Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1575: TƯỚNG TỐT

Cung Vọng ngẩng đầu lên, liếc nhìn Trịnh Hầu Gia, lại đưa mắt tới nắm đậu phộng đã bóc vỏ trên lòng bàn tay Trịnh Hầu Gia.

Đến ăn đậu phộng, nghĩa bóng là, ta cho ngươi ngươi mới có thể ăn; ta không cho ngươi ngươi không được ăn vụng.

Nếu như lúc này Trịnh Hầu Gia thân ở Phụng Tân thành, chờ đợi mình đơn độc đến Hầu Phủ gặp hắn, trong lòng Cung Vọng còn sẽ không bị chấn động kịch liệt tới như vậy.

Nhưng không khác gì tình cảnh trước mắt này, đậu phộng gần như ngay cả lớp “vỏ đỏ” cũng đã bị thổi bay, chỉ còn lại nhân trắng trẻo ngoan ngoãn lộ ra.

Đây chính là dáng vẻ hiện tại của hắn, Cung Vọng.

Vốn dĩ phản kháng đã là không thể phản kháng, chỉ có thể ngoan ngoãn mà rụt đầu lại mới có thể tiếp tục sống sót.

Người Yến đánh bại Thành Quốc phản nghịch, đánh bại dã nhân, lại vừa mới thiêu huỷ Dĩnh Đô Sở Quốc.

Bất kể hiện tại Yến quốc có phải đang dân chúng lầm than, nhưng ít nhất, kị binh Đại Yến đã chứng minh được sức chiến đấu vô song của mình.

Cung Vọng hắn chưa bao giờ nghĩ việc giương cờ vào lúc này, vung tay hô hào làm gì đó vì người Tấn. Cũng không có nghĩa là Cung Vọng hắn đã quyết tâm xin thề một đời trung thành với Đại Yến, trung tâm với nhà họ Cơ, điều này hiển nhiên không thực tế. Bởi ngay cả bản thân Bình Tây Hầu Gia cũng không làm được đến mức đó.

Nhưng ngươi đã nói muốn làm một vài chuyện thì thế nào cũng phải có chút chiều gió, có chút biến hoá ngoại cảnh chứ?

Tạo phản hiện tại chính là tự chịu diệu vong, chê cuộc sống này không đủ thoải mái, muốn cả nhà cả họ đến đoàn tụ trên Đoạn Đầu Đài sao?

Trước kia trong lòng Cung Vọng vẫn còn có chút sức mạnh, sức mạnh làm một tướng quân, không phải sự chống đỡ đến từ triều đình, cũng không phải hy vọng của nhân dân cái gì đó, bởi đã trải qua sự gột rửa của chiến trường sát phạt, bọn họ càng rõ ràng, binh mã dưới trướng mạnh yếu nhiều ít mới là căn cơ lập thân chân chính của mình.

Chỉ có điều, khi chính hắn thân là Tổng Binh đang ở ngay trong trướng soái, Bình Tây Hầu Gia không hề khiến cho hắn phát giác, đã an vị ở nơi này, nhìn vỏ đậu phộng trên mặt đất, rõ ràng là đã ăn một lúc lâu, cũng đã ngồi một lúc lâu.

Không hề nghiêm nghị quát lớn.

Không hề nổi trận lôi đình.

Không có tướng kèm quyền mưu.

Nổi giận lôi đình ai mà không biết, phu nhân đầu hẻm dân gian cũng hiểu được đạo lý trong lúc cãi nhau ai lớn giọng hơn chút sẽ có khí thế hơn.

Nhưng ân huệ từng chút từng ít, gom góp cóp tính, lại có thể chiến thắng vô số lôi đình.

Đáng tiếc, người biết dùng có thể dùng có tư cách dùng trên thế gian này, rất ít.

Chỗ dựa lớn nhất của mình đã bị đối phương giẫm dưới chân.

Cung Vọng há miệng, không phải muốn nói chuyện, mà là chờ đón đậu phộng.

Chờ được ném cho.

Trịnh Hầu Gia cúi đầu nhìn hắn, nhìn một lúc lâu.

Cuối cùng Trịnh Hầu Gia vươn một cánh tay khác, vỗ vỗ vai Cung Vọng, nói:

- Đứng lên.

Cung Vọng không dám vi phạm, lập tứng đứng dậy.

- Nhận lấy.

Cung Vọng vội vàng xoè hai tay ra, đón lấy đậu phộng Trịnh Hầu Gia nghiêng lòng bàn tay đổ xuống.

Quan văn cũng tướng võ về bản chất thực ra không có gì không giống nhau.

Làm lâu rồi, làm mãi rồi, cũng dễ dàng làm nát, chậm rãi vẫn là trở thành quan liêu.

Mặt của quan liêu, so với cái khăn lau bàn kia dùng còn bền hơn, giặt một cái là trắng lại, nhưng thời gian dài không giặt rửa, đen xì ném ở đấy, nếu ngươi không có lòng ghét bỏ, cũng chẳng phải là không thể thể tiếp tục dùng, cố tình có người vẫn say mê ở đây, gọi là phái mặt dày lòng dạ đen.

Nhưng tại sao Trịnh Hầu Gia không thể dùng biện pháp đối phó những quan lão gia ở Đĩnh Đô kia để đối phó với tướng quân thủ hạ của mình?

Bởi vì hắn vẫn hi vọng sau đó bọn họ sẽ đánh trận cho mình đây.

Thực sự làm cho hắn mất hiện thể diện, vị tướng quân này cũng bị phế bỏ, người bên dưới không thể nào lại phục hắn nữa.

Nếu đã không có ý định làm ra chuyện cùng đường như vậy thì không cần phải chín quá hoá nẫu, nắm bắt vấn đề phải bắt được mâu thuẫn chủ yếu.

Đương nhiên, chủ yếu nhất chính là tư thái của Cung Vọng vẫn thể hiện ra rất ngay thẳng.

- Đậu phộng không đỡ đói được đâu.

Trịnh Hầu Gia nói.

- Hầu Gia, trong trướng soái có cơm canh, nếu Hầu Gia không chê...

- Đi thôi, còn đợi gì nữa.

Hầu Gia từ ghế ngồi đứng lên, trực tiếp đi về phía trướng soái.

Cùng lúc đó, một bóng người mặc đồ trắng đi theo sau lưng Trịnh Hầu Gia, là Kiếm Thánh.

Cung Vọng không dám mạo hiểm ám sát, cũng sẽ không bí quá hoá liều, nhưng biết làm sao giờ, đối với sự an toàn của mình, Trịnh Hầu Gia trước giờ thích bố trí đến không thể xảy ra sơ xuất.

Vào trướng soái, Trịnh Hầu Gia đương nhiên ngồi xuống ghế soái.

Trên bàn bát đũa đều có, là đồ Cung Vọng đã dùng qua. Bên cạnh còn có một bộ do lúc trước thân vệ chuẩn bị để Cung Lân cùng dùng bữa.

Trịnh Hầu Gia cầm bát đũa lên, khi cha con Cung Vọng và Cung Lân tới, Trịnh Hầu Gia đã động đũa rồi.

Trong trướng soái chỉ có bốn người.

Những người còn lại đều ở bên ngoài.

Cung Vọng sau khi đi vào lều trướng rất biết điều một lần nữa quỳ xuống.

Trước đó ở ngoài trướng, hắn hiểu rõ Hầu Gia đang giữ lại thể diện cho mình.

Đừng thấy mình phải quỳ, đừng thấy mình đã ngã xuống, có những lúc, chịu dạy dỗ ngươi, chịu mắng ngươi, chịu làm ngươi mất mặt, đó thực ra cũng là một kiểu giữ gìn. Đương nhiên, lửa cháy không thể quá lớn, bằng không mình sẽ bị thiêu chết.

Dựa vào địa vị hiện tại của Bình Tây Hầu Gia, đạp mình mấy đạp, chửi mắng mình lên bờ xuống ruộng, chỉ cần không đi về phương hướng sỉ nhục, người bên dưới sẽ không cảm thấy mình chịu bao nhiêu ấm ức.

Cung Lân thấy cha mình lại quỳ, bản thân chỉ có thể quỳ xuống theo.

Trịnh Hầu Gia quay đầu nhìn về phía Kiếm Thánh bên cạnh mình, nói:

- Ngươi ăn không?

Kiếm Thánh lắc đầu, lấy ra một cái bánh mì trắng, một mình bình tĩnh ăn.

- Khách sáo rồi?

Trịnh Hầu Gia cười nói.

Kiếm Thánh đáp:

- Không đủ đồ ăn.

Cung Vọng phía dưới nghe vậy, lập tức ngẩng đầu lên nói:

- Mạt tướng lập tức sai người đi chuẩn bị...

- Không cần đâu.

Trịnh Hầu Gia buông đũa xuống, tìm kiếm bốn phía, cuối cùng lau lau tay lên tấm chăn da sói đặt sau bàn soái của Cung Vọng.

Đồng thời nói:

- Món này thực sự ăn không ngon, dầu mỡ gia vị nêm quá ít, nhạt nhẽo vô vị.

Cung Vọng lập tức đáp:

- Hầu Gia nói phải lắm. Đầu bếp trong quân ở chỗ mạt tướng làm sao có thể so sánh với sư phụ đầu bếp ở hậu viện quý phủ Hầu Gia ngài.

Trịnh Hầu Gia lại cười nói:

- Không phải đạo lý này, thực ra nấu ăn ấy, muốn nấu được ngon đẳng cấp rất khó, rất không dễ dàng, cần thời gian. Nhưng muốn nấu đến không khó ăn như vậy, ngược lại cũng đơn giản. Thêm đủ các loại gia vị, dầu mỡ tra đủ, coi như là ném một cái ủng vào luộc cũng có thể gọi một tiếng vị ngon chân chính.

- Cung Vọng à, ngươi làm cho bản hầu rất vui mừng, ngươi là một tướng quân tốt.

- Hầu Gia, mạt tướng không dám nhận.

- Không, ngươi xứng đáng. Ngươi nhìn xem, Dĩnh Đô nơi đó mỗi một quý đều sẽ gửi tới cho ngươi tiền lương ngoài ngạch, đó là một món béo bở bao hời, nhưng ngươi lại không dùng để cho mình hưởng thụ, đến cơm nước cũng ăn uống nhạt nhẽo như vậy, nghĩ thấy đương nhiên là dùng cho các binh sĩ.

- Đây không phải tướng quân tốt thì là gì?

Bịch bịch!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!