Thái tử giơ chén trà lên,
Cơ Thành Quyết cùng A Phi đều nâng ly lên.
Thái tử lúc ăn không thích nói chuyện, cho nên, trên bàn cơm rất là yên tĩnh, đều chỉ yên lặng ăn cơm.
Sau bữa ăn,
Người hầu của Thái tử bưng tới một chậu rửa tay,
Thái tử vừa dùng khăn mặt cọ rửa vừa nhìn A Phi nói:
- Ban đêm đến Đông cung đi, chúng ta cùng nhau tâm sự.
- Vâng, thái tử điện hạ.
A Phi lập tức đồng ý.
Thái tử giống như còn muốn nói thêm điều gì, nhưng vẫn là cảm thấy cái không khí này, có chút không thoải mái.
Nếu như là ở Đông cung, nhất định sẽ không như vậy, nhưng nơi này dù sao cũng là chỗ ở hiện tại của phụ hoàng hắn.
Quan trọng nhất chính là, Lục đệ này của hắn, lần này, không có làm sôi động không khí.
Tin tức tiểu Lục mang theo Thế tử Trấn Bắc vương phủ vào kinh thành, các thế lực phe phái cùng nhân vật lớn của kinh thành, đều biết.
Phụ tá của hắn giải thích, tiểu Lục tử muốn lôi kéo Trấn Bắc Vương phủ này.
Thái tử không quan tâm,
Bởi vì ván bài này đã gần như được định,
Bên ngoài còn lôi kéo làm cái gì, thực tế đều đã không còn kịp rồi.
Nhưng,
Hay là,
Lục đệ này của hắn, còn có mục đích khác?
Đều nói Bình Tây Hầu gia là bè phái của Lục gia,
Nhưng thật ra, Thái tử biết rất rõ, hiện nay Lục đệ này của vẫn có thể thu nạp nhân tài, còn nối liền không dứt, là bởi vì người ở bên ngoài nhìn thấy, Lục hoàng tử Đại Yến mới thật sự là Bá Nhạc.
Cái này đã không gọi là nghìn vàng mua xương ngựa, mà là mở ra một con ngựa thần.
Cẩn thận mà nói, trên tay hắn, người mới có thể cũng không ít, nhưng không có một ai thật có thể tỏa sáng giống Bình Tây Hầu, dù là tư cách tranh đấu, đều không có.
Thái tử lại nhìn A Phi nói:
- Buổi tối, gọi thêm A tỷ ngươi tới.
- Vâng, thái tử điện hạ.
- Lục đệ, chuyện của Hộ bộ hôm nay, trước tiên có thể thông thả, chiêu đãi huynh đệ Lý gia thật tốt.
- Yên tâm đi, nhị ca.
Thái tử gật đầu, rời đi.
Đợi đến sau khi Thái tử rời đi,
A Phi đã nhìn thấy Lục hoàng tử không biết từ nơi nào lấy ra một cái hộp đựng thức ăn, bưng lên trên bàn, mở ra, bên trong lại chứa đựng một mâm đùi gà kho.
Cơ Thành Quyết cười cười,
Lấy ra một cái đùi gà đưa cho A Phi, nói:
- Ta đã đoán được đồ ăn ở chỗ này chắc chắn rất thanh đạm, lại đây, chúng ta là người một nhà, mời tiểu đệ trước.
A Phi nhận lấy đùi gà, cắn một cái, thật là thơm.
Cơ Thành Quyết cũng ăn đùi gà, ánh mắt trong lúc lơ đãng quét về một hướng khác.
Lúc trước hắn ở trước mặt phụ hoàng vì sao lại cứng nhắc như vậy? Chịu mạo hiểm lại đi nói những lời đầy châm chọc?
Vậy,
Còn không phải là muốn đấm trước xoa sau sao.
Vuốt mông ngựa,
Phải dùng đầu óc;
Thái tử người gió mặc gió, mưa mặc mưa lui tới vấn an,
Bù được một cái đùi gà của lão tử không?
...
Trong đình,
Ngụy công công xoay người nhìn Yến hoàng đang nằm ở đó từ từ nhắm mắt, bẩm báo nói:
- Bệ hạ, sau khi thái tử gia đi, Lục điện hạ trộm mang đùi gà vào đình, lấy ra cùng vui vẻ gặm với thế tử .
- Ô?
Đôi mắt Yến hoàng, chậm rãi mở ra.
Nhi tử của hắn, cùng nhi tử Lý Lương Đình,
Trốn tránh bữa cơm thanh nhã, lại không có quy củ ăn lén đùi gà.
Ngụy Trung Hà trông thấy,
Khóe miệng bệ hạ,
Hiện ra một nụ cười.
- Ngụy Trung Hà.
- Có nô tài.
- Trẫm, nhớ trước kia.
...
Sóng gió, rốt cục cũng lắng xuống;
Sự tình của Thành Thân Vương phủ,
Lên đến cao trào,
Lại lặng lẽ nằm xuống.
Sở dĩ nói cao trào, là bởi vì đêm hôm đó, ngoài thành các bộ đại quan cùng Tuần thành ty, bên ngoài thành đại doanh binh mã tất cả đều tràn vào, quả thật là chiến trận lớn.
Buông xuống thì buông xuống, vì sao cũng là tầng tầng lớp lớp?
Bởi vì Thành Thân Vương phủ, là buông xuống không sai;
Thành Thân Vương không có truyền ra tin tức đột nhiên phát bệnh hiểm nghèo mà chết, cũng không truyền ra danh mục trị tôi cụ thể,
Người bên trong Vương phủ, bị bắt không ít, đương nhiên, hộ vệ ở Vương phủ đã sớm bị chém, những thái giám cung nữ này, bị bắt lại không ít, gây nên không biết bao nhiêu sóng gió;
Nhưng tùy theo mà nói,
Chính là thủ đoạn của Thái Thú tân nhiệm, Hứa Văn Tổ;
Sự kiện ám sát ban đầu, là làm nền; binh mã vào thành, đây là làm nóng trận; gọi Bình Tây Hầu gia trong thành, đây là để chặn giấy; sự tình Vương phủ, lộ ra vẻ khó bề phân xử, nhưng hiển nhiên phía sau cũng dính dấp ra không ít thứ không sạch sẽ.
Nói đột phá, là cái cớ, thật ra là lỗ hổng,
Rất rất nhiều;
Hứa Văn Tổ bắt một nhóm, tóm gọn một nhóm, giáng chức một nhóm, phạt một nhóm,
Để Cẩu Mạc Ly đều cảm thấy cực kì kinh hãi;
Có lẽ là Dã Nhân vương năm đó trước tiên là đã học quân sự, lại ở cánh đồng tuyết thu nạp lòng người lôi kéo bộ tộc, bởi vì điều kiện có hạn, thủ đoạn còn rất thô;
Triều đình thật sự, quan trường thật sự, có trật tự có qui chế, không thể tùy tiện hô một câu người đâu, kéo ra ngoài chém.
Đây không phải đồ nướng, cũng không phải nồi hầm,
Mà là đối với một khối đậu hũ mà nói, phải tiêu tốn rất nhiều tinh lực công phu điêu khắc thâm hậu mới tạo ra một thứ giống vật bình thường như đúc;
Hứa Văn Tổ hướng về phía Cẩu Mạc Ly phô bày ra cái gì mới thật sự gọi là thủ đoạn quan trường,
Bình Tây Hầu gia cảm thấy buồn ngủ,
Cẩu Mạc Ly thì hô to đã nghiền!
Một đợt liên tiếp này, Hứa Văn Tổ đã cấp tốc khống chế được cục diện, tiếp đó, cần tốn một đoạn thời gian để lửa nhỏ tiếp tục từ từ hầm chín.
Lúc Hứa mập mạp đi nhậm chức,
Trong lòng đã sớm có chiến lược, vì muốn làm tốt để đạt được mục đích này mà tốn hao thời gian chuẩn bị rất lâu;
Ai biết kế hoạch không theo kịp biến hóa,
Sau một hồi lộn xộn này,
Hắn vậy mà đã hoàn thành một nửa kế hoạch chỉnh hợp hệ thống quan liêu suy yếu từ lâu của Dĩnh Đô này.
Trước đây, hắn nghĩ đến một nhiệm kỳ này của mình, tốn thời gian cũng mấy năm, chậm rãi đi làm, sau đó còn lại thời gian nửa năm, ở Dĩnh Đô, uống chút trà, hồi tưởng lại, chờ đợi sau khi một nhiệm kỳ hoàn thành, công việc cũng làm xong hết, hắn sẽ trở về Yến Kinh.
Hiện tại, đương nhiên Hứa Văn Tổ sẽ không bởi vì muốn kết thúc công việc sớm làm cảm thấy uể oải hay luống cuống chân tay, sự thật, hắn rất vui vẻ cũng rất thỏa mãn, bởi vì ý nghĩa của việc này là hắn còn có thể đi làm nhiều thứ hơn, vừa chăn nuôi vừa trông giữ một phương, tiềm lực chính trị càng nhiều.
Cho nên,
Lúc bữa tối tiễn biệt Bình Tây Hầu gia,
Hứa Văn Tổ cảm động.
Không có cách nào không cảm động, cùng một lúc hiểu được đạo lí đối nhân xử thế còn có thể dùng năng lực người cộng tác xuất sắc hoàn thành việc, thật là quá hạnh phúc.
Loại cảm giác này, lúc ở Nam Vọng thành, Hứa Văn Tổ đã từng trải qua;
Mấy năm sau, khi vào Dĩnh Đô, hắn lần nữa lại được ôn lại loại cảm giác này.
Cho nên, Hứa Văn Tổ không có chút nào cảm thấy Tĩnh Nam Vương coi trọng Trịnh lão đệ nhà hắn như thế là kì quái, loại thủ hạ này, không coi trọng mà lạnh nhạt mới gọi là kì quái thật sự.