- Đối xử với đôi cô nhi quả phụ đó như vậy, có phải không được ổn lắm không?
Bên trong một toà quân bảo ở ngoại thành Dĩnh Đô, giáo uý xuất thân Tấn quân đang dẫn dắt thuộc hạ của mình thao diễn cho Trịnh Hầu Gia xem.
Trịnh Hầu gia đứng ở trên tường thành quân bảo, gương mặt hiện ra ý cười.
Nghe thấy lời này của Kiếm Thánh, Trịnh Hầu gia tiếp tục duy trì nụ cười, không xoay người lại, nói:
- Ngài thấy không đành lòng rồi sao?
- Cũng không hẳn.
- Chỉ cần một câu nói của ngài, ta sẽ thu tay. Một toà Vương phủ mà thôi, không quan trọng bằng vị trí của Ngu Hoá Bình ngươi trong thâm tâm ta.
- Trịnh Phàm.
- Hả?
- Ta từng gặp gỡ không ít vương hầu tướng lĩnh, ngươi có biết điểm khác biệt lớn nhất giữa ngươi và bọn họ nằm ở chỗ nào không?
- Ngươi nói đi.
- Khi bọn họ lên đến vị trí này của ngươi, thậm chí còn chưa đến đã bắt đầu sĩ diện rồi.
- Ha ha ha, thực ra ta cũng rất sĩ diện, nhưng dù sao đều là người nhà mình, không giống nhau. Lão Ngu à, ở lại lâu thêm một thời gian, ta có thể nhận Đại Hổ làm con nuôi của ta, ngươi cũng cố gắng nỗ lực, đợi sau khi con ruột ngươi ra đời, ta cũng nhận nó làm con nuôi, mai sau nếu như thật sự có một ngày như vậy, ban một ghế vương gia làm chơi cũng không phải là không thể.
- Ngươi nhiều con nuôi thế có phong vương được hết không?
- Giờ đã lấy đâu ra nhiều con. Sở quốc còn chưa đánh, Càn quốc còn chưa đánh kia. Trong quá trình đó còn có biết bao nhiêu tiểu quốc nữa. Lại nói, còn có hoang mạc mênh mông vô ngần, hơn nữa, nếu l có gì bất ngờ xảy ra, xuyên qua hoang mạc đi tới phương Tây, còn có một vùng ranh giới rộng lớn hơn nhiều.
Kiếm Thánh lắc đầu, nói:
- Vậy mà ta lại thực sự cùng ngươi thảo luận vấn đề này.
- Lão Ngu à, ta hiểu ngươi, ta cảm thấy ngươi cũng đang từ từ hiểu ta.
- Bình thường khai mạc đã nói câu như thế này, ý tứ chính là ngươi đang làm nền để mời ta làm việc lần tới.
- Ý của ta, ta là một bằng hữu có thể thâm giao, ta còn muốn coi ngươi là bằng hữu.
- Theo cách nói của môn phái giang hồ, bình thường khai mạc nói câu như thế này, chính là muốn gạt ngươi đi giúp bạn không tiếc cả mạng sống.
- Ha ha ha, nói thế nào đây, lão Điền dám an tâm để Thiên Thiên được nuôi nấng ở chỗ này của ta, chứng minh Trịnh Phàm ta, con người này, chí ít trên phương diện đó, vẫn là rất tin cậy.
- Nếu như ngày nào đó ngươi không còn hứng thú, muốn tiếp tục vung kiếm vân du, không sao cả, già trẻ nhà ngươi ta giúp ngươi chăm nom, dù sao đều là hàng xóm.
- Không nói chuyện phiếm nữa, ta đi ngủ trưa đây.
Kiếm Thánh phẩy phẩy tay, rời khỏi tường thành.
Trịnh Phàm tiếp tục mỉm cười, xem thao diễn phía dưới.
Lát sau, Cẩu Mạc Ly dẫn theo hai thiếu nữ đi tới.
- Nói, các ngươi tên là gì?
Cẩu Mạc Ly hỏi hai thiếu nữ.
- Bẩm đại nhân, ta tên Hách Liên Hương Lan.
- Bẩm đại nhân, ta tên Văn Nhân Mật.
Cẩu Mạc Ly lại hỏi:
- Các ngươi từ đâu đến?
- Chúng ta được Thành Thân vương phủ nhận nuôi.
- Vâng, vương gia đối xử với chúng ta rất tốt.
- Được rồi, đi xuống đi.
- Vâng, đại nhân.
- Vâng, đại nhân.
Cẩu Mạc Ly đi đến bên cạnh Trịnh Phàm, hỏi:
- Hầu gia, ngài cảm thấy làm như vậy được chứ?
Trịnh Phàm lắc đầu, nói:
- Không đáng cân nhắc.
Cẩu Mạc Ly nịnh nọt nói:
- Dù sao nếu muốn gán tội cho người khác, không sợ không tìm ra lý do, thêm vào hai mục tiêu là được rồi.
- Còn chưa tới lúc ấy, cảnh cáo một chút thôi, tạm giữ lại đi, hơn nữa, có ứng cử viên khác đến lại thay đổi.
- Vâng, vừa rồi thuộc hạ cũng chỉ là lấy hai ví dụ, khi thực sự cần dùng, sẽ dạy dỗ cẩn thận cho các nàng về khẩu âm thân thể, Phong tiên sinh rất giỏi vụ này.
- Ta không bảo ngươi đi làm những thứ đó.
- Đây là việc thuộc hạ nên làm, phàm là kẻ chủ thượng giẫm lên lại giẫm chưa chết cùng với kẻ từng
đắc tội chủ thượng, thuộc hạ đều sẽ chuẩn bị sẵn sàng, lúc cần thiết, cắn chết tất cả bọn chúng.
Trịnh Phàm thở dài, nói:
- Bản hầu cảm thấy, Tư Đồ gia rốt cuộc là đầu óc mê muội đến mức độ nào, lại đi nhận nuôi trẻ mồ côi của Văn Nhân gia hoặc là Hách Liên gia, chẳng có ai tìm đường chết theo cách đó. Trừ khi, đầu óc bị lừa đá.
...
- Vương gia, xin ngài bớt giận.
Một thiếu nữ thanh xuân trẻ trung đi tới, nhẹ nhàng vuốt ve lưng Tư Đồ Vũ.
Bên trong phòng ngủ, Tư Đồ Vũ mặt mũi căng cứng, nhưng sau khi thiếu nữ đi tới, khuôn mặt hoà hoãn đi rõ ràng.
- Nô tài có tâm tư, muốn quyết định thay chủ nhân, thế nhưng cố tình tay chân lại không sạch sẽ, đáng giận nhất chính là cô còn không thể nổi giận với hắn.
- Ha ha, trên dưới Vương phủ này trông có vẻ đều gọi ta là Vương gia, gọi ta là Thiếu chủ, nhưng thực tế, có ai thật sự coi cô là người trên đâu?