Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1517: TỰ VẪN

Nhiễm Dân đúng mực, nói rõ:

- Bẩm Vương thái hậu, Nhiễm Dân quả thực chỉ là một Đô uý nho nhỏ, nhưng Nhiễm Dân trung thành với Đại Yến, trung thành với triều đình, trung thành với bệ hạ, Nhiễm Dân tình nguyện làm chó săn Đại Yến, tình nguyện làm chó săn của bệ hạ!

- Ngươi...

Lời này của Nhiễm Dân có nghĩa: phải, hộ vệ là nô tài của chính ngươi, nhưng ngươi đừng quên, hiện giờ trên dưới Vương Phủ nhà ngươi cũng đều chó của Yến Hoàng!

Mọi người đều là chó, ngươi đang xem thường ai đấy?

Không thể không nói, vào lúc này, lòng tự tin của Yến nhân thực sự được bành trướng, hết cách rồi, Man tộc bị bọn họ áp chế trăm năm, tiếp theo, thủ đô Càn Quốc bọn họ xông vào, Tam Tấn bị bọn họ tiêu diệt, dã nhân bị bọn họ đánh bại, Sở Quốc, Dĩnh Đô càng là bị bọn họ thiêu đốt.

Kỵ binh Đại Yến đánh khắp thiên hạ, không phải là phải bành trướng sao?

Chẳng thể nào có khả năng kị binh Đại Yến ở bên ngoài không ngừng đánh thắng trận, kết quả là lúc dân chúng nước mình đối diện với người nước khác vẫn phải cúi đầu khom lưng tự cam hạ đẳng chứ?

Trên đời này, không có đạo lý đó.

Khi Mao Minh Tài còn tại vị, dùng thủ đoạn ba phải, che lấp bằng lý lẽ hàn gắn mâu thuẫn Yến Tấn, nhưng từ trong xương tủy, Yến nhân thực sự nhìn Tấn nhân không vừa mắt.

- Hay, hay lắm.

Vương thái hậu đưa tay chỉ cây cột bên cạnh mình:

- Có tin ai gia dám đập đầu chết ngay tại đây không? Ai gia muốn cho người đời nhìn thấy Yến nhân các ngươi bắt nạt đôi cô nhi quả phụ chúng ta như thế nào. Ai gia tất nhiên còn muốn khiến Yến Hoàng bệ hạ nhớ lại, những lời năm đó ngài đọc trên chiếu thư trong quốc tang của Đại Hành Hoàng Đế! Ai gia cũng muốn hỏi xem cái tên Đô úy Tuần Thành Ty nhỏ nhoi nhà ngươi, con tốt thí nhà ngươi, rốt cuộc có gánh được trách nhiệm này hay không!

Nhiễm Dân quỳ trên mặt đất, cúi đầu nhưng trong lòng thực sự cười đến vui vẻ. Nữ nhân ngu xuẩn, đúng thật là một nữ nhân ngu xuẩn.

Từng là chủ hậu cung, hiện tại là chủ hậu viện Vương phủ, thế nhưng ngoại trừ thứ gọi là thân phận ra, bản thân nàng thực tế chẳng còn gì khác.

Thậm chí còn không bằng mấy ả đào vài ngày trước đây hắn gọi tới trong hồng trướng.

Nhóm các tỷ tỷ biết mình muốn giữ chân khách nhân, nhận được tiền thưởng thì rốt cuộc phải làm gì, nên lấy lòng khách như thế nào để đạt được mục đích của mình.

Thế nhưng nữ nhân này thì sao, bà ta đang nổi giận ư?

Vậy mà vào lúc này, bà ta chỉ muốn được trút giận, chỉ muốn nổi cơn tam bành?

Nhiễm Dân lăn lộn quan trường đã lâu, không khỏi từ đáy lòng lắc đầu ngao ngán.

Ngươi uy hiếp tên Đô úy ta đây thì có tác dụng gì? Lại nói, ngôn từ của ngươi oán hận trực tiếp như vậy, ngẫm nghĩ ở trong lòng thì cũng bỏ đi, còn dám đường hoàng nói ra. Thực sự coi đây vẫn là thiên hạ của Đại Thành Quốc sao? Thực sự xem như Tư Đồ Lôi vẫn còn sống sao? Thực sự cho rằng Đại Yến hoàng đế bệ hạ ta là người ôn hòa tốt tính sao? Thân là thần tử, phải chú trọng quân muốn thần chết thần không thể không chết, vậy mà dám ngang nhiên bất kính với bệ hạ, oán hận thiên tử, dám cố tính lấy cớ áp chế thiên tử. Ha ha ha ha ha, cơm no rượu say, hoa phục trang sức đắp lên, không thể bù lại cho mình chút đầu óc sao?

Hồi sáng, sau khi ở nơi đó nhận được mệnh lệnh của Hứa Văn Tổ, thực ra Nhiễm Dân vẫn không ngừng suy nghĩ, suy nghĩ đến cục diện mình sẽ gặp phải và cách thức ứng phó cần thiết.

Thế nhưng hắn thực sự không ngờ tới, sự việc lại đơn giản đến như vậy.

Nhiễm Dân sợ nhất, hoặc là nói , quan chức Yến nhân ở Dĩnh Đô, bao gồm cả nguyên Thái Thú Mao Minh Tài cùng với đương nhiệm Thái Thú Hứa Văn Tổ, sợ nhất là chuyện đã tiến hành tới đây rồi, lúc đến Vương Phủ, hai mẹ con Vương thái hậu và Thành Thân vương lại quỳ mọp ở đó, thấp giọng nức nở, hoàn toàn phối hợp, không một lời oán trách nào, đồng thời còn có chút gọi là lôi đình mưa móc đều nhờ quân ân. Không tranh giành, không oán thán, không căm hận, không phẫn nộ, ngoan ngoãn thuận theo, hoàn toàn buông xuống, trái lại mới thực sự là bắt bí.

Tư Đồ Lôi để lại một ân tình hương hỏa rất lớn, nhưng tình, chú trọng ở chỗ cầm vật không nói, trong lòng tự biết.

Ồn ào khui ra tự nhiên làm cho người ta sinh chán ghét.

Ôi.

Nhiễm Dân đưa tay, cởi bội đao của mình xuống, ném trên mặt đất.

- To gan, ngươi dám...

Vương Thái hậu sợ đến mức lùi về sau mấy bước.

Nhiễm Dân rất hờ hững vươn tay chỉ bội đao của mình vứt trên mặt đất, ngẩng đầu lên, vô cùng thản nhiên nhìn Vương hậu, nói:

- Ty chức biết rõ, nếu thái hậu ngài xảy ra điều gì bất trắc, bất kỳ tổn thất nào đều là tội lỗi sai lầm lớn của ty chức, không thể nào may mắn thoát khỏi. Cho nên, nếu vương hậu ngài thực sự cố ý muốn đâm đầu chết ở dưới cây cột này, như vậy ty chức lập tức cầm đao tự vẫn, tuyệt không trì hoãn.

Nói xong, Nhiễm Dân rút đao khỏi vỏ, gác đao lên trên cổ mình, ánh mắt lạnh lùng nhìn Vương thái hậu, thậm chí còn hơi nghiêng nghiêng đầu, ý tứ là: Xin mời, chúng ta cùng tự vẫn.

Vương thái hậu: “...”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!