Nhưng ở trong mắt Nhiễm Dân, không thể nghi ngờ lại là một đám ngu xuẩn chỉ biết làm cho sướng cái thân.
Đầu tiên có Vương thái hậu mang theo tâm tình oán hận trắng trợn, đâm thẳng vào chuyện Yến Hoàng bệ hạ vì tư lợi mà bội ước, chèn ép cô nhi quả phụ các nàng.
Bây giờ lại có thêm người cũ của Đại Thành quốc, hơn nữa còn hùng hồn đi đầu hô lên Thiết vệ của Đại Hành Hoàng đế, nhìn có vẻ là buông tay tự trói, chủ động đầu hàng, nhưng trong tình cảnh và khí tiết như vậy, lại tạo ra một vẻ bi tráng.
Bọn họ được thoải mái, bọn họ được đã nghiền.
Ừm, cũng rất rốt.
Nhiễm Dân biết rõ, nơi này nhất định có người của Mật Điệp Tư, tất cả mọi chuyện xảy ra ở đây ngày hôm nay, đều sẽ được đưa về Yến Kinh với tốc độ nhanh nhất, chuyển đến trước mặt Giám quốc Thái tử, chuyển đến trước mặt các vị đại quan, thậm chí... đưa đến hậu viên.
Giang hồ dân gian, bách tính dân gian, góc nhìn của bọn họ, thực ra không giống với thượng vị giả.
Ở trong mắt thượng vị giả, tình cảnh này hoàn toàn không phải đau thương, không phải bi phẫn, cũng không phải hùng hồn.
Mà là, Thành Thân vương phủ, dư mạch Đại Thành Quốc, không phục!
Đối phó với kẻ không phục, làm thế nào bây giờ?
Xử hắn.
Rất tốt, nguy hiểm lớn nhất trong nhiệm vụ lần này, hoàn toàn nhờ bọn họ tiêu trừ giúp mình.
Nhiễm Dân cảm thấy, có lẽ do bọn họ thân làm người trên cao lâu rồi, đã quên mất cách quỳ tiêu chuẩn.
- Người đâu, bắt toàn bộ lại, kiểm kê theo danh sách, nếu là đủ rồi thì không cần vào phủ, quấy rầy sự yên tĩnh của vương gia thái hậu. Tuy Hứa Thống lĩnh không ở trên danh sách nhưng cũng có thể mời Hứa thống lĩnh đến Tuần Thành ty uống trà.
Các hộ vệ bị gom lại, bắt đầu đếm theo đầu người.
Hứa Bằng đi tới trước mặt Nhiễm Dân.
Nhiễm Dân thậm chí có thể cảm nhận được khí huyết dâng trào trong cơ thể đối phương.
Đây là một cao thủ, một cao thủ không còn gì để chê.
Ở khoảng cách gần như vậy, nếu giao thủ, đao của hắn căn bản chưa kịp chạm đến đối phương thì đã bị đối phương dùng nắm đấm đập nát xương.
Nhưng Nhiễm Dân không sợ không chút nào, vẫn mỉm cười nhìn Hứa Bằng:
- Cũng không biết Hứa thống lĩnh thích uống loại trà gì?
- Nhiễm Đô úy, ta khuyên ngươi, nếu như ngươi muốn tiễn những người huynh đệ này của ta lên đường, thì hãy để ta cùng đi với các huynh đệ, bằng không...
Nhiễm Dân gật gù, nói:
- Cái mạng nát của Nhiễm mỗ, thế nhưng dù gì cũng miễn cưỡng đứng vững một khu, da mặt dày chút, còn có thể tự xưng mệnh quan triều đình, một mạng đổi lấy một mạng, Nhiễm mỗ không cảm thấy mình thiệt thòi.
- Ngươi thực sự cho rằng chỉ là ta đang dọa dẫm ngươi?
Nhiễm Dân không trả lời mà nhìn quanh bốn phía một lượt, nhắm mắt lại hít một hơi, nói:
- Chôn ở đây, rất đẹp.
Các thớ thịt trên khuôn mặt Hứa Bằng sau khi nghe nói vậy, bắt đầu co giật.
- Báo, Đô úy, còn thiếu hai người.
Nhiễm Dân nhìn về phía Hứa Bằng.
- Qua đời, chưa kịp thời trình báo.
Nhiễm Dân gật đầu, nói:
- Được rồi, về Tuần thành ty!
Các giáp sĩ Tuần Thành ty áp giải hộ vệ Vương phủ rời khỏi Vương phủ.
Hứa Bằng vẫn bám theo. Nhiễm Dân không cưỡi ngựa, mà sóng vai đi bộ cùng Hứa Bằng.
Ra khỏi Vương phủ, ra khỏi ngự đạo năm xưa, lúc quẹo vào mặt đường ngõ dân sinh, bốn phía có không ít dân chúng tụ lại vây xem.
Những người dân này đa số mấy đời trở lên đều là người Dĩnh Đô, ở trong nhận thức của bọn họ, đã quen việc sự tồn tại của Tư Đồ gia là chí cao vô thượng.
Dù cho sau đó Yến nhân đến, Hoàng cung biến thành Vương phủ, nhưng một mạch dòng chính của Tư Đồ gia vẫn duy trì được sự tôn vinh.
Vậy mà hôm nay, sự tôn vinh và vẻ bất khả xâm phạm lại bị giẫm lên.
Hứa Bằng đi bên cạnh Nhiễm Dân mở miệng nói:
- Hứa mỗ nghe nói tân Thái Thú đại nhân hạ lệnh chặt đầu? Phải không?
Đây thực ra là một kiểu thăm dò, ẩn chứa một sự thương lượng.
Vì bất cứ chuyện gì hẳn là đều nên có đường lui mới phải.
Nhiễm Dân đột nhiên cảm thấy có chút vô vị.
Có vài người đến cả xin người khác, đến cả thương lượng cũng phải dùng một loại ngữ khí và giọng điệu cao cao tại thượng như vậy.
Hơn nữa, còn luôn cố tình lấy hình thức “không rõ lắm”.
Nhiễm Dân giả bộ kinh ngạc nói:
- Ôi, Nhiễm mỗ suýt chút nữa thì quên mất. Đa tạ Hứa thống lĩnh nhắc nhở. Lao ngục đã đầy, chẳng còn chỗ nào mà giam giữ ai nữa. Người đâu, lập tức xử quyết!
Phập, phập, phập!
Các giáp sĩ Tuần Thành ty thực tế đã sớm có chuẩn bị trực tiếp đâm lưỡi đao vào trong cơ thể những hộ vệ Vương phủ vị trói chặt, còn có giáp sĩ cầm nỏ không chút do dự bắn cung tiễn ra.
Trong khoảnh khắc, mùi máu tanh nhanh chóng tràn ngập khắp mặt đường. Ban đầu có rất ít tiếng kêu, bởi các hộ vệ căn bản là không kịp phát ra tiếng kêu nào.
Nhưng ngay sau đó, tiếng thét chói tai liên tiếng vang lên, bách tính xem trò vui bốn phía hoàn toàn không ngờ tới bỗng nhiên lại thành ra như vậy, có thể nói là hoảng sợ đến thất thố.
Hứa Bằng sững sờ đứng chết trân, hắn nhìn máu của huynh đệ mình, cùng nhau chậm rãi lan tới, sau đó từ từ tràn qua đế ủng hắn.
Thân thể của hắn đang run rẩy, khí huyết trong cơ thể đang xao động.
Nhiễm Dân không tránh xa hắn, ngược lại còn kề sát hắn, không khác gì chủ động dâng mình tới cửa.
Nhưng Hứa Bằng nhịn xuống, Nhiễm Dân lập tức có chút thất vọng lắc lắc đầu, khinh thường cười cợt.
Sau đó, trong lòng lại có chút mất mát, một kích của Hứa Bằng làm mình bị quấy rầy tiết tấu.
Vốn dĩ, trong đầu hắn hiện lên chính là hình ảnh năm đó bên dòng Vọng Giang, dưới Ngọc Bàn thành, Bình Tây Hầu Gia ngồi trên lưng Tỳ Hưu, nhẹ nhàng hỏi người bên cạnh một câu:
- Tại sao bọn chúng vẫn còn sống vậy?
Cảnh tượng đó, vẫn luôn in sâu trong đầu Nhiễm Dân.
Hắn hôm nay, có thể xem thường người trong Vương phủ, nhưng hắn không thể coi khinh Bình Tây Hầu Gia.