Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1520: CHUYỆN TRÊN THẠCH SƠN NÓI THẾ NÀO?

Trước đó vài ngày, cũng chính là sau khi Bình Tây Hầu được phong hầu, trong thành Yến Kinh từng có một vị ngự sử dâng tấu công khai khen ngợi, thực chất là lòng lang dạ thú nói:

- Phóng tầm mắt xem Đại Yến hiện nay, nhiều người quân lữ đều lấy Bình Tây Hầu gia làm tấm gương.

Nhưng đây quả thực là là lời nói thật.

Ngay cả Nhiễm Dân, cũng không ngoại lệ, vốn dĩ muốn tái hiện lại hình ảnh đó, vậy mà cuối cùng chẳng được toại nguyện, không có cách nào sánh với thần tượng của mình.

Đáng tiếc, thật đáng tiếc.

...

- Khinh người quá đáng, khinh người quá đáng!!!

Tư Đồ Vũ không ngừng gào thét bên trong nội điện.

Lão thái giám Triệu Văn Hóa cứ như vậy quỳ rạp ở đó, chắn trước cửa điện trước.

Bên cạnh Tư Đồ Vũ còn có một tấm bài vị, đó là bài vị của Tư Đồ Lôi.

Vương thái hậu thì đi ra ngoài, sau đó “ngất xỉu”.

Triệu Văn Hóa không có thuật phân thân, hắn không thể đi ngăn cản Vương thái hậu, nhưng hắn ngăn được Tư Đồ Vũ.

Đầu tiên là trên Thạch Sơn bị Bình Tây Hầu gia đá một cước, giờ lại bị Thái Thú tân nhiệm vả cho một bạt tai.

Tư Đồ Vũ tuổi còn trẻ, tuy cũng có chút tâm tư nhưng chung quy không nhẫn nại được, tức điên lên.

Nếu như không có Triệu Văn Hóa ngăn, nếu như không phải hộ vệ Vương phủ đã bị trói gô giải đi, không còn ai giúp Tư Đồ Vũ lôi lão hoạn cẩu này xuống, khả năng Tư Đồ Vũ cũng đã ôm bài vị của Tư Đồ Lôi lao ra ngoài rồi.

- Vương gia, người là dao thớt ta là thịt cá, vào lúc này, chúng ta càng cần phải nhịn nhục, chịu được khổ trong khổ mới là người trên người. Thậm chí Đại Hành hoàng đế năm đó cũng phải ngủ đông bao lâu, cuối cùng mới tìm được cơ hội lập công huân ở Trấn Nam Quan, sau đó chuyển hướng rồi giành được đại vị.

- Nhưng ta không nhịn được, không nhịn được!

Triệu Văn Hóa thở dài, đứng lên, đi đến chỗ chiếc giá dùng để trang trí cạnh đó, vươn tay cấm lấy một thanh chuỷ thủ khảm nạm bảo thạch rồi tới trước mặt Tư Đồ Vũ, dâng chuỷ thủ lên.

- Triệu bạn bạn, đây là ý gì?

- Không nhịn được nữa thì chỉ có thể chết đi thôi, vương gia.

Có lẽ do mấy ngày nay mọi việc không thuận lợi, cố tình vị thiếu chủ này còn hành động cảm tính, cộng thêm Vương thái hậu bên kia không biết gì nhưng thích làm theo ý mình, Triệu Văn Hóa cũng có chút không kìm được lửa giận:

- Không dám chết, không muốn chết, không đáng chết, vậy thì chỉ có thể nhịn.

Khoé miệng Tư Đồ Vũ run rẩy mấy lần, nhìn chằm chằm vào vị thái giám trên gương mặt đã lấm tấm đồi mồi này, cuối cùng, lùi ra sau mấy bước, ngồi trở lại trên ghế.

- Nhưng còn phải nhịn tới khi nào?

- Vương gia, ngài còn trẻ, năm tháng của ngài còn dài, vị Yến Hoàng trong thành Yến Kinh kia đã không còn nhiều thời gian nữa rồi, nô tài cũng không tin, Yến Quốc của hắn thực sự có thể hùng mạnh thêm trăm năm. Đợi đến mai sau phong vân biến chuyển, vương gia ngài vẫn có cơ hội.

- Hiện tại, bất kể gặp phải điều gì, bất kể lâm vào tình thế nào, việc chúng ta có thể làm chỉ là nhịn, không ngừng nhẫn nhịn, kiên trì nhịn xuống.

Trên mặt Tư Đồ Vũ lộ ra một nụ cười gằn, rất rõ ràng là cười nhạt, chẳng qua cố ý muốn cho người trước mặt nhận ra cười nhạt.

Triệu Văn Hóa có chút bất đắc dĩ.

Hắn từng là người hầu của Tư Đồ Lôi.

Hắn từng chứng kiến dáng vẻ, tâm tính của Tư Đồ Lôi khi còn trẻ.

Thành thật mà nói, vị trước mắt này, so với Đại Hành hoàng đế năm đó thực sự kém quá xa quá xa.

- Triệu bạn bạn.

- Có nô tài.

- Mẫu hậu khuyên cô chờ, khuyên cô ngủ đông, để cô chí ít giữ gìn được truyền thừa huyết mạch phú quý này, cô biết rõ, mẫu hậu thực sự hi vọng cô làm nên đại nghiệp.

- Mẫu hậu là người phụ nữ của gia đình, nàng không hiểu chuyện bên ngoài, cũng không biết bên ngoài rốt cuộc nguy hiểm đến mức nào. Lúc phụ hoàng còn tại thế, mẫu hậu rất an nhàn, sau khi phụ hoàng đi rồi, mẫu hậu chỉ có thể chống đỡ vực dậy gia tộc.

- Có lẽ mẫu hậu làm chưa đủ tốt, nhưng cô hiểu rõ, mẫu hậu là mẹ ruột của cô, bất kể nàng làm gì, điểm xuất phát đều là vì cô, vì đứa con trai này của nàng.

- Vương gia nói rất có lý.

- Nhưng Triệu bạn bạn ngươi thì sao!

- Vương gia...

- Ngươi thật sự nghĩ rằng cô hoàn toàn chỉ là người mù, người điếc sao, thật sự coi cô là thằng nhóc tầm thường, rất dễ lừa gạt sao?

- Cô muốn yên ổn, nếu như Yến nhân đồng ý, cô cũng nghĩ tới việc làm vài chuyện, chí ít, để Vương phủ có thể trở vinh dự một chút.

- Triệu bạn bạn ngoài miệng ngươi gào lên bắt cô nhịn, nhưng ngươi thật sự cho rằng cô hoàn toàn không biết Triệu bạn bạn ngươi, còn có mấy người kia nữa, giấu cô và mẫu hậu, ở sau lưng cô làm ra những chuyện gì sao?

- Lão nô đối với vương gia và thái hậu tuyệt không hai lòng, cả đời này của lão nô đều trung tâm với Đại Hành hoàng đế, trung thành với vương gia ngài.

- Ha ha, vậy chuyện trên Thạch Sơn nói thế nào?

Tay Tư Đồ Vũ đột nhiên nắm chặt lại:

- Chẳng lẽ vị Bình Tây Hầu gia kia tự dưng nổi giận với cô thực sự chỉ là vì nhìn cô không hợp mắt?

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!