Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1570: CHÁU TRAI

- Ăn đi, ta từng ăn đồ của Hầu phủ rồi! Bây giờ về, chỉ có thể dùng canh suông nước nhạt thôi..

A Phi gật đầu, cũng không khách khí, cầm lấy thịt giò kho tàu bắt đầu gặm.

Cơ Thành Quyết cầm lấy miếng bột giúp hắn gói vịt nướng, gói kỹ một cái đưa tới.

A Phi ăn đến thật sự vui vẻ.

- Cũng tới tuổi rồi, ngươi cũng nên tìm một cô vợ rồi.

Cơ Thành Quyết cười nói.

- Ta còn sớm, còn sớm, còn không có nghĩ tới chuyện này.

- Thích dạng nữ tử gì? Ngươi nói một chút xem?

- Thật không có nghĩ tới.

- Vậy ta hỏi ngươi một chút,

Một, Tiểu thư khuê các, Vừa xinh đẹp lại thông minh;

Hai, dáng người yểu điệu, tư sắc động lòng người;

Ba, cưỡi ngựa giương cung, nữ nhân anh hào;

Bốn, trị gia cẩn thận, về sau ngươi không cần lo;

Năm, tính tình hợp nhau, vợ chồng tương ái.

Ngươi cảm thấy thế nào?

A Phi nuốt đồ ăn trong miệng xuống,

Nói:

- Lục ca, nữ tử như vậy, rất khó tìm chứ?

- Không khó, không khó, không có khó chút nào, dù sao ngươi cũng là thế tử.

- Nhưng, coi như ta là thế tử, nữ tử như vậy, thế gian cũng có không nhiều, chỉ có thể tưởng mà không thể cầu?

- Chỉ cần làm được một điểm, sẽ không thành vấn đề.

- Điểm nào?

- Không để cả năm nàng gặp mặt nhau.

- Hửm? Năm nàng? Phốc!

- Ha ha ha ha!

Chờ ăn uống gần đủ rồi, A Phi cũng thật sự ăn không nổi nữa, có chút ngượng ngùng cười cười, chỉ lên trên bàn, còn thừa lại không ít thịt, nói:

- Cái này, có thể để cho ta đóng gói mang đi không?

- Không thành vấn đề, ta cũng không thích lãng phí lương thực, đồ ăn còn lại,

Ngày mai sẽ còn cho vào nồi lần nữa, phối hợp với đồ ăn làm ra món khác, hoặc là ngày mai hai ta dùng mì sợi, lấy nó làm thức ăn thêm.

Dù sao đến mai ngươi cũng không đi được.

- Không đi được?

- Ừm, phụ hoàng triệu kiến ngươi.

- Bệ hạ... Muốn gặp ta?

- Yên tâm, người phụ hoàng này, luôn luôn đối đãi với vãn bối rất tốt.

Ngoại trừ, đối với các con mình.

- Vậy ta, ta cần chuẩn bị cái gì?

- Ngủ một giấc thật ngon.

...

Buổi sáng hôm sau, Cơ Thành Quyết hiếm khi không có đến Hộ bộ, mà là lần nữa cùng A Phi ngồi lên xe ngựa, lập tức đi về phía hậu viên.

Sau khi đến hậu viên,

Cơ Thành Quyết cùng A Phi xuống xe ngựa.

A Phi có chút khẩn trương, đây không phải giả, mặc dù hắn đã biết thân thế của mình từ lâu, nhưng để một thiếu niên lớn lên ở trong thôn quê từ nhỏ đột nhiên đi gặp bệ hạ, không hoảng hốt, là không thể nào.

Thật ra trong lòng Cơ Thành Quyết cũng có chút hoảng, bởi vì hắn bỗng nhiên ý thức được, bản thân tựa hồ đã thật lâu không đến hậu viên.

Ở phương diện này, Thái tử làm tốt hơn hắn, là cho dù không gặp được phụ hoàng, cũng sẽ thường thường lui tới thỉnh an.

Nhưng Cơ Thành Quyết không muốn làm như thế,

Lúc này lại còn giả bộ vờ vĩnh đi diễn kịch,

Chẳng khác nào vũ nhục phụ hoàng,

Bản thân còn thấy buồn nôn.

Đại nội thủ vệ kiểm tra thân phận, sau một quá trình, có hai thái giám mặc áo bào đỏ từ trong đi ra, dẫn Cơ Thành Quyết cùng A Phi tiến vào.

Hậu viên này xuất thân từ bút pháp của người Càn, người Càn thiết kế cộng thêm đám nhân công ưu tú mới có thể xây dựng chỗ này thành một tòa hành cung Càn quốc Giang Nam phong tình vĩ đại.

Đánh trận, người Càn có thể không làm được, nhưng hưởng lạc, thật sự không thể không được.

Thời tiết ở hậu viên khác biệt, phong cảnh cũng khác biệt, chính là vào mùa đông này, cũng không mảy may thấy vắng lặng, ngược lại cho người ta một loại cảm giác tĩnh mịch nhưng lại càng tinh xảo hơn.

A Phi vừa đi vừa nhìn, đi theo sau lưng Cơ Thành Quyết.

Chỗ phía trước hành lang, Ngụy công công Ngụy Trung Hà đã chờ sẵn, hắn tiến lên trước, nhìn Cơ Thành Quyết nói:

- Điện hạ đã lâu chưa tới.

Đây là oán trách, nhưng thật ra cũng là nhắc nhở.

Quan hệ của Cơ Thành Quyết cùng bọn thái giám trong cung vốn luôn vô cùng tốt, theo lý thuyết, đây là kiêng kị lớn;

Mặc kệ bên ngoài là thần tử nhưng bên trong vẫn là hoàng tử, tư kết nội cung, vốn là đại tội.

Nhưng Cơ Thành Quyết vẫn như cũ, quan trọng nhất chính là, hắn căn bản không lộ ra nhược điểm để cho người ta bắt.

Bởi vì hắn sẽ không đưa vàng bạc cho thái giám, ngược lại sẽ ảnh hưởng chén cơm của bọn hắn, ảnh hưởng tiền đồ của bọn hắn.

Lúc trước, lúc Cơ Thành Quyết bị phụ hoàng hắn thu xếp gọn gàn, bột ngô bánh cao lương thật sự là gặm không nổi, mỗi ngày một tên thái giám thay phiên tới lui đưa tiền.

Đã từng là thương nhân tung hoành Đại Yến, con cháu trong Mẫn gia sau khi thành niên, trước tiên không phải đến quầy học làm ăn, mà là đi đến quán rượu dưới tay Mẫn gia làm một tiểu nhị, sau khi thông qua khảo hạch, mới có thể bắt đầu đến gia tộc sinh sống, nếu không có cách nào thông qua, thì tiếp tục làm tiểu nhị.

Cho nên, Mẫn gia luôn luôn thuận buồm xuôi gió, đồng thời gia nghiệp to lớn, cũng cẩn thận chặt chẽ.

Một lần sơ sẩy duy nhất, đại khái chính là lúc đem nữ nhi gả vào Vương phủ, lão gia thật đã quá cao hứng, cũng thật là quá yêu thích hòn ngọc quý trên tay này của mình, cho nên của hồi môn cũng là cho quá mức phong phú.

Đương nhiên,

Lúc đó cũng không thể trách lão gia Mẫn gia, coi như hắn không có làm gì, coi như hắn nằm sấp làm nhỏ, coi như cơm canh đạm bạc, coi như chỉ mặc áo gai không động vào tơ lụa, với một vị đế vương như thế, hắn vẫn là chạy không thoát.

Năm đó lúc môn phiệt san sát nhau, làm sao có thể tất cả đều là tội ác tày trời?

Bọn hắn, cũng không có chỗ nói lí.

Lúc này, đối mặt với ý tốt nhắc nhở của Ngụy công công, Cơ Thành Quyết lắc đầu, nói:

- Việc trong Hộ bộ, bận bịu.

Trong này, nghĩa có chút rộng, nhưng thật ra là có ý oán hận.

Ngài đánh trận đến dễ chịu,

Tạo dựng sự nghiệp, thiên cổ nhất đế,

Sau đó ngài phủi mông một cái tiến về bên trong hậu viên tu dưỡng,

Để lại cái cục diện rối rắm này cho ta đi thu dọn.

Ngụy công công không còn nói gì, hướng đến bên người A Phi hành lễ:

- Nô tài Ngụy Trung Hà, tham kiến thế tử điện hạ.

A Phi vội vàng tránh đi, nhưng cũng không “Thụ sủng nhược kinh” , hoặc “Bái lại” cùng Ngụy công công như tối qua nữa.

Đến nơi này,

Hết thảy bốn phía, đều phảng phất có một loại ma lực, có thể để cho tất cả tâm tư nhỏ của hắn đều bị dập tắt.

Bởi vì, hoàng đế bệ hạ của Đại Yến, đang ở chỗ này.

Cửu Ngũ Chí Tôn,

Nếu chỉ là tượng đất, bị quyền thần chơi đùa chỉ hươu bảo ngựa, vậy thì không có cái gì để sợ;

Nhưng vị chí tôn kia, mắt sáng như đuốc, quyền mưu hơn người, anh minh thần võ, mang đến áp lực kia, cũng thật là dọa người.

A Phi không dám ở nơi này lại tự cho mình thông minh, hắn biết rõ, hắn không xứng;

Dù là lão tử mà hắn chưa từng gặp ở đây, đứng trước mặt vị kia, cũng phải lùi lại nửa bước, làm tiểu đệ đệ.

- Bệ hạ vừa dậy, nô tài mời hai vị điện hạ vào.

Yến hoàng không trong phòng, mà ở bên trong một ngôi đình, ngồi ở ghế dựa, trên thân che kín hai lớp chăn lông.

Không có lò than,

Tiếp tục ăn loại "đan dược" kia, có điểm giống như người Càn phục dụng Ngũ Thạch Tán như vậy, thân thể sẽ thỉnh thoảng cảm thấy khô nóng.

Dù là cái tấm thảm trước mắt này, đắp lên cũng không thoải mái, rất muốn đi tắm cho mát.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!