Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1523: NĂM LỚP THỊT

Quay lại chưa bao lâu, nước tắm vừa mới chuẩn bị xong, Trịnh Hầu gia còn chưa kịp cởi quần áo, bên kia đã thông báo, nói Thái Thú tân nhiệm Hứa Văn Tổ xin gặp.

Hắn giữ thể diện cho Hứa mập mạp, Hứa mập mạp lập tức tặng lại thể diện, tuy rằng Trịnh Phàm không thèm để ý cái đó, nhưng không thể không nói, Hứa Văn Tổ có thể làm đến vậy, quả thật làm cho người ta cảm thấy rất thoải mái.

Nước trà, bánh ngọt bưng lên, Hứa Văn Tổ vừa tiến vào lập tức hùng hùng hổ hổ cởi nửa quan bào. Trên thế giới này, đa số các quốc gia trong khi thiết kế quan phục, có lẽ đều cho rằng càng nặng càng đẹp nhưng quên mất sự dễ chịu cho người mặc.

Nói một cách chính xác, quần áo quá lòe loẹt, mặc vào khẳng định không dễ chịu.

Không hề có màn chào hỏi, cũng có thể là để biểu hiện quan hệ tốt, cho nên hai người cùng ăn ý nhảy bước.

- Trịnh lão đệ, gần đây ta tra xét một phần sổ sách.

- Ồ? Có phát hiện gì?

Trong cuộc chiến phạt Sở, Dĩnh Đô đảm nhiệm vai trò vận chuyển vật tư, mỗi ngày đều có số lượng lớn tiền bạc lương thảo dân phu đi ngang qua đây.

Trịnh Phàm từng giúp Điền Vô Kính quản lý tục vụ trong quân một khoảng thời gian, thực tế quân đội rất tiêu tốn tiền lương, nhiều lúc trong sổ sách toàn là những khoản lung tung, muốn tính cũng không tính rõ nổi, trong đó, ngược lại có thể bài trừ nhân tố tham ô đầu tiên.

Coi như mọi người cùng minh bạch trong sáng, phí tổn cho mấy chục vạn đại quân ăn uống ngủ nghỉ ở tiền tuyến, các loại quân giới, chiến mã, dược liệu vân vân, căn bản là không thể chỉnh lý rõ.

Mà Dĩnh Đô bên này, nhiều lương thực, nhiều phí tổn như vậy, nhiều dân phu, nhiều lần qua tay quan liêu như vậy, sổ sách có thể rõ ràng minh bạch mới thực sự gọi là có quỷ.

Nhưng từ trong sổ sách, một số chuyện vẫn có thể nhìn ra được.

Ví dụ như, thời gian trước, tiền lương của Tuyết Hải Quan đã đủ ngạch.

Đủ ngạch ở đây chính là chỉ theo giấy tờ Hộ bộ phát xuống, vốn đã không giống so với nơi khác, thêm vào Dĩnh Đô bên này qua tay Tôn gia, lại thẳng thắn tự phát cho mình. Bỏ chuyện hao tổn qua một bên không nói, một lần vận chuyển tiền lương đến Tuyết Hải Quan có thể gấp hai gấp ba lần so với cho quy mô binh mã ngang bằng.

Tương đương với chuyện, một đợt lương khô, một đợt cháo cho người khác duy trì sức lực cầm đao, ở Tuyết Hải Quan bên đó thường đã có thể khai trai.

Có điều, Trịnh Phàm cũng không lo lắng Hứa Văn Tổ sẽ lấy chuyện này ra hạch sách mình. Thứ nhất, Hộ bộ bên kia chính là tướng tài hạng nhất của Lục gia đảng, không ăn nhiều một chút thì đúng là không còn gì để nói.

Trên đời này, người lãnh đạo ngu ngốc nhất chính là loại người vừa kêu gào ngươi thuộc về phe ta, vừa muốn tránh hiềm nghi nên sẽ đối xử bình đẳng như thường.

Rất rõ ràng, Tiểu Lục Tử không phải.

Cho tới Tôn gia bên kia, bản thân hắn hiện tại là Hầu gia, ăn nhiều, cần thì lấy, vốn là nên làm, hơn nữa sự việc tương tự khi Hứa Văn Tổ ở Nam Vọng thành lúc trước cũng từng làm không ít, quá trình phân phối quân nhu, phân phối tù binh, phân phối Man binh, Hứa Văn Tổ có thể nói là cực kỳ bất công.

- Trịnh lão đệ, đạo lý nước trong quá ắt không có cá, ca ca ta hiểu, thế nhưng vấn đề là trong sổ sách này rõ ràng nổi lên một lớp mỡ quá dày.

- Dày lắm sao?

- Còn không phải ư.

- Dày bao nhiêu?

Hứa Văn Tổ do dự một chút, đưa tay bấm bấm bụng mình, nói:

- Dày bằng hai lớp thịt mỡ của ca ca ta.

- Ngươi có mấy lớp thịt mỡ?

- Tính cả ngực mà nói thì cỡ năm tầng.

- Vậy vẫn ổn.

Trịnh Phàm hơi nghi hoặc một chút ngẩng đầu lên:

- Trông có vẻ không phải là vấn đề nghiêm trọng gì.

- Nhưng lão đệ ngươi nghĩ xem, các ngươi đánh trận ở tiền tuyến, vậy mà bọn họ ở hậu phương còn có sức lực vơ vét vào túi mình, chuyện này làm sao có thể bỏ qua?

- Không thể bỏ qua.

Trịnh Phàm cười nói:

- Nhưng cầm đống sổ sách đó đi đối chất cũng không dễ làm.

Trong đấu tranh chính trị, có thể kéo người rớt đài sau đó định tội tham ô, nhưng tốt nhất đừng lấy việc tham ô để kéo người rớt đài.

Thứ đồ ấy, sử dụng với lực độ không đúng, rất dễ léo sự việc đến chỗ không thể giải quyết.

Hứa Văn Tổ cười cười, nói:

- Sao lại thế được, ý ta đang định là sau khi sửa sang lại sổ sách sẽ dâng cho bệ hạ xem.

Rốt cuộc Hứa Văn Tổ là tay lõi đời trên chốn quan trường, tự nhiên không cần Trịnh Phàm nhắc nhở. Sau khi chỉnh lý lại sổ sách mang ra đưa cho Yến Hoàng xem thực tế là cách hữu hiệu nhất, để Yến Hoàng bệ hạ thêm hiểu rõ, đám quyền quý quan liêu quy phục ở Dĩnh Đô đến cùng đã “tận tâm tận lực” vì Đại Yến như thế nào.

Lại cộng thêm cục diện thâm hụt tài chính và thiếu thốn lương thực của Đại Yến hiện giờ, đủ để tăng hiệu quả của ấn tượng phản cảm này lên đến tối đa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!