Cơ Thành Quyết đưa tay, lấy một cục đường lên trước mặt, đưa vào miệng,
Tự nghĩ: "Ngày hôm trước, lúc nghị sự với Thái tử, có ý tưởng triệu hồi lão đại đến, để Lý Lương Thân đi Nam Vọng thành tiến hành thay quân, ta không có phản đối.
Bên cạnh giường nằm,
Bày ra một Trấn Bắc quân,
Vẫn là loại người Lý Lương Thân này làm Đại tướng đi dẫn binh, trong lòng chỉ biết đến Trấn Bắc Vương phủ mà không biết đến thiên tử đang đau đầu.
Lão tử hắn ngang ngược, cảm thấy không quan trọng;
Nhưng làm sao được, thân làm con, lại chột dạ, không nỡ.
Dù sao lão đại ở Nam Vọng thành cũng thích hợp luyện được một vài lọai binh mã, triệu hồi đến, cũng đã yên ổn.
Đương nhiên, cái đề án này, Thái tử đề ra, hắn cũng đồng ý, kết quả là, phải chăng có thể được thông qua hay không, còn phải chờ ý của người trong hậu viên.
Nhưng Cơ Thành Quyết cảm thấy, vị ở hậu viên đó, hẳn là sẽ không đồng ý.
Bởi vì nếu như phụ hoàng vốn định để cho lão đại trở lại, sẽ không lại để lão tứ một lần nữa chỉnh đốn binh mã trong doanh trại, đây không phải cởi quần đánh rắm sao?
Quan trọng nhất chính là,
Lão đại trở về, trở thành người nắm giữ binh quyền lớn nhất ở đây,
Hắn hiển nhiên sẽ có năng lực ảnh hưởng trực tiếp đến kết quả cuối cùng.
Cơ Thành Quyết cũng sẽ không khờ dại cho rằng trước kia lão đại là người của mình, về sau nhất định cũng sẽ là người của mình như thế;
Giống như, sở dĩ Thái tử đưa ra cái đề án này, cũng không phải bởi vì lão đại từng qua lại cùng bè cùng thuyền với Lục gia nên muốn trực tiếp đem lão đại đánh cho tới khi trở mặt mới thôi.
Lão đại cưới công chúa Man tộc, cũng đã có huyết thống hoàng tôn của Man tộc, theo lý thuyết, hắn không có tư cách kế thừa ngôi vị hoàng đế, bởi vì người Yến sẽ không cho phép huyết mạch hoàng thất mình bị huyết thống của Man tộc làm bẩn.
Nhưng dù sao hắn cũng là hoàng tử,
Thật đến lúc đó,
Có trời mới biết bọn thủ hạ lão đại có thể đi tới khoác hoàng bào hay không?
Thái tổ hoàng đế Càn quốc năm đó lúc bị thủ hạ tướng lĩnh khoác lên hoàng bào, còn khóc hô hào là mình bị ép buộc, thật xin lỗi Tiên Hoàng các thứ.
Nhưng nói tới mấy ca ca này,
Lão đại trở về,
Tối thiểu nhất có thể cam đoan một việc,
Thịt,
Là nát trong nồi.
Tự mình có thể chiến đấu, thắng thua thế thôi, nhưng tuyệt đối đừng cuối cùng trốn thoát, cho người khác làm giày mà dẫm.
Lý Lương Thân làm đại tướng kinh thành, nắm giữ trong tay binh mã Trấn Bắc quân chính thống, thật sự khiến các hoàng tử quá không mấy dễ chịu.
Nhưng việc này căn bản ở chỗ,
trong mắt lão tử bọn hắn,
Chỉ cần lý Lương Đình không hô to muốn tạo phản, Lý Lương Thân hắn, sẽ không phản, tính cách này của Lý Lương Thân là vô cùng quái gở ai cũng không thể nhìn ra, có thể dùng trình độ lớn nhất đảm bảo lúc gay cấn về sau vẫn có thể tiếp tục đứng vững duy trì.
Cuối cùng,
Hoàng quyền thay đổi, sẽ lấy ý chỉ phụ hoàng hắn làm chuẩn, đây là ranh giới cuối cùng với phụ hoàng.
Cơ Thành Quyết biết rõ, Thái tử, hẳn cũng chỉ là muốn thăm dò một chút mà thôi, đối với cái đề án này có thể thông qua hay không, chính hắn cũng không ôm lấy kỳ vọng quá lớn.
Xe ngựa,
Rốt cục cũng ngừng lại.
- Ngược lại ta muốn xem xem là ai đang tới, tiểu Lục tử, được lắm, sau đại hôn, có hài tử, đảm bảo là càng ngày càng can đảm.
Âm thanh của quận chúa từ bên ngoài xe ngựa truyền vào.
Cơ Thành Quyết vén rèm lên, đi ra khỏi xe ngựa.
Trăng sáng, sao thưa, ở phía trước, nhóm một đống lửa, nhóm sĩ tốt cũng đang cầm lấy bó đuốc trên tay.
Có thể trông thấy rõ ràng, quận chúa một thân mặc váy đem cưỡi trên người tỳ thú, tư thế kiên cường mạnh mẽ.
Cơ lão lục nhìn ánh mắt quận chúa, cười hỏi:
- Vốn còn tưởng rằng, dù không có tiếng khóc như mưa, chí ít cũng phải tiều tụy mềm yếu, ai lại nghĩ đến, tỷ tỷ so với trước đó, bây giờ lại còn có vẻ nở nang hơn.
Lại nở nang một chút, sẽ thành đối tượng yêu thích của tên họ Trịnh kia.
Quận chúa không tức giận, ngược lại rất trực tiếp nói:
- Không có nam nhân, chẳng lẽ phải tìm đến cái chết, ăn không ngon ngủ không yên sao?
- Đúng thế, đương nhiên, tỷ tỷ là nữ anh hùng.
Quận chúa không có xuống tỳ thú nghênh đón Cơ Thành Quyết,
Cơ Thành Quyết cũng không có xuống xe ngựa đi tới,
Sự tình một đêm đại hôn kia, trong lòng hai người bọn họ, đã sớm gieo gai nhọn.
Mà lúc này, hộ vệ Vương phủ cũng đã bao vây ba tầng, nhóm hộ vệ này, còn có cao thủ ẩn thân.
Cơ lão lục ngồi bên ngoài xe ngựa, phía sau lưng dựa vào thành xe, cầm lọ thuốc hít, chậm rãi thưởng thức.
Quận chúa thì tiếp tục ngồi trên lưng tỳ thú, hai người, không nói nữa.
Rốt cục,
Phía trước có trạm canh gác cưỡi ngựa chạy đến báo cáo, hẳn là đến rất nhanh.
Trên mặt Quận chúa, lộ ra nụ cười châm biến.
Mà khóe miệng Cơ lão lục, cũng lộ ra nụ cười mỉa mai.
Vừa đúng lúc này ánh mắt quận chúa quét tới, bắt được, nói:
- Ngươi cười, là có ý gì?
- Trong lòng tỷ tỷ hẳn là rõ ràng mới đúng.
- Ta không rõ ràng.
- Đầu óc ta bị nước vào, bỗng nhiên muốn cười.
- Ngươi là muốn, cười nhạo ta?
- Sao có thể, nào dám.
- Là đàn ông sao, nói chuyện thẳng một chút đi.
- Đệ đệ Lý gia trở về, ta là thay tỷ tỷ ngài vui vẻ, gánh nặng trên thân tỷ tỷ, rốt cục đã có thể tháo xuống, thời gian này, cũng có thể trôi qua thoải mái hơn một chút.
- Vẫn là đang xem trò cười của ta.
- Ta có thể hiểu rõ nhưng không nói toạc không?
- Quá dối trá.
- Ta là nam nhân, cho nên phải lấy đại cục làm trọng.
- Vậy thời gian này, chẳng phải là trôi qua không tự tại sao?
- Đời này, ai có thể thật sự được sống tự tại, tỷ tỷ ngươi tự tại sao?
- Ta tự tại.
- Không, ngươi không được tự tại.
Cơ Thành Quyết lần nữa lộ ra vẻ mặt mỉm cười:
- Ngươi rất không được tự tại, nói thật, cái này ăn một mình lâu ngày, đương nhiên sẽ cho rằng, vốn là của chính mình.
- Cơ lão lục, ngươi ngứa người có phải không?
Cơ Thành Quyết giang hai tay, nói:
- Đến đây, hôm ngày đại hôn ta tỷ tỷ tặng lễ, ngày đó, ta không lấy, hôm nay, ta có thể lấy, tỷ tỷ còn dám đưa lại ta sao?
Ngươi đã không phải là người duy nhất của Lý gia,
Đổi mạng,
Ngươi dám không?
Ngày bình thường Cơ lão lục đều là mười phần tỉnh táo, nhưng đối mặt quận chúa lúc này, hắn khó mà kiềm chế cơn tức trong đầu mình, dù sao, ai ở đêm đại hôn gặp phải chuyện như vậy, cũng không thể dễ dàng buông xuống.
- Là bởi vì Trịnh phàm kia phong hầu, cho nên Cơ lão lục ngươi cảm thấy mình thật có thể đúng không?
Cơ lão lục khoanh chân lại,
Nói:
- Cũng không phải sao.
- Ngươi cho rằng họ Trịnh kia, sẽ tiếp tục giống như trước đây nịnh hót ngươi, thờ phụng ngươi sao?
Cơ Thành Quyết lắc đầu, nói:
- Sớm là ta nịnh hót hắn thờ phụng hắn.
Công thành danh toại, liền nhấc quần lên;
Hiện tại bên trong gửi thư, còn khuyên hắn nghĩ thoáng một chút, đối phương sẽ tận lực bảo đảm an nguy của hắn.
Đến, đúng như kiểu khuyên các “tỷ tỷ” hoàn lương.
Đối với cái này, ngược lại Cơ lão lục hắn là đã hoàn toàn nhìn thoáng được, Trịnh Phàm hắn là người thế nào, năm đó lúc ở Trấn Bắc Hầu phủ, rõ ràng đã nói qua.
Nhưng, như thế cũng lộ ra sự chân thật,
Trịnh Phàm nói sẽ bảo toàn an nguy hắn, chuyện này tất nhiên là đáng để ủy thác, bản thân thì chưa rõ, nhưng vợ con, đúng là có thể giao cho Trịnh Phàm.
Cho tới nay, Cơ Thành Quyết đều lý giải Điền Vô Kính tại sao lại lựa chọn sự ủy thác của Trịnh Phàm.
- Cơ lão lục, ngươi có biết hay không, ngươi lại cứ tiếp tục giữ gìn tên họ Trịnh kia, không biết Cơ gia ngươi, nuôi ra thứ gì?