Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1518: RẤT OAI HÙNG

Trên người Nhiễm Dân và Trịnh Hầu gia có rất nhiều điểm tương tự, bắt nguồn từ thời thơ ấu phải chịu nhiều sóng gió và thế cục đại tranh.

Nhưng hai người bọn họ có một khác biệt lớn nhất.

Trịnh Hầu Gia kể cả khi mở khách điếm ở Hồ Đầu thành cũng cảm thấy mạng mình rất quý giá. Sau khi thượng vị, càng là phát huy tố chất “cẩu” đến cực hạn.

Không có thực lực cá nhân của lão Điền, nhưng sức mạnh của bảo vệ bên cạnh Trịnh Hầu Gia đủ khiến cho những kẻ từng có ý định dùng loại phương thức cực đoan như ám sát để giải quyết người hoặc thế lực gây uy hiếp này cảm thấy ghê răng, thậm chí là... đau răng.

Nhiễm Dân không giống vậy, tâm thái của hắn vẫn luôn rất kiên định. Mạng hắn chỉ là một cái mạng nát, bắt đầu từ năm đó bôn ba, mãi cho đến hiện tại, hắn chưa bao giờ thay đổi.

Có lẽ, dù cho Yến Hoàng ngựa đạp môn phiệt, một lần nữa thanh trừ căn cơ của thế gia, cộng thêm Đại Yến nhiều năm liên tục chinh phạt mở mang, sáng tạo ra vô số cơ hội, nhưng cuối cùng, thực sự có thể nắm lấy cơ hội đó để leo lên, đứng trên đẳng cấp khác, đều là những người sẵn sàng không đếm xỉa đến bản thân.

Cho nên, không phải hắn đang đe dọa Vương thái hậu, chỉ là hắn đang trần thuật, trần thuật một sự thật, dù sao ta cũng có vỏn vẹn một cái mạng nát, đổi lấy mạng của ngày, ta thấy đáng giá, ta được lời, ngươi thì sao?

Lưỡi đao kề sát vào da có chút lạnh lẽo. Trong thâm tâm Nhiễm Dân yên lặng tự nhủ, hắn hiểu rõ lúc này Vương thái hậu đã bị mình đẩy vào cảnh quẫn bách, không nỡ lòng chết thật, nhưng lại không có bậc thang bước xuống. Bài tình cảm đang đánh ra càng lúc càng hay thì bị một tên Đô úy Tuần Thành ty là mình đây thay đổi hoàn toàn ván bài.

Do đó, ngươi nên ngất đi thôi.

- Ngươi, ngươi dám!

Vương thái hậu chỉ vào mặt Nhiễm Dân, phẫn nộ quát một tiếng, tiếp đó, thân thể bà ta ngửa ra sau, “ngất” đi.

Đây là cách tốt nhất để bàn giao chuyện này, nếu đã không có bậc thang, vậy thì mình nằm xuống, để đám người ở đây khiêng mình về là được.

Khoảnh khắc đó, trong lòng Nhiễm Dân phát hiện, cái gọi là vương công quý tộc, con nhà quyền quý cũng chỉ đến như thế.

Thu đao, đứng dậy, Nhiễm Dân chắp tay hành lễ, nói:

- Thái hậu phượng thể có bệnh, đỡ xuống dưới, nghỉ ngơi cẩn thận.

Sau đó, Nhiễm Dân dơ tay lên, hạ lệnh cho thuộc hạ của mình:

- Bắt người!

- Vâng!

- Tuân lệnh!

- Khoan đã!

Lúc này, một tên cao to thân mặc giáp trụ từ bên trong đi ra, phía sau lưng hắn là một hộ vệ Vương phủ.

Bọn họ không cầm đao, cứ như thế đi ra.

Người cao to họ Hứa, khi xưa là Thủ vệ lang ở cửa cung Đại Thành quốc, tương đương với Ngự Tiền Đới Đao Thị Vệ sau này.

Hắn đã từng cùng Tư Đồ Lôi đánh Sở nhân ở Trấn Nam Quan, sau lại đi theo hoàng gia xuất quan đánh túc vệ dã nhân.

Khi Đại Thành quốc quy về Yến, lấy địa vị của hắn lúc bấy giờ, vào trong quân giành một chức vị tướng quân du kích là thừa sức, sau mấy trận chiến còn chừa chết, thăng lên quan Tổng binh Tấn nhân cũng không có gì khó khăn.

Cuối cùng, xem như không bằng Cung Vọng hiện tại thì cũng sẽ không chênh lệch quá nhiều.

Nhưgn hắn lựa chọn ở lại, ở lại trong vương phủ, bảo vệ thiếu chủ.

- Nhiễm Đô úy, Hứa mỗ đến tự trói.

Nhiễm Dân biết người tên Hứa Bằng này, nói một cáchchính xác, thân là Đô úy Tuần Thanh Ty, thậm chí là toàn bộ Tuần Thành ty, khu vực quản chế của bọn họ, đa số vẫn là hệ thống quyền quý quan liêu năm xưa lấy Vương Phủ làm đại diện lớn nhất.

- Hứa thống lĩnh, ngài không ở trong danh sách hộ vệ Vương phủ, ngài là người có viên chức.

Lần này, chỉ bắt hộ vệ, hơn nữa là hộ vệ tại tịch.

Có tại tịch hay không rất đơn giản, trong Thái Thú phủ bên kia có lập hồ sơ ghi chép, bởi trên dưới Vương phủ, từ hộ vệ đến cung nữ hoạn quan, tuy rằng bọn họ đều là người của Vương phủ, nhưng trên lý thuyết, mỗi tháng có thể nhận được bổng lộc từ bên trong công quỹ.

Nói cách khác, về bản chất, bọn họ đang ăn lương bổng của triều đình Đại Yến để phục vụ cho Vương phủ.

Hứa Bằng cười cười, hô:

- Thiết vệ của Đại Hành hoàng đế có mặt!

- Có mặt!

- Có mặt!

Hứa Bằng cởi giáp trụ trên người mình ra.

- Dỡ giáp!

- Vâng!

- Vâng!

Toàn bộ nhóm hộ vệ Vương phủ bắt đầu dỡ giáp xuống.

Rất hào khí, rất oai hùng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!