Xét cho cùng, Thái Thú, là người thay thiên tử coi dân, chỉ cần được thiên tử chống đỡ, Hứa Văn Tổ có thể càng tự do lăn lộn ở Dĩnh Đô.
Thực tế, đây chính là chiến lược thi hành của Hứa Văn Tổ.
- Ừm, đây là một biện pháp tốt.
Trịnh Phàm nâng chung trà lên, uống một hớp, nếu như chỉ là vì đàm luận chuyện này, tiện thể hô ứng một phen chuyện hắn lặng lẽ về Dĩnh Đô vậy hẳn là xong xuôi rồi.
Nhưng Hứa Văn Tổ lại lập tức nhỏ giọng, chậm rãi nói:
- Còn có một việc, có chút liên quan đến Trịnh lão đệ ngươi.
- Lão ca, mời nói.
- Sổ sách từng bị chỉnh sửa rồi, nhưng ca ca ta là ai chứ, sổ sách của triều đình, giấy tờ của địa phương, ghi chép ra khỏi cổng thành, ghi chép đi vào cổng thành, ghi chép ở bến cảng Vọng Giang, kiểm toán có lợi hại đến đâu cũng làm sao có thể thực sự biến đồ vật từ có thành không, đúng chứ?
- Nhớ năm đó, chiến sự công Càn, chiến sự đánh Tấn, Nam Bắc Nhị Hầu, mấy trăm ngàn Trấn Bắc Quân, Tĩnh Nam Quân, vậy mà đều do một mình ca ca ta đẩy hậu cần lên. Tiếp đó lại phối hợp với Đại hoàng tử một năm trời, cũng chưa từng để xảy ra bất kì sai lầm nào.
Hứa Văn Tổ quả thực có quyền kiêu ngạo, bởi hắn thật sự có năng lực làm Tiêu Hà.
Trên thực tế, nếu như không vì trong lúc phạt Sở, còn phải ứng đối với mạo hiểm quân sự có thể sẽ xuất hiện đến từ ba bên Càn Quốc, hắn không thể rời đi, khả năng Hứa Văn Tổ mới là ứng cử viên thích hợp nhất để tọa trấn Dĩnh Đô lúc bấy giờ.
Chỉ là, lời này nghe có chút không đúng.
Trịnh Hầu gia buông chén trà xuống.
Con chuột lớn nhất không phải chính là hắn sao?
Thế nào, Hứa mập mạp thực sự muốn thanh toán hắn?
Đầu óc họ Hứa này không phát sốt đấy chứ?
- Lão đệ à.
- Ừm.
- Cung Vọng là thuộc hạ của ngươi nhỉ?
Cung Vọng?
Trịnh Phàm lập tức hiểu ra vấn đề, chuyện giữa hắn và Tôn gia, Hứa Văn Tổ tất nhiên đã sớm phát hiện, nhưng người ta nhảy qua, cái người ta tra được, là bộ của Cung Vọng.
Bộ của Cung Vọng và bộ của Công Tôn Chí bị hắn bố trí cho địa bàn ở phía cuối Tây, cho nên, Cung Vọng bên đó xảy ra vấn đề gì rồi?
- Lão đệ, chúng ta là người một nhà, tuy nói triều đình hiện tại có ý muốn không phần biệt Yến Tấn, ca ca ta cũng biết lão đệ ngươi lòng dạ rộng lớn, dù sao ngươi đã sớm điều động Man binh để dùng.
- Nhưng, không phải chủng tộc ta đâu. Có lẽ Mao Minh Tài biết trên dưới Dĩnh Đô dù sao cũng có chút tay chân không sạch sẽ, nhưng khi đó chỉ cần vận chuyển được đồ quân nhu lên tiền tuyến thôi, hắn suy nghĩ vì đại cục, bèn mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng hẳn là hắn không biết, có người lén đút cho quân Tấn ăn ngay dưới mí mắt hắn.
Hứa Văn Tổ vỗ vỗ bụng ngấn của mình, nói:
- Ngươi nói xem đám chết tiệt trên dưới Dĩnh Đô này, tham một chút, ăn một chút, cái đó không ảnh hưởng đến toàn cục, nhà ai không có thê tử con cái tiểu thiếp cần nuôi sống? Nhưng nếu ngươi nói bọn chúng không biết vươn tay đến quân đội, cho dù là Tấn doanh, một khi sự việc bị bại lộ sẽ phải chịu kết cục gì thì, ha ha, ca ca ta không tin.
- Bọn họ biết, nhưng bọn họ vẫn làm, nhấc khối nguy hiểm lớn như vậy lên, ngươi nói xem, bọn họ có mưu đồ gì? Tên Cung Vọng đó đáng tin không?
- Con trai của hắn vẫn còn ở chỗ ta.
- Ôi, trên đời này, đại hiếu tử tiễn ông già nhà mình về nơi cực lạc nhiều vô cùng. Vậy ông già coi con trai như rơm rác có thể tuỳ tiện vứt bỏ đương nhiên cũng không...
Trịnh Phàm đột nhiên nhìn về phía Hứa Văn Tổ.
Hứa Văn Tổ sững sờ, lập tức hiểu ra vấn đề, lập tức vả vả miệng mình mấy cái.
Đây là đồng thời chửi cả Yến Hoàng, phạm vào điều kiêng kỵ nhất.
- Trịnh lão đệ, chuyện đó mới là mục đích chính ca ca ta đến đây lần này.
Trịnh Phàm gật đầu nói:
- Chuyện này ta sẽ xử lý.
- Được.
Hứa Văn Tổ gãi gãi đầu:
- Chuyện Vương phủ, tiếp theo ngươi cảm thấy nên làm gì?
- Vương phủ là một lá cờ hiệu, không nói đến việc nhổ lá cờ này lên, chuyện đó phải do bệ hạ ra quyết định, nhưng nếu lão ca ngươi không muốn bị ràng buộc bức bối tay chân thì tối thiểu phải đè bẹp nó xuống.
- Tư Đồ Vũ tuổi tác còn nhỏ, không lật lên nổi gợn sóng gì, vị thái hậu kia cũng chỉ là một phu nhân bình thường. Nhưng khổ nỗi có một đám người cứ quay cuồng xung quanh Vương phủ. Dù sao đã vả cho một cái bạt tai, vậy thì giáng xuống thêm một đòn đi.
- Ừm, dựa theo lý đó, Trịnh lão đệ, ngươi nói nên làm gì?
-Ta nghe nói, đám hộ vệ Vương phủ kia bị một Đô uý Tuần Thành ty tên là Nhiễm Dân hạ lệnh giết?
- Đúng, người kia rất nhanh nhạy, thậm chí, ở trên người hắn ta còn trông thấy một chút bóng dáng của lão đệ ngươi năm đó.
- Hình như danh vọng của hắn bên trong các thuộc hạ cũng không tồi.
- Phải, là người biết làm việc, cũng muốn trở nên nổi bật.
Trịnh Phàm gật đầu, nói:
- Được, vậy chúng ta sẽ cho hắn thêm một cơ hội nổi bật.
...