Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1522: TRỊNH PHÀM ĐÃ TRỞ VỀ

Nghe xong, thiếu nữ vươn tay vuốt ve sau gáy Tư Đồ Vũ, nhẹ giọng an ủi nói:

- Thế nhưng Vương gia ngài nhất định phải chống đỡ đấy, cả nhà nô gia đều bị Yến nhân sát hại, đời này của nô gia, cũng chỉ còn mỗi vương gia ngài để dựa vào thôi.

- Ôi, Dĩnh Đô chúng ta mấy năm nay vẫn luôn không yên ổn. Không biết ngươi có nghe nói chưa, ngày hôm trước trên mặt đường ngự đạo cũ, hơn trăm hộ vệ Vương phủ bị chém đầu. Máu trên mặt đất đã được nha dịch Dĩnh Đô phủ mang theo thuỷ long xa tới rửa sạch, thế nhưng mùi tanh đó, đến bây giờ vẫn chưa tan đi đâu.

Trong một quán trà bên đường lớn Dĩnh Đô, hai người khách buôn bán đang uống trà.

- Xì, cái gì gọi là mùi vẫn chưa tan, đâu có phải lòng lợn phát tanh, máu người mà, nặng mùi được đến mức nào.

- Ôi, lão ca à, trong lòng ta vẫn còn đang hoảng loạn đây.

- Kỳ cục, ngươi buôn bán việc của ngươi, những cái khác không cần đề cập tới, hiện tại chỉ là từ chúng ta bên này qua Phụng Tân thành bên kia, dẫn người lấy hàng kéo nhau ùng ục đi vào, lượn một vòng rồi trở lại Dĩnh Đô phân tiêu xuống, cũng chính là chuyện hao ít lời nhiều, có lý nào lại lỗ vốn. Cho nên rốt cuộc trong lòng ngươi hoảng loạn cái gì?

- Ngươi không hiểu, ta vừa mới để ý một toà nhà ở Dĩnh Đô, nhưng trông đất này như kiểu hận không thể mỗi năm đều xảy ra nhiễu loạn, thực sự là khiến cho người ta cảm thấy cuộc sống không yên ổn.

- Chuyện này cũng thật lạ lùng, năm ngoái Bình Tây Hầu gia dẫn binh vào thành một lần, nhìn như phá không ít nhà, bắt cũng không ít người, nhưng đó đều là các tiểu lão gia. Hôm nay, tân Thái Thú vào thành, vả là vả mặt vương gia, chết là chết người của Vương phủ. Trước đó vài ngày, nhiều người bị hạ độc giết chết trên tiệc rượu như vậy, đếm từng người một, cũng đều là đại lão gia. Tiểu lão gia, đại lão gia gặp xui xẻo, ngươi sợ sệt cái gì hả?

- Buôn bán không buôn đến mức đó, sản nghiệp không tích luỹ đến mức đó, da trên người còn chẳng đổi sắc. Đã cân nhắc đến chuyện sau này mình thành lão gia, nay mai không được sống trong an bình nữa rồi? Ta nói ngươi có cần đến mức đó không vậy?

- Nói như ngươi ngược lại cũng đúng.

- Cái gì gọi là cũng đúng? Đạo lý chính là như thế thì có. Nếu Yến nhân hắn đã chiếm đất, sao có thể không chỉnh lý một lượt? Đừng thấy Dĩnh Đô này năm nay dính chút máu sang năm dính chút máu, nói trắng ra, đây cũng là bởi vì năm đó tránh thoát một đao. Thế nhưng ngươi tránh được mùng một không tránh khỏi mười lăm đâu. Máu nên đổ bao nhiêu thì phải đổ, nợ nên trả ít nhiều cũng phải trả bằng sạch.

- Ặc... Lý huynh, khoản tiền hàng kia của ngươi, còn có thể giảm thêm chút chút không? Đợt này chỗ ta cũng eo hẹp cơ.

- Con mẹ nó, sao ngươi lại đểu thế nhỉ?

...

Tiệc rượu biến thành tiệc hạ độc, hoàng tử bị đâm, trận bao vây trên Thạch Sơn, hộ vệ vương phủ bị chém đầu bên đường.

Từng việc từng việc có ảnh hưởng rất lớn đến chính trị, nhưng đối với toà đại thành vừa mới khôi phục lại như cũ từ sau chiến tranh này mà nói, dường như chẳng sinh ra ảnh hưởng gì.

Chí ít, trên đường phố vẫn rộn ràng huyên náo.

Tuy nói ngoài thành còn rất nhiều nạn dân, nhưng dù sao có một lớp tường thành ngăn cách, trong thành, thực sự đúng là bức tranh “phong cảnh thịnh thế”.

Trịnh Phàm về Dĩnh Đô, chẳng qua không phải là suất lĩnh thân vệ, giương đuốc cầm đao về Dĩnh Đô, mà cùng Kiếm Thánh Trần Đại Hiệp cộng thêm Hà Xuân Lai là bốn người, dùng phương thức cải trang vào thành.

Không gióng trống khua chiêng đi vào là vì giữ thể diện cho Thái Thú tân nhiệm.

Hiện nay, thân phận của Trịnh Phàm đã khác xưa, nếu sớm đánh tiếng muốn vào thành sẽ lại là một cuộc nghênh đón không thể thiếu, chẳng nghi ngờ gì nữa đập tan huyết khí mà Hứa mập mạp vất vả mãi mới gom góp được.

Về sau, Dĩnh Đô dù sao cũng là sân nhà của Hứa Văn Tổ, hiện tại Hầu Phủ không có cách nào mà tạm thời cũng chưa thể can thiệp quá nhiều vào công việc ở Dĩnh Đô, nhiều nhất là chôn thêm mấy cây đinh.

Hắn im hơi lặng tiếng trở về, vô hình trung, chính là áp trận cho Hứa mập mạp.

Thấy không, ngay cả Bình Tây Hầu Gia danh chấn thiên hạ cũng phải cúi đầu trước mặt Thái Thú đại nhân nhà chúng ta!

Giao tình mà, thực tế chính là nể mặt nhau khi cần thiết.

Bốn người tìm một tiệm ở trong thành ăn cơm trưa, Trịnh Hầu gia trở lại tửu hiên nơi mình ở, sau đó mới phái người treo cờ xí của mình lên, báo cho toàn bộ những con mắt đang theo dõi trong toà thành này biết, Trịnh Phàm hắn đã trở về.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!