Nhà Nhiễm Dân ở đường số 2, Tây phường nội thành. Hắn mua một căn nhà nhỏ ở đó, thực ra, hắn có thể ở trong nha môn Tuần Thành ty, nhưng nha môn đông người, theo cách nói của hậu thế thì tương đương với ký túc xá dành cho công chức, điều kiện sống đương nhiên không quá tốt.
Bình thường, sau khi hắn không còn nhiệm vụ sẽ trở về căn nhà này.
Đẩy cửa ra, Nhiễm Dân nhìn thấy một tiểu nương tử đang bày bát đũa:
- Gia, ngài trở về rồi, để ta bưng đồ ăn lên.
- Ừm.
Nhiễm Dân ngồi xuống bên bàn cơm.
Tiểu nương tử này họ Lưu, vốn là dân chạy nạn bán mình táng phụ, hắn bỏ tiền giúp nàng chôn cha, nàng tự nhiên phải theo hắn, xem như là một người thiếp của hắn.
Nàng thông minh khéo léo, rất giỏi thêu thùa may vá, nấu ăn cũng vô cùng ngon.
- Gia, ngài nếm thử món này đi.
- Ừm.
Nhiễm Dân cầm đũa lên, bắt đầu ăn cơm.
Lưu nương tử ngồi ở bên cạnh, mặt đầy ý cười, nhìn hắn ăn.
Nàng thật lòng yêu hắn, người đàn ông này, có thể mang đến cho nàng rất nhiều cảm giác an toàn, trong mắt nàng, hắn là người cuối cùng phụ thân giúp nàng chứng minh có thể giao phó chung thân.
Dùng xong cơm nước, Lưu nương tử lên tiếng nói:
- Gia, thiếp thân đi múc nước cho ngài rửa chân.
- Được.
- Gia ngài chờ.
Lưu nương tử đi xuống nhà bếp, múc nước nóng từ kệ bếp.
Lúc này, trong sân truyền đến tiếng bước chân, khá là khẽ khàng, nhưng Nhiễm Dân dù sao cũng là người luyện võ, đương nhiên nghe thấy.
Hắn lập tức rút đao khỏi vỏ, đi ra sân.
Làm Đô uý Tuần thành ty, hai năm qua có thể nói là đắc tội không ít người, kẻ thù, tự nhiên cũng có không ít, hơn nữa trước đó hắn vừa mới đích thân đến nhà đàn áp uy phong Vương phủ, giẫm đạp thể diện của bọn họ, cho nên đợt này Nhiễm Dân có thể nói là cực kỳ cẩn thận.
Trong sân, xuất hiện một người áo đen.
Người mặc áo đen cầm trong tay một thanh kiếm.
- Các hạ là ai, có thể xưng tên ra hay không?
Người mặc áo đen đưa tay chỉ về phía Tây.
Ngay sau đó, nghĩ ra chỗ kia ở phía Đông, nên chỉ về một hướng khác, rất nghiêm túc nói:
- Ta đến từ Thái Thú phủ.
- Thái Thú đại nhân? Thái Thú đại nhân phái ngài đến tìm Nhiễm mỗ vì chuyện gì?
- Thái Thú kêu ta đâm ngươi một kiếm.
- Thái Thú muốn giết Nhiễm mỗ?
Nhiễm Dân không dám tin tưởng, vậy là muốn qua cầu rút ván sao? Không thể nào!
- Không, không đâm chết ngươi, đâm ngươi bị thương, sau đó ngươi kêu lên một tiếng, gọi người tới, sau đó để cho bọn họ đuổi theo ta, ta dẫn bọn họ đến Vương phủ. Cái này gọi là gắp lửa bỏ tay người.
- Có chuyện như vậy sao?
Nhiễm Dân lập tức hiểu ra, tùy tiện nói:
- Thế nhưng Nhiễm Dân làm thế nào tin tưởng các hạ đây?
Người tới thoáng chốc vận chuyển khí huyết, lúc này, một luồng khí tức tiếp cận tứ phẩm kiếm khách lập tức tràn ra.
Người mặc áo đen mở miệng nói:
- Nếu ta muốn giết ngươi thì đã không phí lời.
Nhiễm Dân nở một nụ cười khổ rõ ràng, nói:
- Nhiễm mỗ đã biết, Nhiễm mỗ cũng rõ ràng, mời các hạ xuất kiếm.
- Sau khi ta đâm ngươi sẽ chạy ra hẻm đầu đường, chờ người của ngươi đuổi theo.
- Được, Nhiễm mỗ nhớ kỹ rồi.
- Sẽ có chút đau.
- Nhiễm mỗ là người kinh qua chiến trường, chỉ cần có thể hoàn thành nhiệm vụ vì Thái Thú đại nhân, coi như phải đánh cược cái mạng này, Nhiễm mỗ cũng sẽ không nuối tiếc, huống hồ chỉ là chút đau đớn nhỏ nhoi này?
- Lời này quá giả tạo.
Nhiễm Dân: “...”
- Cảm giác nói chuyện kém xa hắn.
- Các hạ đang nói tới ai?
- Xem kiếm.
Một vệt hàn quang loé lên, đâm trúng ngực của Nhiễm Dân.
Lập tức rút ra, chém thêm một đường lên cánh tay phải của Nhiễm Dân.
Vết thương ở ngực nắm giữ lực đạo rất chuẩn, không chạm đến nội tạng, dù sao chỗ đó không bị thương thì ám sát có hơi quá kém chuyên nghiệp. Vết thương trên cánh tay không chạm đến gân mạch, nhưng xé ra lỗ thủng đủ to để chảy máu giả vờ giả vịt.
Thân hình Nhiễm Dân lảo đảo, lùi về sau hai bước.
Người mặc áo đen gật gật đầu, dường như rất hài lòng về kiệt tác của mình, tùy tiện nói:
- Ta chờ trong hẻm nhỏ đầu đường, ngươi gọi người của ngươi đến đây đi.
Nói xong, người mặc áo đen chuyển mình phi qua tường viện.
...
Bùm!!!
Âm thanh pháo truyền tin chói tai nổ ra.
Trong phút chốc, hai đội giáp sĩ Tuần Thành ty ở mấy con phố chính gần đó lập tức lao đến. Bọn họ cũng biết nhà của Đô uý mình ở ngay đó, rất nhiều người còn từng đến nhà Đô uý, từng ăn cơm tiểu nương tử nhà Đô úy nấu.
Rầm!
Cửa viện bị đá văng ra từ bên ngoài, các giáp sĩ Tuần Thành ty xông vào.
- Thích khách mới vừa chạy về phía đầu phố, a a a!!!
Âm thanh của Đô úy từ bên trong vọng ra.
Các giáp sĩ Tuần Thành ty trông thấy, lúc này Đô uý của mình đang ngồi trên bậc cửa, máu me khắp người, thương thế nghiêm trọng.
Trong lồng ngực, còn ôm Lưu nương tử đã chết.
Đang gào khóc!