Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1577: THIẾT MÃ BĂNG HÀ NHẬP MỘNG LAI

- Không cần đâu Hầu Gia, mạt tướng sẽ không...

- Người ta bán đứng ngươi để thể hiện sự trung thành với bản hầu, bản hầu sao có thể bạc đãi hắn. Ngươi cũng đừng trách người ta, thực ra hắn cũng là vì cứu ngươi thôi.

- Hắn đưa bản hầu vào, so với bản hầu tự mình dẫn binh mã đi vào thực sự tốt hơn nhiều.

- Vâng, mạt tướng hiểu rõ, mạt tướng toàn quân trên dưới chỉ có thể nghe lệnh Hầu Gia, như Thiên Lôi sai đâu đánh đó. Trước đây như vậy, hiện như vậy, tương lai, cũng vậy!

- Cung Vọng, nhớ kĩ những câu người vừa mới nói. Sau này nếu như có một ngày, mệnh lệnh của bản hầu hạ xuống, lại cần người làm ra quyết định, hy vọng ngươi đừng hồ đồ.

Nói xong, Trịnh Hầu Gia đưa tay xoa xoa đầu Cung Lân quỳ trên mặt đất.

- Còn nhớ trước khi đi vào trướng soái ngươi đã nói gì với bản hầu không?

- Nhớ, Hầu Gia, ta đã nói, nếu như cha ta u mê không tỉnh, ta sẽ đích thân...

Trịnh Phàm ngắt lời hắn, nói:

- Cha ngươi sẽ không, trong việc nhỏ cha ngươi sẽ phạm một chút hồ đồ, nhưng trên việc lớn, cha ngươi vẫn rất tỉnh táo.

- Được rồi, bản hầu về đây, ngươi cũng đừng tiễn nữa.

- À, đúng rồi, tự mình đi lĩnh hai mươi roi, không trị ngươi một trận, trong lòng bản hầu cứ cảm thấy không sảng khoái.

- Tạ Hầu Gia!

Trịnh Phàm ra khỏi quân doanh, bên ngoài là thân vệ cùng với kị binh hộ tống.

Vòng trong, chỉ có Trịnh Phàm cưỡi Tỳ Hưu và Kiếm Thánh cưỡi ngựa.

Dã Nhân Vương bọn họ đã trở về trước một bước, đánh cảnh cáo Cung Vọng một trận không cần người khác hỗ trợ. Nếu ngay cả chút chuyện này cũng không dàn xếp yên được, vậy mấy năm qua mưa tanh gió máu mình trải qua uống phí rồi.

- Ngươi có biết lúc đó trong doanh trại, ta đứng sau lưng ngươi nhìn ngươi, trong đầu ta nghĩ cái gì không?

- Nghĩ cái gì?

Trịnh Phàm hỏi.

- Ngươi có cảm thấy không, ngươi càng ngày càng giống Điền Vô Kính, dáng vẻ an vị ở trên ghế bóc đậu phộng ấy.

Nói xong, Kiếm Thánh lại lắc đầu, tự sửa chữa lời nói của mình:

- Không đúng, Điền Vô Kính không thể giống như ngươi, thực ra rõ ràng là ngươi càng biết, càng biết...

Đáng tiếc, Kiếm Thánh không biết cái từ “làm màu” đó.

- Trước đây, ta cảm thấy mình đang bắt chước theo lão Điền, đang học hỏi lão Điền, nhưng dần dần, ta phát hiện ra, không phải.

- Đây giống như Công Quân Hầu của Đại Yến, không phải vì tước vị của một Hầu Gia là người ta sẽ kính nể ngươi, là ngươi có thể thượng đẳng.

- Mà là bởi ngươi sớm đã tích cóp được nhiều quân công, tích cóp được nhiều sức mạnh như vậy, rồi ngồi lên vị trí này một cách tự nhiên, người ta thực tế đã bắt đầu kính nể ngươi từ lâu trước kia.

- Ta ư, có nhiều chỗ rất giống lão Điền. Lão Điền là không để ý rất nhiều chuyện, mà ta, là lười đi làm rất nhiều chuyện.

- Chẳng qua, vẫn có một chút không giống nhau, ta sẽ không là một lão Điền khác. Đến chết cũng sẽ không.

- Lão Ngu này...

- Ừm, ngươi nói đi.

- Trong lòng ta vẫn luôn vô cùng cảm kích được mở mắt ra một lần nữa, một lần nữa nhìn thấy vầng thái dương kia, dù rằng nó có chút không giống, nhưng ta vẫn rất cảm kích.

- Càng cảm kích, càng quý trọng, thì càng không chịu nổi uất ức. Khó khăn lắm mới đến nhân gian một chuyến, ta muốn dạo chơi thật kĩ.

- Ngươi nói tiếp đi.

- Hả?

- Ta cảm giác lại sắp có giác ngộ rồi.

- Ha ha ha.

Trịnh Phàm quay đầu lại, nhìn về phía sau, ở nơi cách đó không xa, chính là Vọng Giang đang có xu thế tan băng.

- Sắp vào xuân rồi.

- Phải.

Kiếm Thánh gật đầu:

- Lại là một vòng luân hồi, lại là một năm bốn mùa, cuộc sống thực sự thiếu trải nghiệm. Hiện tại mới sắp vào xuân, nhưng ta mơ hồ đã có thể dự đoán được, lần bắt đầu sang đông tới, ta sẽ cảm khái: Ồ, đây là lại sắp được ăn Tết rồi.

- Ha ha ha ha.

Trịnh Phàm cười ầm lên, vươn tay chỉ về hướng Tây.

Tỳ Hưu dưới thân dường như cảm ứng được tâm trạng dao động đến từ chủ nhân, bắt đầu không an phận cào hố móng.

- Lão Ngu, ta cũng có một dự cảm.

- Ồ?

- Lần tới, khi ta lại hướng về phía Tây qua dòng Vọng Giang, tất cả mọi thứ, dáng vẻ sẽ hoàn toàn không giống như vậy nữa.

- Tấn Đông này, đất Tam Tấn này, Đại Yến này, thậm chí là toàn bộ thiên hạ, đều sẽ được lật sang một trang mới.

Nói xong, Trịnh Phàm nhắm mắt lại, nói:

- Đêm qua ta mơ một giấc mơ, ngươi đoán xem ta mơ thấy cái gì.

- Trong Học Đường có bài thơ ngươi sáng tác kia, “Thiết mã băng hà nhập mộng lai”?

Trịnh Phàm lắc đầu.

Kiếm Thánh lại nghi ngờ hỏi:

- Suất quân, tiếp quản Dĩnh Đô?

Trịnh Phàm lại lắc đầu.

- Ha ha, suất quân, tiếp quản thành Yến Kinh?

Trịnh Phàm mở miệng nói:

- Mơ thấy ba bà vợ của ta, bụng đều to rồi.

Cái bụng của vợ, thực sự đã có.

Nhưng không phải của Trịnh Hầu Gia.

Mà là của hàng xóm vào ở sau khi tân Hầu Phủ xây dựng xong.

Đúng, không cần suy đoán, ở chỗ sát vách tân Hầu Phủ, đương nhiên vẫn là một nhà nọ.

Ngu Ngô thị mang thai, Kiếm Thánh Đại Nhân mắt thấy đã sắp có hậu duệ của chính mình rồi.

Thực ra, một kiếp con người, về cuộc sống mà nói chia làm hai loại, một loại là sống theo cách mình hướng tới, một loại khác, là sống theo cách thích hợp với mình.

Khi khiến cho hai kiểu sống này sinh ra sai lệch thậm chí là đối lập, con người sẽ tồn tại một cách rất khổ sở, diễn tiến thành tự giận mình, oán trách trời đất.

Nhưng nếu có thể điều hoà tương thích, đó chính là hạnh phúc thực sự.

Giữa hai vế có sự liên kết, cũng như tấm hoành phi phía trên đôi câu đối, bốn chữ:

Tri Túc Thường Lạc

Biết đủ sẽ luôn vui.

Lấy địa vị của Kiếm Thánh trên giang hồ, cho dù cưới con gái của quý tộc cũng không ai cảm thấy hắn không xứng.

Bách Lý Kiếm ở Thượng Kinh được mọi người kì vọng và quan gia coi trọng, cứ tính cho lấy một cô công chúa, tin chắc rằng cùng lắm là sẽ có một vài viên quan cổ hủ oán giận mấy câu không hợp lễ nghi; Nhưng trong dân gian, đương nhiên sẽ truyền tụng câu chuyện kiếm khách giang hồ cùng người đẹp hoàng gia.

Đặc biệt là vị Đại Càn Văn Thánh Diêu Tử Chiêm không cần thể diện thích ăn uống chùa số một kia, ước chừng sẽ liên tục sáng tác ra mấy bài thơ từ để ca ngợi đoạn nhân duyên này.

Kiếm Thánh cưới, là một người quả phụ, mang theo một thằng con trai con chồng trước đã hiểu chuyện cùng một bà lão.

Kiểu gia cảnh này, coi như quả phụ đẹp đến sắc nước hương trời, đàn ông độc thân cũng sẽ bị doạ đến phải dừng ngay ý tưởng.

Tuy nói hôn nhân chú trọng ba ba ngắm đậu xanh, thấy hợp mắt thì như thiêu thân lao đầu vào lửa mà phối hợp tác thành. Như trong bao nhiêu câu chuyện tình yêu, thư sinh và tiểu thư cứ phải gọi là nồng nhiệt, vứt bỏ tất cả thế tục.

Ái tình, vốn nên mang dáng vẻ ấy. Nhưng mãi cho đến niên đại mà Trịnh Hầu Gia quen thuộc kia, thực ra cũng không thoát khỏi sự vùi lấp của hiện thực và mùi vị đồng tiền.

Đặc biệt là kiểu như Kiếm Thánh, con trai không đổi họ, gọi mẹ chồng nhà người ta cũng là mẹ, đặt ở thôn quê, đó chính là chồng hờ điển hình. Chỉ có điều miễn đi cái khoản rèm che ở giữa giường, hai người các ngươi ở đầu kia, đầu này ta nghe tiếng mà ngượng ngùng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!