên kia hẳn là cũng đã quyết định tiến hành bước đi này. Cho nên Hứa Thái Thú mới có thể đến đây nhanh như vậy.
Tôn Hữu Đạo được Tôn Lương đỡ, ngồi xuống ghế trong sảnh đường.
Có người hầu bưng chậu than lên, bị Tôn Hữu Đạo phất tay ra hiệu bưng xuống.
Tôn Lương dâng trà cho cha mình, Tôn Hữu Đạo nâng chén trà, tiếp tục nói:
- Thời điểm cuộc chiến Vọng Giang lần thứ nhất nổ ra, lúc đó là hết cách rồi. Triều đình Yến Quốc và Đại hoàng tử đều cần người Dĩnh Đô chúng ta phối hợp, lúc đó quân lực Quân yến không đủ, lại là tân địa khai chiến, bọn họ còn quá nhiều quá nhiều hạn chế. Thông thường mà nói, khi thực lực của bản thân ngươi không đủ mới sẽ nghĩ tới liên hợp tung hoành.