Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1578: TRÙNG HỢP VẬY SAO

Nhưng Kiếm Thánh vẫn vui vẻ chịu đựng.

Lưu Đại Hổ mắt thấy đã lớn khôn, là một đứa trẻ thật thà, hắn hiểu được Kiếm Thánh là bố dượng của mình, lại từ tận đáy lòng đối xử với Kiếm Thánh như cha ruột.

Ngu Ngô Thị tay chân chăm chỉ, ban ngày làm việc ở công xưởng, về đến nhà cũng sẽ dọn dẹp nhà cửa rất ngay ngắn gọn gàng.

Còn lại bà lão kia, cũng là ngày ngày vác chổi ra đường quét rác, tiền bạc và mì gạo phát xuống mỗi tháng bà cũng đều giao cho nhà. Theo cách nói của bà chính là mình đã chiếm hào quang của “con rể một nửa” rồi, không thể lại không biết tốt xấu đi giữ quỹ riêng mua quan tài cho mình nữa.

Ngày sau khi bà đã qua đời, có thời gian thì tìm cái chiếu trúc bọc một lớp là được rồi.

Lúc rảnh rỗi bà cũng sẽ làm một vài việc may vá, khâu đế giày. Quần áo và giày này đầu tiên là chuẩn bị tốt cho con rể, tiếp theo mới làm cho cháu mình. Trình tự không thể loạn.

Gia đình ấy tuy nhà nhỏ hộ nhỏ, nhưng từ già đến trẻ đều sống rất thư thái tự nhiên, hiểu rõ bổn phận, cuộc sống này mới có thể diễn ra một cách thích ý dễ chịu.

Cũng không trách Kiếm Thánh yêu thích người vợ ấy, yêu thích ngôi nhà ấy.

Lòng dạ hắn đã từng có lúc rất cao rất cao, hiện tại, hắn chỉ muốn có một gia đình.

Sau khi cái bụng hơi nhô lên, Ngu Ngô thị lập tức bị công xưởng cho thôi việc.

Bà lão nghe được tin còn lấy làm kinh hãi.

Trời đất ơi, lúc này bụng mới nhô lên bằng đó, như trước kia, còn không phải là cắm mặt làm việc, bận ngược bận xuôi bình thường, làm gì có chuyện yểu điệu như vậy?

Ngu Ngô thị cũng cảm thấy thế, nàng không phải kiểu nữ nhân trong mắt chỉ có tiền. Một phần tiền bạc của trượng phu, chút đỉnh thêm vào của bà lão, lại là tiêu hộ, mỗi tháng đều có mì gạo tạp hoá phát xuống, coi như không còn phần tiền công kia của mình, cuộc sống cũng có thể trải qua an nhàn.

Nhưng biết sao giờ nhà mình có hai nam nhân, một lớn một nhỏ, ở phương diện tiêu vào ăn uống, có thể nói là thực sự “cố hết sức lực”.

Lưu Đại Hổ dưới yêu cầu của Kiếm Thánh, hầu như bữa nào cũng phải ăn thịt, hơn nữa mỗi thịt heo thôi không được, phải ăn cả thịt dê thịt bò.

Thời buổi này ở Tấn Đông, thịt dê vẫn ổn, dẫu sao có buôn bán qua lại với Tuyết Nguyên, nhưng thịt bò lại không dễ kiếm, ở rất nhiều nơi ăn thịt bò là phạm pháp, nhưng Hầu Phủ thương xót dân chúng, dưới trướng Hầu Phủ có một gian cửa hàng thịt bò, cho phép buôn bán nhưng giá cả thì thực sự không rẻ. Tính ra nhà tướng tá cũng chỉ thèm miếng ấy, kêu gia nhân đi mua một khối thịt bò về, lại thái thành từng miếng từng miếng mỏng dính dùng để nhắm rượu.

Nhưng dù là như vậy, Lưu Đại Hổ cũng được ăn không ít thịt bò.

Thằng bé choai choai ăn thắng ông già, cái này quả thật không sai.

Còn về người đàn ông của mình, trước đây Ngu Ngô thị đã từng thử mấy lần, phát hiện hắn ăn bánh mì trắng ăn bánh nang húp cháo đểu có thể ăn rất tự nhiên, nhưng cho hắn ăn ngon hơn, hắn cũng có thể rất tự nhiên ăn.

Rượu của tiệm rượu Hầu Phủ, thức ăn từ tiệm đó gói về, nam nhân của mình vẫn ăn một cách rất tự nhiên.

Đủ để thấy rõ, người đàn ông của mình, phàm ăn.

Sau khi biết được điều này, Ngu Ngô thị thương yêu nam nhân của mình làm sao nỡ lòng cắt xén khẩu phần của hắn.

Cho nên, cái nhà này, tiền bạc thu vào mỗi tháng, phương diện ăn uống đã chiếm mất bảy tám phần. Cũng bởi vậy, một khi mình không có việc làm, điều kiện sinh hoạt sẽ lập tức giảm xuống.

Nàng đi xin xỏ thủ lĩnh trong xưởng, sau đó lời thủ lĩnh đáp lại khiến cho Ngu Ngô thị sửng sốt cả người.

Thủ lĩnh nói, Hầu Phủ thương xót con dân, săn sóc công nhân, cho nên nữ công nhân mang thai, tiền lương vẫn phát bình thường, nằm nhà dưỡng thai chờ lâm bồn là được.

Trên đời này, thế nhưng có chuyện tốt như vậy sao?

Lại hỏi tại sao những nữ công nhân mang bầu khác vẫn đi làm việc như thường lệ, chưa tới lúc bụng to đến thực sự không được nữa thì quyết không về chờ sinh?

Thủ lĩnh nói là ý của thủ lĩnh của thủ lĩnh hắn, chuẩn bị tiến hành thí điểm, ngươi là người may mắn, rút trúng ngươi đầu tiên.

Ngu Ngô thị mang theo hạnh phúc cùng nghi hoặc trở về nhà, nói cho bà lão nhà mình biết việc này.

Lúc ấy, nam nhân đi cổng thành trực ban, Lưu Đại Hổ còn đang ở Học Xã.

Mẹ chồng nàng dâu mỗi người một băng ghế nhỏ, ngồi ở trong sân, hai người nhìn nhau, rồi cùng nhau nhìn sang cách vách.

Cách vách là Hầu Phủ.

Lại nhìn lẫn nhau.

Sau đó lại nhìn sang Hầu Phủ.

Mẹ chồng nàng dâu là người phụ nữ gia đình chuẩn mực không giả.

Bà lão không biết chữ, Ngu Ngô thị sau khi vào công xưởng mới biết một vài. Mỗi tối khi Lưu Đại Hổ luyện chữ, nàng cũng sẽ ở bên cạnh vừa may quần áo vừa yên lặng nhìn yên lặng ghi nhớ.

Đạo lý lớn các nàng không hiểu, sự kiện lớn các nàng cũng chưa từng thấy.

Nhưng điều này không có nghĩa là mẹ chồng nàng dâu ngốc nghếch.

Trước kia khi ở Tuyết Hải Quan, tiểu viện của mình ở ngay sát vách phủ Bá Tước, mới ban đầu, mẹ chồng nàng dâu còn tưởng rằng là may mắn, được phân đến vị trí này, cảm tình tốt, có thể dính một ít phúc khí của Bá Tước đại nhân.

Sau đó, Lưu Đại Hổ vào Học Xã, Ngu Ngô thị đi làm việc, bà lão đến một nha môn trực thuộc thành thủ phủ làm người lao công.

Tiếp xúc với nhiều người bên ngoài, trong lúc nói chuyện phiếm, khi cho đối phương biết nơi ở của mình, đối phương thường thường sẽ kinh ngạc thốt lên, thậm chí còn lặng lẽ điều tra nội tình về mình.

Khi đó, mẹ chồng nàng dâu chỉ có thể nói là do số may, số may mà thôi.

Khi đến Phụng Tân thành, mẹ chồng nàng dâu từ Tuyết Hải Quan chuyển nhà đi vào.

Ồ, lại vẫn ở sát vách phủ Hầu tước!

Đợi khi tân Hầu Phủ xây dựng xong, bên trên thông báo bọn họ phải chuyển nhà, đổi một nơi ở mới.

Đến nơi đó nhìn một cái, khá lắm, vậy mà lại sát vách phủ Hầu tước!

Đã là lúc này rồi, mẹ chồng nàng dâu làm sao có thể không nhìn ra chuyện này có gì đó không đúng?

Giữa mẹ chồng nàng dâu cộng thêm Lưu Đại Hổ với nhau đều là biết rõ gốc rễ, như vậy, chỉ có...

- Con gái à, hắn không nói, thì chúng ta sẽ làm như không biết. Chúng ta cứ giúp hắn dọn dẹp thu xếp tốt chuyện trong nhà, trải qua tháng ngày yên vui là được. Nữ nhân chúng ta, đã không có con mắt kiến thức kia, vậy chuyện bên ngoài hãy để tùy ý nam nhân tự mình quyết định đi.

Con dâu lâu năm đến nay thành mẹ chồng, làm người thắng đời trước, đương nhiên là có kinh nghiệm.

- Mẹ, con chỉ là, con chỉ là lo lắng chàng vì cuộc sống của gia đình này, đi mạo hiểm, đi liều mạng.

Nói xong, Ngu Ngô thị lại không kìm lòng nổi đưa mắt nhìn sang cách vách.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!