Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1576: TƯỚNG TỐT

Xử Lý

Trán Cung Vọng nặng nề dập xuống mặt đất trong trướng soái, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Hầu Gia không phải Hoàng Đế, nhưng ở Tấn Đông, hắn chính là hoàn toàn xứng đáng làm vua một cõi!

Người đi trước có Trấn Bắc Hầu Phủ gần như coi quận Bắc Phong là đất phong của mình, thu nhận bộ lạc Man tộc làm chó săn bên người.

Lại có thêm Tĩnh Nam Vương Gia từ chối không tiếp chỉ, hai đại thái giám áo đỏ máu nhuộm sư tử đá, còn từng một cước đạp ngã Đại Hoàng Tử đánh trận thua, Đại Hoàng Tử còn phải một lần nữa quỳ trở lại tiếp tục nhận sai.

Cho nên, bên dưới Hầu Phủ không còn là quan hệ cấp trên cấp dưới đơn giản và hoàn toàn thuộc về danh sách của triều đình như khi Trịnh Phàm và Hứa Văn Tổ ở Nam Vọng thành lúc trước nữa.

Hầu Phủ có nha môn của mình, có hệ thống vận hành của mình, là một phạm vi thế lực độc lập hoạt động.

- Ôi.

Trịnh Hầu Gia thở dài, ngón tay gõ gõ nhẹ nhàng trên mặt bàn, nói:

- Cung Vọng à.

- Có mạt... tội tướng.

- Có phải do bản hầu bố trí ngươi ở đây, không cho ngươi một trong hai nơi Tuyết Hải Quan hay Trấn Nam Quan, cho nên trong lòng ngươi oán giận không?

- Mạt tướng không dám, mạt tướng không dám.

- Vậy ngươi nhìn xem ngươi toàn làm những chuyện gì kia. Không phải bản hầu lòng dạ hẹp hòi, không cho phép thuộc của hạ của mình dựa vào bản lĩnh, dựa vào ân tình của chính họ đi kiếm chác lợi ích.

- Nhưng tự ngươi lại không biết lau con mắt nhìn một cái, là ai đưa tới tiền lương, là ai đang bán ân tình cho ngươi?

- Đúng vậy, đó là Vương Phủ người Tấn của các ngươi, đó là hoàng tự người Tấn Đại Thành Quốc của các ngươi năm xưa.

- Nhưng Cung Vọng ngươi ngẩng đầu lên nhìn một cái cho bản Hầu. Nơi này hiện tại, rốt cuộc là thiên hạ nhà ai!

- Sao ngươi lại ngu ngốc như vậy? Bắt người tay ngắn cắn người miệng mềm, Vương Phủ người ta dựa vào đâu lại chìa ra quan hệ lớn như vậy muốn nịnh bợ ngươi?

- Ngươi còn không động não mình ngẫm lại, đến cùng là cuộc sống như thế nào mới có thể giúp cho Thành Thân Vương Phủ kia vẫn tiếp tục truyền thừa? Là cuộc sống yên ổn, là cuộc sống an phận! Nhưng hiện tại nếu Vương Phủ đã dám duỗi bàn tay về phía ngươi, đây còn là dáng vẻ muốn sống cuộc sống an phận sao!

- Mà Vương Phủ nếu như không an phận nữa, nó sẽ như thế nào, còn có thể như thế nào?

- Đến lúc đó, Tư Đồ Vũ hắn trưởng thành, vung cánh tay hô lên, hiệu triệu những nhân sĩ có chí hướng trên Tấn địa phản kháng, trục xuất Yến binh, giành lại non sông.

- Ngươi, Cung Vọng, có phải là còn định thuận thế khởi binh, đến chém đầu bản hầu không!

- Mạt tướng đáng tội chết, mạt tướng đáng tội chết!

Thân thể Cung Vọng run rẩy, đây không phải giả vờ, hắn là lão tướng sa trường không sai, nhưng vị ngồi ở phía trước đang răn dạy mình kia, luận quân công tư lịch, so với mình còn cao hơn nhiều rất nhiều.

Quan trọng nhất chính là, hắn nghe ra trong lời nói của Hầu Gia bốc lên sát ý.

Trịnh Hầu Gia đứng lên, từ sau bàn soái đi ra, chậm rãi nói:

- Ngươi biết chuyện này là ai nói cho bản hầu không? Là tân nhiệm Thái Thú Dĩnh Đô Hứa Văn Tổ. Chuyện xảy ra ở Dĩnh Đô đợt này, ngươi nghe thấy lời đồn rồi chứ?

- Chúng ta cũng không nói vòng vo nữa, chính là triều đình cảm thấy, một vài quyền quý người Tấn ở Dĩnh Đô ấy, trải qua những tháng ngày quá thoải mái rồi, điên cuồng đến độ không biết điểm dừng, phải cho người xuống, giúp bọn họ cắt sửa một chút, để người Tấn biết, Tấn địa hiện tại rốt cuộc do nhà ai định đoạt.

- Ngươi có biết, lúc Hứa Văn Tổ nói cho bản hầu biết chuyện của ngươi, hắn có ý gì không?

Cung Vọng không dám trả lời.

- Ý của Hứa Thái Thú rất đơn giản. Kẻ xuất thân người Tấn cấu kết với Vương Phủ, mà Vương Phủ này hiện tại động vào có hơi phiền phức, dẫu sao nhà người ta còn có cô nhi quả phụ, đồn ra ngoài không dễ nghe.

- Nhưng chặt chém móng vuốt của Vương Phủ, cái này là việc nên làm rồi chứ?

- Cung Móng Vuốt, ngươi nói xem?

- Mạt tướng thực sự không có ý phản nghịch, mạt tướng vẫn hết lòng trung thành với Hầu Gia, mạt tướng chỉ là nhất thời hồ đồ, nhất thời hồ đồ thôi.

Cung Lân cũng lên tiếng van xin giúp:

- Hầu Gia, cha ta chỉ là...

Trịnh Hầu Gia giơ tay lên, ra hiệu cho hai cha con im miệng, hai cha con lập tức trật tự.

- Ở trong mắt bàn hầu, thực ra không phân chia Yến Tấn gì cả. Suy nghĩ của bản hầu rất đơn giản, mọi người đã từng cùng nhau vác đao, cùng nhau xông vào chỗ chết, khó khăn lắm mới từ trong đống xác người bò ra, sau đó đương nhiên là tiếp tục nỗ lực, khiến cho cuộc sống càng trở nên tốt đẹp hơn.

- Vợ được ban tước, con được tập ấm, phong hầu bái vương, thực sự không phải không thể, cũng tuyệt đối không phải điều gì xa xôi khó với.

- Địa bàn hiện tại của Hầu Phủ tuy là lớn, nhưng cũng chỉ có ba toà quan thành kia là xem như có chút hơi người.

- Ta phải khai hoang, ta phải khai mỏ, ta phải luyện binh, ta phải rèn giáp. Bản hầu ta là một người nhàn rỗi sao? Bản hầu ta là một người ham muốn an nhàn sao?

- Nhưng hiện tại bản hầu đang chờ đợi, chờ binh mã đầy đủ, lương thảo sung túc. Sau đó, dã nhân trên Tuyết Nguyên có quy thuận, người Sở có nhẫn nhịn đi chăng nữa, ta muốn đánh trận chẳng lẽ còn không tìm được cớ?

- Quân công, quân tước, cứ chờ đi, sao thiếu được?

- Thế nên bản hầu mới nghĩ mãi không hiểu, đầu ngươi bị úng nước sông Vọng Giang rồi hay gì, sao lại có thể phạm vào chuyện hồ đồ này!

- Mạt tướng có tội, mạt tướng đã phụ lòng kỳ vọng và khổ tâm của Hầu Gia, mạt tướng có tội!

- Đứng lên đi.

- Vâng!

Cung Vọng đứng lên.

Trịnh Phàm đi xuống, đi tới bên người Cung Vọng, đưa tay vỗ vỗ bả vai hắn:

- Đường, không được đi sai lần nữa, ta rất yêu thích đứa nhỏ Cung Lân này.

- Mạt tướng hiểu rõ, mạt tướng hiểu rõ.

- Bên cạnh ta còn có một dã nhân vóc người thấp bé, hắn giúp ta xử lý rất nhiều chuyện trên Tuyết Nguyên, ừm, hiện tại cũng một mình quản lý binh mã một trấn, bảo vệ quanh Phụng Tân thành.

- Vâng, mạt tướng biết, hắn là...

- Hắn là Dã Nhân Vương.

Trịnh Phàm vô cùng bình tĩnh nói.

Lúc này mắt của Cung Vọng trợn to.

Cung Lân vừa thấy cha mình vừa đứng lên, bầu không khí bên trong trướng soái có phần hoà hoãn, cho nên cũng chậm rãi đứng lên, đầu gối run rẩy, lại trực tiếp quỳ xuống.

- Ta nói ta không để ý đến phân chia Yến Tấn, đó là sự thật. Ngươi xem, ngay cả dã nhân, chỉ cần trung thành với ta làm được việc cho ta, ta cũng có thể không để ý tới xuất thân.

- Tuyết Nguyên, Sở Quốc, ta đều từng đánh, cũng đều đánh thắng, sau này, vẫn là có trận đánh thì đánh.

- Bản lĩnh khác bản hầu không có, nhưng dẫn dắt mọi người tiếp tục cơm no rượu say thì vẫn có lòng tin.

- Ngươi là người Tấn thì đã sao? So sánh với vị kia, chúng ta đều là người Hạ, bản thân chúng ta mới là người một nhà.

- Tính bản hầu không nhẫn nại được, vốn đã vội vàng về phủ, ra ngoài lâu, nhớ nhà rồi, kết quả còn phải đến chỗ này của ngươi dạo một vòng.

- Lần sau, bản hầu lười không chạy qua được đâu.

- Xin Hầu Gia yên tâm, mạt tướng hiểu rõ.

Trịnh Hầu Gia gật đầu:

- À, đúng rồi, nghĩa tử kia của ngươi, ta dẫn đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!