Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1571: LẤY TRÀ THAY RƯỢU

Nhưng Yến Hoàng khổ sở, ngoài thân không nóng, nhưng thể cốt hắn, không chịu được một trận phong hàn thổi đến.

- Nhi thần thỉnh an phụ hoàng, phụ hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

- Tiểu dân tham kiến bệ hạ, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!

Nhi tử,

Trước mắt;

Ánh mắt Yến hoàng, đầu tiên rơi vào trên người A Phi.

Lập tức,

Yến hoàng nhìn về phía Ngụy công công nói:

- Thật là có chút giống bộ dáng Lương Đình lúc tuổi còn trẻ.

A Phi nơm nớp lo sợ tiếp tục quỳ;

Cơ Thành Quyết nghe nói như thế, trong lòng không tự chủ có chút chán ngán,

“Giống cha” trong miệng phụ hoàng hắn.

Nhiều khi lại biến thành một loại nguyền rủa.

- Để ngươi chịu khổ rồi.

Yến hoàng nói.

A Phi lập tức nói:

- Bệ hạ, tiểu dân...

- Xưng thần.

- Vâng, thần không khổ, thần những năm nay ở Trần gia trang, thời gian mặc dù trôi qua an nhàn một chút, nhưng cũng là hữu tư hữu vị, cũng không ai bắt nạt đến thần.

Nhất là những năm nay,

Trong thôn lại được mùa,

Thời gian trôi qua so trước kia càng thêm tốt, cũng càng có thể nhanh chóng phát triển.

Có thể nhờ bệ hạ hạ chỉ sửa sang lại, giúp đỡ cho tiểu bá tánh Đại Yến, thật ra đây là một loại may mắn lớn.

- Ồ...

Yến hoàng cười một tiếng,

Lúc này mới nhìn về phía nhi tử mình,

Nói:

- Hắn nói như thế nào?

Cơ Thành Quyết nói:

- Bẩm phụ hoàng, đợi đến đầu xuân năm sau, cũng có thể nhanh chóng đổi con cho nhau mà ăn rồi.

A Phi: "..."

Yến hoàng nhìn Cơ Thành Quyết nói:

- Đây là trách nhiệm của ai?

- Bẩm phụ hoàng, là nhi thần không thể quản lý tốt Hộ bộ, không thể quản lý tốt tài chính Đại Yến, là khuyết điểm của nhi thần.

- Trong lòng có oán hận?

Cơ Thành Quyết lắc đầu,

Nói:

- Cha nợ con trả, dân gian bách tính đều hiểu cũng đều nhìn nhận đạo lý này, nhi thần thuở nhỏ đọc sách minh lý, không có khả năng không hiểu.

Ngụy công công một bên có chút lo nghĩ, ngày bình thường Lục điện hạ có thể nói biết nhìn mặt mà nói chuyện nhất, làm gì hôm nay lại giống như mới uống thuốc đến, dám cùng bệ hạ nói chuyện như vậy, ẩn giấu châm biến.

- Lại là chuyện khó, cũng không sánh được với trẫm năm đó, năm đó thiên hạ Đại Yến, chỉ biết môn phiệt quyền quý mà không biết có vị hoàng đế này.

Khi đó,

Không phải vấn đề là chuyện này của ngươi có khó làm hay không,

Mà là căn bản ngươi có việc nhưng không xử lý,

Không đánh môn phiệt, đoán chừng thánh chỉ không ra nổi Thiên Thành quận rồi.

Khó làm,

Chứng minh ngươi có thể đi làm.

- Vâng, nhi thần ghi nhớ lời phụ hoàng dạy bảo.

- Ngươi, cũng giống như vậy.

Lời này, là Yến hoàng nói với A Phi, Bắc Phong huyện, không phải nơi tốt để nuôi dưỡng người, trẫm mặc kệ những năm trước đây ngươi trải qua những chuyện gì, nhưng đối với trẫm, con đường về sau của ngươi, chỉ có một yêu cầu.

Nhìn xem ngươi từng ở qua Trần gia trang, nghĩ thêm về nó, Đại Yến, còn có rất rất nhiều cái Trần gia trang khác, bọn chúng, đều ở đằng sau Hầu phủ ngươi.

Về sau,

Mặc kệ xảy ra chuyện gì,

Ngươi đều phải tự đặt tay lên ngực hỏi lòng mình một chút,

Phải chăng chính ngươi nỡ bỏ ngàn ngàn vạn vạn cái Trần gia trang, biến thành đất khô cằn dưới chân quân đội Man tộc.

- Thần ghi nhớ!

- Mỗi người, dù ngồi ở vị trí nào, trên vai cũng phải gánh chịu trách nhiệm, làm hoàng tử, phải có dáng vẻ của hoàng tử, làm quan, cũng phải có dáng vẻ của làm quan, làm thế tử, đương nhiên cũng phải có dáng vẻ của thế tử.

Ngươi còn chưa gặp được phụ thân ngươi,

Trẫm đây,

Trước hết dạy bảo ngươi.

Hiện tại,

Đứng lên cho trẫm.

A Phi chậm rãi đứng lên, nhìn về vị đang nằm trên ghế đế vương trước mặt.

Đầu gối của hắn, bắt đầu run lên.

- Làm người, không phải là không được quỳ, nhưng quỳ phải dễ chịu, nếu như hiện tại quỳ không thoải mái, về sau sẽ nên có cái biện pháp, để cho mình dễ chịu.

Đây là lời năm đó cha ngươi nói ngay trước mặt trẫm;

Cha ngươi chỉ có một đứa con trai là ngươi,

Về sau,

Ngươi chính là Trấn Bắc Vương Đại Yến.

Đầu gối của ngươi,

Nên đến đóng vào mấy cây đinh thép cho trẫm, về sau, xem như trời sụp xuống, cũng không thể mảy may uốn lượn.

Lúc nãy nhìn ngươi đi tới,

Chân có bệnh sao?

- Bẩm bệ hạ, thần thuở nhỏ chân có bị tật.

Yến hoàng gật đầu,

- Đây không tính là chuyện gì, trẫm hi vọng, mười năm sau, hai mươi năm sau, người Man tộc sẽ hận ngươi hận đến nghiến răng nghiến lợi, nếu có thể làm cho cả Man tộc tế tự cả ngày lẫn đêm nguyền rủa tên què ngươi làm sao còn chưa chết;

Trấn Bắc Vương này của ngươi,

Đã xem như là có thể làm được.

- Thần đã hiểu, thần tất không phụ lòng kỳ vọng của bệ hạ!

- Ừm, hôm nay trẩm hạ một ý chỉ, từ hôm nay trở đi, trừ song thân bên ngoài, bất luận kẻ nào gặp mặt, cho dù là đối mặt với trẫm, cũng không cần quỳ xuống.

- Thần, tạ ơn bệ hạ.

A Phi chuẩn bị quỳ xuống hành lễ.

- Trẫm nói, không cần quỳ.

- Bẩm bệ hạ, từ nhỏ A Phi chưa nhìn thấy phụ thân cùng mẫu thân, bệ hạ là người đầu tiên dùng thân phận trưởng bối nói những lời này đối với A Phi, ở trong mắt A Phi, bệ hạ chính là trưởng bối của A Phi, là người thân.

- Ha ha ha.

Yến hoàng cười,

Nhìn Ngụy Trung Hà, nói:

- So với Bình Tây Hầu như thế nào?

- Bẩm bệ hạ, tất nhiên là Bình Tây Hầu gia, càng, cái kia, càng...

- Nói một câu dễ nghe, Trẫm còn chưa từng thấy người nào tốt hơn hắn, ha ha.

- Còn không phải sao bệ hạ, năm đó nếu không phải Tĩnh Nam Vương gia coi trọng hắn, nô tài lúc ấy thật đúng là nghĩ...

Ngụy công công nhanh chóng kẹp miệng lại,

Mẹ nó,

Hắn rốt cuộc ở đây bịa chuyện gì,

Người ta hiện tại đã là Hầu gia, ngươi lại còn muốn nói trước kia ngươi muốn đem hắn đưa vào cung thiến?

Còn chưa nói, nếu như Bình Tây Hầu biết những lời này sẽ nghĩ như thế nào,

Mà là trước mắt bệ hạ,

Ngươi muốn cắt Hầu gia mà Trẫm phong?

Cũng may, Yến hoàng cũng không hỏi thêm gì, bởi vì lúc này Thái tử đã đi tới.

- Thái tử.

- Nhi thần tham kiến phụ hoàng.

- Dẫn huynh đệ Lý gia của ngươi cùng dùng buổi trưa đi.

- Vâng, phụ hoàng.

Thái tử vừa đến chưa cùng phụ thân mình nói vài câu, đã lập tức bị yêu cầu đi chào hỏi huynh đệ thân thích cùng ăn cơm.

Cơm trưa ở một tòa đình viện khác.

A Phi nghiêm túc hành lễ với Thái tử, có điều không có quỳ xuống, Thái tử cũng trả nửa lễ.

Cảm giác mà Thái tử cho A Phi, cùng Lục điện hạ hoàn toàn khác biệt.

Lục điện hạ làm việc hay nói chuyện, đều lộ ra ý cảnh rất thoải mái, mà Thái tử, thì nho nhã lễ độ, nhất cử nhất động, đều tuân theo cấp bậc lễ nghĩa, muốn để lại hình ảnh Thái tử nghiêm chỉnh.

Ba người họ cùng ngồi xuống một lúc,

Theo lý thuyết,

Đây cũng là anh em nhà họ Cơ cùng anh em Lý gia hội tụ lại.

Đồ ăn, được bưng lên.

Bởi vì hiện tại bệ hạ không ăn được thịt cá, cộng thêm nơi đây lại là hậu viên, mà bản thân Thái tử cũng yêu thích thanh đạm, cho nên đồ ăn đưa ra, tinh xảo thì tinh xảo, nhưng đối với A Phi mà nói, lại có chút quá thanh nhã.

- Buổi chiều còn có công vụ, chúng ta, lấy trà thay rượu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!