Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1566: ĐẾ VƯƠNG GIA

Cơ lão lục gật đầu,

Đưa tay,

Chỉ về quận chúa,

Nói:

- Sợ cái gì, Cơ gia ta, không phải đã tốn công nuôi ngươi thành thứ như vậy sao?

Đến cuối cùng,

Vẫn là không nhịn được nghĩ đến vạch mặt mắng người.

Sau khi mắng xong,

Phù

Dễ chịu.

Quận chúa cười, nói:

- Cơ lão lục, ngươi nhớ kỹ ngày hôm nay.

- Ta đây, chuyện khác không có, một cái chuyện này, từ nhỏ đã gặp qua là không quên được.

Lúc này,

Một đội ngũ từ xa đi tới, tên cầm đầu, eo đeo một thanh Cổ phác đại kiếm.

Quận chúa đưa tay vỗ vỗ dưới hông tỳ thú, tỳ thú từ đang nằm sâp trở lại tư thế đứng dậy, hướng về phía bên kia nhìn quanh.

- Cùng đi?

Quận chúa nhìn về Cơ Thành Quyết phát ra lời mời.

Cơ Thành Quyết nhấc tay,

Nói:

- Người một nhà các ngươi, trước tiên cứ ôn lại chuyện cũ, ta không vội.

Quận chúa cưỡi tỳ thú đi về phía đội ngũ.

Cơ lão lục nhìn xung quanh, hành lễ không ít,

Cười nói:

- Rốt cục có thể sống yên ổn một đoạn thời gian.

- Chủ tử, đây là ý gì?

Cơ Thành Quyết không có trả lời,

Mà là cảm khái nói:

- Ngươi nói, cái lão Lý gia này vốn là nhân khẩu không nhiều, nhưng luận đặc sắc, thật đúng là không mảy may kém cỏi Cơ gia ta.

...

Quận chúa đi tới trước mặt Lý Lương Thân, nàng mở miệng nói:

- Vất vả rồi.

Lý Lương Thân lắc đầu, cười nói:

- May mắn không có làm trái mệnh.

- A đệ trong xe ngựa sao?

Lý Lương Thân gật đầu.

Quận chúa chuẩn bị đi tới xe ngựa đó, lại bị Lý Lương Thân đưa tay ngăn lại.

- A...

Quận chúa nghiêng mặt qua, nhìn về phía Lý Lương Thân.

Người này từng không bao dung bản thân, dung túng lấy mình, chịu đựng làm nghĩa huynh mình.

Hiện tại, lại cản mình.

Bởi vì, a đệ trở về sao.

- Ngươi cho rằng, ta sẽ đi làm cái gì?

Lý Lương Thân cũng nhìn lấy quận chúa, nói:

- Không thể lại tùy hứng.

Quận chúa cắn môi một cái, nói:

- Ta biết, cho nên lúc trước Cơ lão lục kia mở miệng mỉa mai ta, ta cũng không có tiến lên quất hắn một roi.

- Cái này, ngược lại không cần thiết chịu đựng, nghĩ quất là quất, hoặc là, chờ ta một lúc giúp ngươi xuất thủ.

- Ca, ta sẽ không đối xử a đệ như thế, để cho ta đi gặp hắn một chút.

Tay Lý Lương Thân, vẫn không thu hồi lại.

Hắn biết nàng điên cuồng.

Quận chúa dừng ở chỗ đó, chờ đợi;

Giữa hai người, rất yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng gió.

Cuối cùng,

Lý Lương Thân lắc đầu,

Nói:

- Chờ sau khi đưa hắn về Hầu phủ, gặp lại cũng không muộn, hoặc là nói, chờ người tiếp ứng hộ tống hắn tới, ngươi gặp lại hắn, cũng có thể.

Người,

Là Lý Lương Thân hắn tìm trở về, hắn không cho phép lúc ở trong tay mình, xảy ra cái gì ngoài ý muốn.

Quận chúa đưa tay, từ trong tay áo lấy ra một phong thư, đưa cho Lý Lương Thân.

Lý Lương Thân nhận lấy thư,

Quận chúa mở miệng nói:

- Phụ vương tự tay viết thư, để cho ta, bảo vệ a đệ trở về nhà, ta đã đến chào từ biệt bệ hạ, ta là đến tiếp ứng ngươi.

Lý Lương Thân đọc thư, là thư nghĩa phụ tự tay viết, không thể giả được.

Tay của hắn, thu hồi lại.

Nếu là ý của nghĩa phụ, Lý Lương Thân hắn, đương nhiên sẽ tuân theo vô điều kiện.

Quận chúa lập tức trực tiếp lên xe ngựa, kéo màn xe ra.

Bên trong,

Là A Phi đã ngồi ở đó, hắn đổi một bộ quần áo mới lộ ra một vẻ mặt rất nhẹ nhàng khoan khoái,

Lúc trông thấy nàng,

Nét mặt của hắn,

Không phải nghi hoặc,

Cũng không phải kinh hỉ,

Không phải loại nụ cười như đệ đệ trông thấy tỷ tỷ,

Mà là,

Mang theo sự đề phòng cực kì rõ ràng.

- Biết ta là ai không?

Quận chúa hỏi.

A Phi gật gật đầu, nói:

- Ta từng rất nhiều lần ngồi ở bên bờ sông Trần gia trang, nghĩ tới, lời bà bà nói, là phụ thân muốn giết ta.

Nhà ta,

Nhân khẩu không nhiều,

Cũng chỉ có bốn người.

Mẫu thân nếu như muốn ta chết, không cần thiết phải sinh ta ra;

Mà nếu như không phải \ phụ thân,

Vậy có thể là ai chứ?

Quận chúa lắc đầu,

Nói:

- Ngươi nên ra vẻ hào hứng gọi ta một tiếng A tỷ, sau đó, bổ nhào vào trong ngực ta, lời nói vừa rồi, hẳn là một chữ cũng không nên nói ra, giấu ở đáy lòng.

Ngươi có biết hay không, lời này nếu đường hoàng nói ra, ngươi không thể cứu vãn con đường sống.

A Phi thở dài,

Ngồi ở trong xe ngựa,

Rất bình tĩnh nói:

- Ta từ nhỏ lớn lên ở Trần gia trang, bà bà đã sớm nói thân thế cho ta biết, cho nên, ta luôn luôn đã là một đứa trẻ giả bộ như mình là một người bình thường sống ở Trần gia trang.

Có điều,

Lúc ta đồng ý rời khỏi Trần gia trang,

Ta quyết định,

Từ đó về sau,

Ta,

Không giả vờ.

Quận chúa nghiêng đầu dựa vào bức tường trong xe ngựa,

Không có tức giận,

Ngược lại cười nói:

- Trước kia ta không cảm thấy, hiện tại chợt phát hiện ra, trong nhà có một nam nhân cùng thế hệ, rất tốt.

Vừa nói,

Quận chúa lại đưa tay chỉ A Phi,

Gật đầu nói:

- Đáng tiếc, hiện tại Lý gia ta, đã không có năng lực cho ngươi ngồi trên Long ỷ.

Nhưng,

Bảo đảm cho ngươi một một đời không kém, không có vấn đề.

A Phi cười, cười đến rất vui vẻ, nói:

- A tỷ.

- Ừm.

- Kỳ thật, ta ở bên bờ sông Trần gia trang kia, không chỉ là nghĩ đến chuyện ta vừa mới nói, thật ra còn nhiều lắm, còn suy nghĩ đến một chuyện khác.

Hiện tại xem ra, chuyện ta nghĩ, là đúng.

Quận chúa vén lên tóc con bên mặt lên, hỏi:

- A đệ nghĩ đến cái gì?

A Phi rất nghiêm túc nói:

- A tỷ ta, giống như ta nghĩ, nhìn thật xinh đẹp.

Cơ Thành Quyết vẫn ngồi khoanh chân trên xe ngựa như cũ, bên ngoài, gió có chút lớn, Cơ lão lục không còn làm bổ đầu ở Nam An huyện như trước, hiện tại mỗi ngày hắn bận rộn với công văn, vì Cơ gia mà cố gắng cày cấy, thân thể này, đã sớm bày ra một cảm giác mập mạp giả tạo.

Nam nhân, có lẽ sẽ là đều như vậy, sau khi thành thân, có hài nhi, sẽ đổi thành dáng vẻ này, không phải cái gì đặc biệt, bởi vì không có thời gian rảnh rỗi kia.

Nhưng bây giờ hắn nói muốn trở lại trong xe ngựa một lần nữa, cũng không phù hợp;

Lần đầu tiên gặp vị thế tử Lý gia này, cũng không thể không cho đối phương chút mặt mũi.

Họ Trịnh từng trêu chọc hắn, nói hắn là một tên thương gia;

Đúng là như thế, thương gia, sẽ không đặc biệt quan tâm những cái mặt mũi hư vô mờ mịt kia, ngược lại thích cho người khác có mặt mũi.

Kỳ thật, nếu như không phải đêm đại hôn của hắn hôm đó quận chúa thật sự đã quá mức làm càn, hắn cũng sẽ không vạch mặt nàng như vậy.

Chơi trò chính trị thì chơi trò chính trị, đừng hơi một tí lại lật bàn rút đao.

Hít mũi một cái,

Cơ lão lục cảm thấy mình sắp nhiễm phong hàn đến nơi,

Trong xe ngựa đối diện, quận chúa đi ra, xuống xe ngựa.

Lập tức,

Trong xe ngựa có một thiếu niên bước ra sau, thiếu niên đi đứng không tốt, lúc xuống xe ngựa, quận chúa còn chủ động đưa tay đỡ hắn.

Sau khi xuống tới,

Thiếu niên nhìn quận chúa cười nói cái gì,

Cơ Thành Quyết nghe thấy.

- Tạ ơn a tỷ.

Lại nghe thấy tiếng quận chúa

- A đệ đừng khách khí.

Đúng không,

Đây mới là không khí "Đế Vương gia" mà.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!