Tôn Anh thở dài, nói:
- Hôm nay tân Thái Thú dựa vào quân lệnh của Bình Tây Hầu Gia, lấy người của Thành Thân Vương phủ để khai đao lập uy khai mạc, nếu như bản thân Bình Tây Hậu Gia ở hiện trường, ngươi nói xem Hầu Gia hắn có muốn lên tiếng ngăn cản hay không? Thực sự nói như vậy, hắn lên tiếng không được, không lên tiếng cũng không được. Cho nên, phương thức tốt nhất chính là hắn xê dịch một hai ngày, không cùng trở về. Đợi đến khi bụi bẩn lắng xuóng, đầu người đã chém xong hắn mới quay lại. Đến lúc đó, muốn giả bộ làm như không có chuyện gì xảy ra, hoặc là giả mù sa mưa ân cần hỏi han mấy câu, hoặc là tranh luận với tân Thái Thú một hồi, đây chỉ là hiểu lầm, chuyện bé xé ra to vân vân, cũng chẳng đáng kể, dẫu sao đầu người đã chặt bỏ đâu thể nào mọc trở lại.
- Ý của đại ca là vị tân Thái Thú kia và Bình Tây Hầu Gia, thực ra đang..
- Đang diễn, là diễn đôi, bọn họ sớm đã liên thủ với nhau. Ngươi chưa từng xem qua lý lịch của Bình Tây Hầu gia và vị Tân Thái Thú kia sao?
- Đệ đệ xem thì có xem qua, nhưng đệ đệ cảm thấy, trước đây Bình Tây Hầu Gia là thuộc hạ của vị Thái Thú kia, hiện tại thân phận của hai người đảo điên, có lẽ sẽ không vui vẻ như vậy nữa.
- Đệ đệ à.
- Vâng đại ca?
- Đừng suy bụng ta ra bụng người.
- Hả...
- Bất luận là vị Hầu Gia kia hay là vị tân Thái Thú vừa mới lên nhậm chức, mông còn chưa ngồi xuống đã chuẩn bị khai đao này, cấp độ và cảnh giới của bọn họ đều không phải thứ ngươi có thể so sánh.
- Vâng đại ca.
Tôn Lương rất bình tĩnh gật gật đầu, không hề tức giận.
- Còn nữa, buổi tổi lúc ngươi đi đưa sổ sách...
- Đại ca yên tâm, ta sẽ tách phần chuyển vận đồ quân nhu tiền bạc lương thảo cho Hầu phủ và chuyển vận đến các trú quân khác ra.
- Ôi...
Tôn Anh phía sau ván cửa nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Cánh cửa này đã chặn đứng khả năng đánh cho đệ đệ một trận của hắn.
- Đại ca, có gì không đúng sao?
- Đệ đệ, phải giao cùng nhau nhưng không được quá dễ thấy.
- Chuyện này... không phải đại ca ngươi vừa mới nói Hầu gia và tấn Thái thú đứng cùng một phe sao?
- Ý của ta là, cũng chính bởi bọn họ đứng cùng một phe, cho nên chúng ta, ngươi, ta, Tôn gia mới càng cần phải tránh xa hiềm nghi, ngươi lại cứng rắn đâm vào là có ý gì? Vị tân Thái Thú ấy điều phối lương thảo quân nhu ở Nam Vọng thành năm xưa, về phương diện này hắn còn am hiểu hơn ngươi gấp mấy lần! Chuyện khoản mục, hắn quét mắt một cái là có thể nhìn ra manh mối. Quan trọng nhất chính là chúng ta biết rõ hắn và Hầu Gia quan hệ rất tốt nhưng Tôn gia chúng ta, dù sao cũng kiếm sống ở Dĩnh Đô mà không phải kiếm sống ở Phụng Tân thành, quan trên của chúng ta vẫn là vị Thái Thú này. Hắn và Hầu Gia coi như là huynh đệ ruột chăng nữa, nhưng huynh đệ ruột còn phải tính toán rõ ràng. Thậm chí có thời điểm, huynh đệ ruột là do hắn hoàn toàn không có lựa chọn nào khác, ngươi hiểu không?
- Đêm nay ngươi đi nộp khoản mục để cho thấy thái độ Tôn gia chúng ta sẽ phối hợp với hắn, trở thành phụ tá đắc lực của hắn. Còn có thể dùng tên tuổi của phụ thân chúng ta áp đáy hòm, nói cho hắn biết, Tôn Thái Phó cũng sẽ đứng sau lưng hắn, giúp hắn đại nghĩa diệt thân. Mà không phải cho ngươi đi làm trò khôn vặt, đi tỏ rõ để người ta biết chúng ta là người của Bình Tây Hầu Gia, chúng ta đã treo lên sợi dây kia của Bình Tây Hầu phủ.
- Đó không phải là thể hiện trước mặt hắn, Tôn gia chúng ta nhìn ngươi không vừa mắt, ngươi không thể động vào Tôn gia chúng ta sao? Tượng đất còn có ba phần hỏa khí, huống chi là vị Thái Thú đại nhân ra tay ngoan độc kia?
Trên trán Tôn Lương lúc này toát ra mồ hôi lạnh, lập tức gật đầu nói:
- Vâng, phải, phải rồi, đại ca, đệ đệ ta suýt chút nữa đã tạo ra sai lầm lớn, tạo ra sai lầm lớn.
Thậm chí Tôn Lương theo bản năng còn muốn dập đầu, nhưng lại hiểu rõ việc này không thích hợp. Vừa nghĩ tới trọng trách và áp lực mình phải gánh trên lưng, cộng thêm bản thân có biết bao nhiêu hạn chế, hắn trực tiếp hoang mang tới bật khóc:
- Ca, ngươi đi nói với phụ thân vài lời, chịu phục một chút, nói ngươi biết sai rồi, để phụ thân thả ngươi ra đi, đệ đệ rất sợ mình làm ra chuyện gì sai liên lụy đến người nhà. Đệ đệ ta biết bản thân ngu dốt, không sánh được với phụ thân anh minh, cũng không sánh được với ca ca ngươi tỉ mỉ, ta... ta...
Phía sau ván cửa, Tôn Anh trầm mặc. Hắn nghe được tiếng nức nở của Tôn Lương.
Cuối cùng, chỉ là cười cười, nói:
- Đệ đệ.
- Ca...
- Ngươi thông minh hơn ca ca ta nhiều.