- Đệ đệ, ngươi cứ tiếp tục làm việc như vậy đi, chỗ nào không hiểu thì chăm chỉ hỏi phụ thân, nếu phụ thân mệt thì đến hỏi ta. Hiện tại ca ca ta ở đây, có thể giúp được ngươi cái gì sẽ cố gắng hết sức giúp cái đó. Xét cho cùng, ta cũng là người nhà họ Tôn. Xét cho cùng... ta đã tuyệt vọng rồi.
Tôn Anh tựa đầu lên cánh cửa. Hắn vĩnh viễn không bao giờ quên được ngày hôm đó, nam nhân kia xông vào Tôn phủ, cứ như vậy đập nát toàn bộ tôn nghiêm của mình.
Hắn đã từng coi thường, thậm chí cảm thấy trơ trẽn thay cho những kẻ không đủ sức xoay chuyển đất trời cho nên phải kết bè xu nịnh kia. Thế nhưng vấn đề là, sau khi hắn ra sức, sau khi hắn đã phấn đấu, cuối cùng lại nhận được phản hồi giống hệt, kết cục giống hệt.
Có lẽ, đây chính là tuỳ vào số mệnh.
Quốc thế Yến Quốc như vậy, khí vận của Bình Tây Hầu gia cũng như vậy.
- Ca, ngươi yên tâm, lần này trong lòng đệ đệ nắm chắc rồi, sau này tuyệt đối sẽ không tự mình quyết định nữa, lại nói, đệ đệ cũng không dám đâu, ca ngươi vẫn nên thường xuyên nói tốt với cha đi, ta cũng sẽ giúp ngươi khuyên nhủ, ngươi còn có thê nữ tử tự, làm sao có thể cứ ở chỗ này mãi được.
- Ta có thể đi ra hay không, không phải chuyện cha định đoạt được, ngươi làm việc cẩn thận, đợi thời cơ đến, ta tự khắc có thể đi ra, kỳ thực, ra hay không ra, cũng chẳng có gì khác nhau gì cả, dẫu sao ở trong này, ăn uống đều đủ. Còn nữa, có một chuyện ta phải nhắc nhở ngươi, đệ đệ.
- Ca, ngươi nói đi.
- Chuyện Vương phủ bên kia, Tôn gia chúng ta không nên dính vào.
- Đệ đệ ta đâu có dám.
- Không phải nói ngươi, ta muốn nói phụ thân của chúng ta kìa. Phụ thân coi nhẹ thì coi nhẹ, hắn có thể ngồi nhìn dư nghiệt Đại Thành quốc năm xưa, ha ha, dư nghiệt, đều từ đây sụp đổ rồi. Nhưng chưa biết chừng, khi chứng kiến sau cùng Thành Thân Vương phủ sắp không chống đỡ nổi nữa, phụ thân có thể sẽ cố niệm tình cũ, nói không chừng đến lúc đó, phụ thân trong lúc kích động, đến an nguy của Tôn gia chúng ta cũng không để ý được nữa.
- Ôi, sao lại thế...
- Không có gì là không thể. Phụ thân nhìn như hờ hững, thực ta, trong cốt tuỷ vẫn luôn tồn tại phần kiên trì ấy. Vậy mới cần ngươi, một vài hạ nhân trong phủ đệ, một vài thủ hạ đắc dụng, thậm chí mấy người của ta ngươi cũng có thể sai khiến đi. Không mong ngươi dùng bọn họ làm gì, chỉ cần theo dõi sát sao trong nhà, chính xác hơn, theo dõi sát sao phụ thân. Thực sự có ngày đó, phải nhờ ngươi đến can ngăn phụ thân rồi.
- Ta... ta có thể sao?
- Ngươi làm sao mà không thể. Ta là một kẻ tàn phế, tương lai của Tôn gia, không phải đều trông cậy vào ngươi vực dậy sao? Lại nói, phụ thân cũng già rồi, bọn người hầu thực sự đều hiểu rõ.
- Ta biết, ta biết.
- Thật ra, Tôn gia chúng ta khá ổn đấy chứ. Phụ thân nói lui xuống lập tức có thể lui xuống, nhưng Vương Phủ, bất kể lùi như thế nào, nó vẫn ở nơi đó. Ha ha, nếu người trong vương phủ có thể an ổn chấp nhận cục diện này thì cũng bỏ đi, Yến nhân vẫn cần bọn họ để lập cái đền thờ cho Sở Quốc, Càn Quốc, cho quân chủ của những tiểu quốc khác xem. Thế nhưng bọn họ lại cố tình không chịu sống an ổn.
- Ca, Vương gia còn nhỏ mà, sao có thể...
- Vương gia còn nhỏ, nhưng những kẻ ở bên cạnh vương gia thì không còn nhỏ nữa. Trước đây bọn chúng nhìn ta không vừa mắt, bây giờ là ta nhìn bọn chúng không vừa mắt. Có chuyện này, hiện tại ta nói cho ngươi, nhưng ngươi đừng nói cho phụ thân biết.
Tôn Lương lập tức căng thẳng nhìn quanh bốn phía.
Tôn Anh cách một tầng ván cửa vừa bực dọc vừa thở dài, nói:
- Ngươi kêu bọn họ lui ra đi.
- Lui ra, tất cả lui ra hết, ta nói thêm với ca ta mấy lời!
Tôn Lương hô.
- Vâng!
- Tuân mệnh!
- Ca, thế này được chưa?
Tôn Anh nhìn về phía người hầu trước đó đỡ mình đi tới, người hầu gật gật đầu, ra hiệu cho biết người trông coi đều đã lùi ra xa.
- Đệ đệ, ngươi có biết tại sao vừa rồi ta nói ngươi thông minh không?
- Ta... ta không biết, ta tự hiểu mình ngu dốt từ nhỏ, không bằng một phần vạn của ca ca...
- Trên đời này, người không cảm thấy mình thông minh, cũng đã thông minh hơn chín phần mười những người thông minh, muốn thông minh, tự mình phải biết mình.
- Tạ ca ca... khích lệ.
- Có vài người không tự biết mình, không an phận thì cũng thôi đi, hắn không an phận, là điều bình thường, thậm chí, ta cảm thấy thượng tầng triều đình Yến Quốc cũng có thể cho phép toà vương phủ kia của chúng ta được không an phận trong một giới hạn nào đó. Dẫu sao, người nằm ngủ ổn định cũng khó tránh khỏi có lúc lật mình phải không?
- Thế nhưng vấn đề nằm ở chỗ chúng ta là Tấn nhân, phân chia Yến Tấn, ít nhất phải qua hai đời nữa mới có thể hoàn toàn xoá bỏ. Trong hai đời này, chúng ta phải cúi đầu khom lưng, đây là bổn phận, hiểu chưa?
- Ta hiểu, ca.