Bà lão đưa tay vỗ nhẹ lên miệng nàng dâu, nghiêm túc nói:
- Con bé ngốc, công việc của ngươi sao có thể dễ dàng như vậy. Bụng to rồi còn được ngồi ở nhà lĩnh trắng tiền công? Hơn nữa trước đây trong công xưởng, ngươi cũng có từng bị bắt nạt bị mệt nhọc bao giờ?
- Ta ấy, tay chân lẩm cẩm, còn được xách cái chổi đi quét rác, mấy bà khoẻ mạnh kia có người muốn công việc này còn chẳng được đâu.
- Đại Hổ ở Học Xã, các giáo tập săn sóc rất nhiều, còn cùng Hầu Gia ra ngoài va chạm xã hội nữa.
- Không nói những cái này, chỉ nói riêng bắt đầu từ thành Thịnh Lạc đến Phụng Tân thành nơi đây, cuộc sống bình yên mấy năm nay, khi ấy con trai ta mất sớm, hai mẹ con ta đã từng thực sự nghĩ có thể sống một cuộc sống ổn định dễ chịu như vậy sao?
- Tục ngữ nói rất hay, lấy tiền của người, trừ hoạ cho người. Người ta nuôi cả nhà ngươi, ngươi phải bán mạng cho người ta không nề hà.
- Phủ Hầu tước đối xử với chúng ta, với những người dân một đường tùng tuỳ tới đây không tệ. Đời này của mẹ, thế nhưng chưa từng thấy nha môn nào tốt như vậy.
- Con gái, chúng ta là người trọng lương tâm, không được quên bản chất làm người.
Bà lão thở dài, nói:
- Thực ra ta đã nhận ra không đúng từ lâu rồi, chẳng riêng gì căn nhà này, chỉ cần Hầu Gia không ở trong thành, hắn cũng sẽ không ở trong thành. Ngươi nói xem, Hầu Gia mang đại quân ra đi đánh giặc, hắn tòng quân xuất chinh theo thì không có gì. Có những lúc Hầu Gia không phải đi đánh trận, hắn cũng không ở nhà, cũng là theo đi.
- Thôi thôi, không nói cái này nữa, chúng ta cứ giả vờ hồ đồ đi, cuộc sống, tiếp tục duy trì thật tốt.
...
- Đồ đạc đã chuẩn bị xong chưa?
- Chuẩn bị kĩ càng rồi, chủ thượng.
Tứ Nương gật đầu với Trịnh Phàm nói.
Ở sau lưng hắn, hai người con gái là công chúa và Liễu Như Khanh trên tay đều xách theo một số món quà.
- Được, chúng ta qua nhà hàng xóm.
- Chủ thượng, chúng ta cứ hùng hùng hổ hổ qua như vậy sao?
Tứ Nương hỏi.
- Ừ, là lão Ngu muốn mời ta, không có việc gì, có một số chuyện cũng đã tới lúc nên nói trắng ra, dù sao không thể giấu giếm cả đời.
- Đây là suy nghĩ của Kiếm Thánh?
- Ừm, hiện tại hắn hẳn là không che giấu được rồi, nếu đã không giấu nổi thì không cần giấu nữa. Thêm vào Đại Hổ đang dần dần trưởng thành, sau đó phải ở bên cạnh ta làm một thân vệ, cũng không tránh được hắn nữa.
Nguyên nhân chủ yếu nhất là Kiếm Thánh đã nghĩ thông. Đồng thời, Kiếm Thánh hẳn cũng đang làm một loại sắp xếp.
Lần này vào kinh, liên quan đến vị trí nền tảng lập quốc, hoàn toàn khác lúc trước kia cùng Trịnh Phàm đi Yến Kinh, nguy hiểm gặp phải, có lẽ cũng lớn hơn nhiều.
Vợ mang thai rồi, hắn có trách nhiệm phải đem đến những điều tốt nhất.
- Cái này cũng phải.
- Đúng rồi, dẫn Thiên Thiên theo.
- Cha nuôi, cha nuôi...
Thiên Thiên tự mình chạy bước nhỏ lại đây, ở sau lưng nó, một con hồ ly và một con mèo đen hồng hộc chạy theo.
Trịnh Phàm cúi người xuống, bế Thiên Thiên lên:
- Ôi chao, nặng ghê.
Thiên Thiên ngượng ngùng cười cười, bây giờ nó có thể nói chuyện lưu loát hơn mấy phần, nhưng cả người xem ra càng ngày lại càng giống búp bê cầu may rồi.
Cơ mà trẻ con khi còn nhỏ bụ bẫm một chút đến khi lớn lên, mặt mày nét nào ra nét đấy, chỉ có thể càng ưa nhìn hơn.
Chính là làn da này, thực sự là trước sau mềm mại như một.
Trịnh Phàm nghĩ tới câu nói trong phủ Phạm Chính Văn từng có mười hai đoá trâm cài, bản thân cũng từng tận mắt trông thấy những oanh oanh yến yến đó. Nếu như đặt Thiên Thiên vào nơi ấy, đảm bảo trên phương diện ngoại hình không thua kém gì đồ bỏ Giả Bảo Ngọc kia.
Chẳng qua điều này cũng chỉ có thể tưởng tượng mà thôi, con trai của lão Điền bị mình nuôi thành loại mặt hàng như Giả Bảo Ngọc, đừng nói sau khi lão Điền biết sẽ như thế nào, bản thân cha nuôi hắn đây đã không chịu được trước.
Thiên Thiên hiện tại đã bắt đầu đọc sách học chữ. Hạt Tử và Tứ Nương cách ngày sẽ tranh thủ thời gian đến phụ đạo dạy văn hoá. Tiết Tam thì đến phụ trách dạy thể dục. Ở tuổi này, trực tiếp luyện võ không thích hợp, quá nhanh vội hỏng việc, nhưng có thể làm một vài chuẩn bị ban đầu, cũng giống như Kiếm Tỳ lúc trước vậy.
Về thiên phú của Thiên Thiên, Trịnh Phàm rất có lòng tin, dù sao cũng là giọt máu của lão Điền.
Nhưng, ngược lại, cha nuôi Trịnh Phàm cũng không hy vọng xa vời đứa con nuôi này của mình sau khi lớn lên trở thành tuyệt thế cao thủ gì đó đến bảo vệ mình, mức thấp nhất là có một phần năng lực tự vệ.
Bế Thiên Thiên, dẫn theo vở cả cùng với hai vợ hai, Trịnh Hầu Gia từ cổng hông Hầu Phủ ra, đi thẳng tới cửa nhà Kiếm Thánh.
Cổng sân nhà Kiếm Thánh tự nhiên không thể mở ở ngay sát cạnh cổng Hầu Phủ, nhưng dù sao Hầu Phủ rộng, sau khi xây dựng lại đặc biệt mở một cửa hông, vừa có thể thuận tiện ra vào, vừa có thể giấu tai mắt người.
Lúc thiết kế, Hạt Tử đánh dấu khu nhà nhỏ của Kiếm Thánh trên bản vẽ là... phòng bảo vệ Hầu Phủ.
Khi đi tới cửa, Thiên Thiên từ trong lòng Trịnh Phàm nhảy xuống, khoanh tay tự đứng, cái này kêu là lễ khi gọi cửa.
Thực ra, quý tộc hay không quý tộc, không quan tâm trong nhà núi vàng núi bạc cao hay thấp, cũng không quan tâm trình độ chú trọng ăn gì uống gì, mà là những thói quen trong lúc lơ đãng lại tự nhiên.
- Ha ha ha, ai dạy nó?
Trịnh Phàm cười hỏi.
- Hồi chủ thượng, là Hạt Tử dạy.
- Ừm, tốt lắm.
Cốc cốc cốc, cốc cốc cốc.
Công chúa tiến lên gõ cửa, gõ cửa một cách có quy luật, sau ba lần phải ngừng một hồi, gõ liên tục thì là quỷ kêu cửa rồi.
- Đến đây, đến đây!
Bên trong truyền đến âm thanh của Lưu Đại Hổ.
Hôm nay Học Xã được nghỉ.
Lưu Đại Hổ mở cửa ra, đầu tiên nhìn thấy chính là một đại tỷ tỷ xinh đẹp, thật... thật là đẹp.
Công chúa nhìn hắn khẽ mỉm cười.
Lưu Đại Hổ cảm thấy cả người mình đều bay lên rồi.
Cũng không có ý đồ gì xấu, chỉ thuần tuý xuất phát từ sự tán thán của chàng thiếu niên đối với cái đẹp.
Trước đây Lưu Đại Hổ chưa từng gặp công chúa, nói một cách chính xác, là chưa từng gặp qua ở khoảng cách đối mặt gần như vậy. Hơn nữa căn bản cũng không nghĩ tới công chúa sẽ xách theo điểm tâm đến gõ cửa nhà mình, cho nên hoàn không nghĩ về phương diện đó.
Nhưng đợi đến khi công chúa nghiêng người tránh ra, để lộ tướng công nhà mình, miệng Lưu Đại Hổ lập tức há lớn.
Bịch bịch một tiếng, quỳ rạp ở trên mặt đất.
Mới ban đầu là hai đầu gối đồng thời quỳ xuống, nhưng ngay sau đó, lại thu một chân về biến thành một gối quỳ xuống, hành lễ trong quân:
- Tham kiến Hầu Gia, Hầu Gia an khang!