Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1512: CẦN MẠNG

- Sau khi Tĩnh Nam Vương lên làm thống soái, quy mô chiến tranh mở rộng ra, Sở nhân nhập cục, lại càng cần phải có Dĩnh Đô ta, người cũ của Đại Thành quốc ta hỗ trợ. Đợi đến khi dã nhân bị đánh tan, dưới Ngọc Bàn thành, xương cốt Sở nhân chất thành đống, lúc ấy, thực ra vi phụ cũng nghĩ tới nên thoát ra rồi, do đó vi phụ đã muốn lui về trước một bước, miễn cho ở lại phía trên, dù ngươi không có phần tâm tư kia, nhưng vẫn sẽ bị coi không khác gì bia ngắm bắn.

- Nhưng Yến nhân trước sau không hề động thủ. Tiếp đó, cuộc chiến phạt Sở bắt đầu, vi phụ mới tỉnh ngộ ra, phải rồi, dưới Ngọc Bàn thành tại sao lại thẳng tay giết tù binh, Dĩnh Đô bên này tại sao còn chưa thanh lý? Đó là bởi Yến nhân từ rất sớm đã chuẩn bị cho việc phạt Sở.

- Hiện tại, ngươi xem, trận đã đánh xong, không dùng đến ngươi nữa, bèn bắt đầu xuống tay với ngươi.

- Phụ thân, đây không phải là triều đình đang vong ân phụ nghĩa sao?

Tôn Lương hỏi.

- Hồ đồ.

Tôn Hữu Đạo ho khan mấy tiếng, lại uống một ngụm trà nhuận họng, chậm rãi nói:

- Nói dễ nghe một chút là chúng ta chủ động quy phục trước Yến Quốc, nhưng hiện tại nếu ngươi để Yến nhân tự chọn, thậm chí bọn họ còn ước gì có thể quay lại lúc trước, sử dụng binh hỏa, một lần nữa đánh chiếm Dĩnh Đô này.

- Con à...

- Phụ thân.

- Vi phụ già rồi, mùa đông năm nay cũng trải qua vô cùng trắc trở, có lẽ không bước được tới mùa đông sang năm đâu.

- Sức khỏe của phụ thân...

Tôn Hữu Đạo dùng ánh mắt đánh gãy lời thừa của Tôn Lương.

- Ngươi nhớ kĩ, nếu ngươi muốn tiếp tục trải qua cuộc sống yên ổn, tiếp tục truyền thừa Tôn gia, đơn giản hai điều, thứ nhất, tự coi mình là một Yến nhân đi, thứ hai, nghe theo lời dặn dò của vị Hầu gia kia. Điều thứ hai quan trọng hơn điều thứ nhất.

- Vâng, phụ thân, nhi tử ghi nhớ.

- Dĩnh Đô bên này không phải do dùng binh đao đánh hạ được, cho nên nó nhất định sẽ gặp bất trắc. Hiện giờ đám người Dĩnh Đô hẳn là không cảm thấy tất cả những gì mình có đều là Yến nhân cho, mà nghĩ rằng nhờ bản lĩnh của mình đạt được, bọn họ không biết tri ân.

- Tuy rằng từ “tri ân” này rất buồn cười, nhưng dưới tiền đề triều đình Yến quốc đã làm ra nhượng bộ lớn như vậy, cái triều đình muốn cũng chỉ là hai chữ “tri ân” mà thôi. Thế nhưng cố tình lại không có được. Chính sách dụ dỗ cuối cùng vậy mà trở thành sai lầm, cho nên, vẫn cần có một thanh đao, thanh lý một vòng cả gân liên xương.

- Thực ra như vậy cũng rất tốt, trận đã đánh xong, nên dọn dẹp thì dọn dẹp, nên thanh tẩy thì thanh tẩy, dân chúng cũng được sinh sống yên ổn. Những năm gần đây Tấn địa chúng ta gặp thiên tai nhân họa, cần thực tế hơn một chút, hy sinh đổi lấy hòa bình, đổi lấy hòa bình thôi.

Tôn Lương thấy phụ thân nhắm hai mắt lại, rõ ràng đã mệt mệt, bèn lập tức dặn dò hạ nhân đỡ phụ thân đi vào phòng ngủ nghỉ ngơi.

Còn hắn thì vô cùng do dự, đi tới cửa thiên viện, là nơi ca ca hắn Tôn Anh bị giam giữ.

Tôn Lương tiến lên, nhẹ nhàng gõ cửa ba cái.

Giây lát, người hầu bên trong nhấc thanh chắn lên, để hé cửa.

Huynh đệ hai người cứ như vậy tựa vào cửa lớn, xuyên qua khe hở trò chuyện với nhau.

Rõ ràng đây không phải lần đầu tiên, càng rõ ràng hơn chính là cha của bọn họ, kỳ thực có biết chuyện này, bởi bốn phía xung quanh thiên viện đều có thân tín của phụ thân trông chừng.

Tôn Lương kể cho Tôn Anh nghe chuyện xảy ra hôm nay.

Cuộc đời Tôn Anh liên tục vấp phải chướng ngại, lúc này tóc đã nửa bạc, lệ khí trong đôi mắt từ lâu cũng không còn nữa, sau khi nghe đệ đệ mình tường thuật, Tôn Anh bật cười.

- Vì sao đại ca lại cười?

- Ha ha, ta cười chính ta, trước đây phụ thân là tấm gương của ta, ta cũng hi vọng sẽ có một ngày có thể giống như phụ thân, phò tá quân chủ hiền minh, khai sáng đại nghiệp. Nhưng hiện tại xem ra, quả thực ta còn kém xa so với phụ thân. Thực chất, phụ thân đã sớm tiên đoán được có ngày hôm nay, tầm nhìn của phụ thân còn sâu xa hơn ta nhiều. Đáng đời Tôn Anh ta rơi vào nông nỗi như hiện tại.

- Đại ca, tuy nói ngày hôm đó trong lòng đệ đệ đúng là bị dọa chết vì tai vạ ập lên đầu Tôn gia chúng ta, nhưng bây giờ, trong lòng đệ đệ thật sự không trách ngươi.

Tôn Anh ở bên kia ván cửa bị lời này của đệ đệ mình trực tiếp làm cho giận đến bật cười, nói:

- Cho nên, có phải là ta còn cần cảm ơn ân huệ của Bình Tây Hầu Gia?

Cảm ơn Bình Tây Hầu Gia đã biến hắn từ vốn là một tội nhân Tôn gia, trở thành “ngọn đèn sáng” của Tôn gia?

- Hiện tại ngươi chuyên trách công việc Chuyển Vận sứ, ca ca ta cho người một kiến nghị, tối nay hãy mang theo các khoản mục đến phủ Thái Thú, mời Thái Thú mới kiểm đọc đi.

- Như vậy có vồn vã quá không?

- Cần mặt mũi hay cần mạng?

- Cần mạng.

- Ngoan lắm, khi ngươi không tìm được thời điểm thích hợp thì cứ làm sớm nhất có thể.

- Vâng, đại ca, đệ đệ hiểu rồi.

- Ngươi có biết tại sao lần này Bình Tây Hầu gia không đi theo vị Tân Thái Thú kia đồng thời về Dĩnh Đô không?

- Do lo lắng tân Thái Thú tranh giành tiếng tăm?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!