Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1516: KHÔNG TỚI LƯỢT

Cửa lớn của Vương phủ cũng không đóng chặt, có vài hộ vệ đứng ở ngoài, khi giáp sĩ Tuần thành ty ép lại đây, bọn hộ vệ rút đao xếp thành hàng.

Nhiễm Dân ngồi trên lưng ngựa nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, lại chậm rãi thở ra.

Thực ra, hắn cũng phải quá hưởng thụ khoái cảm mà quyền lực mang lại. Yêu thích chân chính của hắn, là niềm vui được giẫm ở dưới chân tất cả những thứ đồ đã từng cao quý, thần thánh, không gì bì nổi kia.

À, Vương Phủ ấy, đã từng là hoàng cung Đại Thành quốc, đặt vào những năm trước đây, Thân Vương lại Thái Tử chân chính, toàn hoàng tử hoàng tôn.

Nhưng bất kể trong lòng phản ứng như thế nào, sắc mặt của Nhiễm Dân, vẫn bình tĩnh. Tính cách hắn phóng khoáng, yêu thích kết bạn, trong nhóm thuộc hạ rất được mọi người kính mến. Nhưng bởi vì một khi đã ra ngoài làm nhiệm vụ thì đều nghiêm mặt, cho nên có biệt hiệu là “Đô uý mặt lạnh”.

Nhiễm Dân rõ ràng, hiện tại khẳng định đang có rất nhiều con mắt nhìn chằm chằm vào nơi này, xem thanh đao của tân nhiệm Thái Thú, đến cùng có sắc bén như lời hắn nói hay không.

Chẳng qua, cái nhìn của những người khác, Nhiễm Dân không quan tâm, hiện tại hắn chỉ cần biểu hiện cho Hứa Văn Tổ xem.

Lưng ưỡn thẳng lên một cái, Nhiễm Dân mở miệng nói:

- Hộ vệ Vương phủ thất trách, hiện nay chiếu theo biên chế, toàn bộ hộ vệ tại tịch của Vương phủ đều bị bắt giữ.

Nói xong, Nhiễm Dân đưa tay ra, chỉ vào đám hộ vệ đằng trước:

- Hiện tại nếu các ngươi buông tay chịu trói thì tội chết chỉ là một mình các ngươi. Nếu ai dám phản kháng, luận xử như tội mưu nghịch, liên luỵ cả nhà!

- Là một người đàn ông thì tự mình buông đao xuống, đương nhiên, không buông cũng được, các huynh đệ có lẽ lâu rồi chưa được vui vẻ, nói không chừng nữ quyến nhà các ngươi còn đều da mỏng thịt mềm, thậm chí phu nhân nhà ai cũng mang theo mùi thơm son phấn.

- Mấy ca đây cũng không chê, dù sao thì tuỳ các ngươi. Để xem các ngươi có cho mấy ca cơ hội nếm vị thịt hay không nào!

Nói xong, Nhiễm Dân giơ tay lên, tất cả người bắn nỏ lập tức chuẩn bị sẵn sàng.

Leng keng!

Bọn hộ vệ ném xuống đao.

Thật ra bọn họ rất mê hoặc, bởi người có tiếng nói trong vương phủ vẫn chưa đứng ra.

Bọn họ kỳ thực cũng không sợ chết, bởi vì năm đó bọn họ được lựa chọn, hoặc tòng quân lấy chiến công hoặc được sắp xếp vào những vị trí khác, bọn họ vốn là hộ vệ trong cung truyền thừa xuống, bất kể đi đến đâu vào lúc này đều rất có lợi.

Nhưng bọn họ lựa chọn ở lại, ở lại toà vương phủ đã như mặt trời sắp lặn này, tiếp tục tận trung.

Nếu như lúc này Thành Thân vương đứng ra,

Không, cho dù chỉ là để một người quản sự đứng ra, hô một tiếng “giết”, bọn họ cũng nhất định sẽ xông lên giết ra ngoài.

Thế nhưng vấn đề là không có.

Dưới tình huống như vậy, bọn họ không thể không lo lắng cho vợ con già trẻ.

Nhiễm Dân phất tay, một nhóm giáp sĩ Tuần Thành ty tiến lên trói chặt những hộ vệ đó lại.

Những người này, thân thủ thực tế đều rất tốt, thật sự muốn xông lên, tình cảnh tất nhiên sẽ không quá bi quan, chỉ tiếc, cuối cùng đã chọn sai chủ nhân.

Ai bảo chủ nhân các ngươi không nghe lời, khăng khăng muốn vi phạm mệnh lệnh của Hầu Gia chạy ra ngoài cơ chứ?

- Vào phủ, bắt người!

- Vâng!

Các giáp sĩ nhảy vào Vương phủ, có lẽ đã được thông báo trước, cho nên tình cảnh nhóm cung nữ thái giám kêu gào náo loạn theo như dự đoán vẫn chưa xuất hiện.

Nhiễm Dân nhảy xuống ngựa, dẫn sĩ tốt đi về phía trước.

Nhưng lúc này, một tiếng quát to truyền đến,

- Làm càn!

Vương Thái hậu một thân hoa phục, được tỳ nữ nâng đỡ, từ phía sau chậm rãi đi ra.

Mấy tên hoạn quan đi trước giương lọng che cho nàng, mấy tên đi sau giúp nàng kéo vạt váy.

Dù sao nàng cũng từng là hoàng hậu đường đường ra dáng. Những chuyện khác không nói, khí độ toàn thân, thực sự phô bày ra quả thật không kém so với Hùng Lệ Thiến.

Chỉ là, công chúa ra sức phía sau Nhiếp Chính Vương, không quan tâm gì khác, cuối cùng vực dậy Sở Quốc, thế nhưng Đại Thành quốc này, từ lâu đã tan thành mây khói, cũng bởi vậy, khí thế thì có khí thế nhưng chung quy có chút cường chống thể diện, ý tứ miễn cưỡng.

- Ai gia ngược lại muốn xem xem, ai dám làm càn ở trong phủ, ai gia còn muốn đi hỏi hoàng đế bệ hạ của Đại Yến một câu, năm đó Đại Hành Thành Quốc Hoàng Đế giao phó Đại Thành Quốc ta, phải chăng giao phó lầm người rồi! Cô nhi quả mẫu ai gia đây, chẳng lẽ phải chịu ức hiếp như vậy!

Trong thời gian ngắn, đám sĩ tốt không dám tiếp tục tiến lên phía trước nữa, tất cả đồng loạt quay đầu lại nhìn về phía Đô Uý của mình.

Nhiễm Dân cười cười, ra hiệu cho thuộc hạ hai bên lui lại, tự mình đi lên trước, quỳ phục xuống:

- Ty chức Tuần thành ty Đô úy Nhiễm Dân, tham kiến Vương thái hậu, thái hậu phúc khang!

Vương thái hậu hơi hạ thấp mi mắt, hừ lạnh nói:

- Tuần thành ty Đô úy, uy phong lớn thật đấy.

- Ty chức không dám, ty chức chỉ là phụng mệnh hành sự, hộ vệ Vương phủ làm việc tắc trách, không bảo vệ được cho sự an toàn của vương gia và thái hậu, nên phải bị khép tội!

- Hộ vệ Vương phủ là nô tài của chính ta, đâu ra đến lượt tên Đô uý nhỏ bé như ngươi tới cửa bắt người!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!