Khi ở trong Học Xã, Lưu Đại Hổ đã từng gặp qua Hầu Gia mấy lần, nhưng không chân thực, hơn nữa khi đó choáng váng, sau khi gặp được trở về còn thực sự không nhớ rõ tướng mạo của Hầu Gia nữa.
Sau đó, bản thân may mắn được theo Hầu Gia cùng đi Dĩnh Đô, tuy rằng dọc đường đi, những thiếu niên của Học Xã như mình chỉ là người đun nước tắm rửa cho Hầu Gia, nhưng từng người từng người đều vô cùng kích động.
Điều mọi người mong chờ nhất mỗi ngày chính là những khi Hầu Gia ra vào, cùng lúc cực kì tiêu chuẩn mạnh mẽ hành lễ với Hầu Gia.
Thực tế, Lưu Đại Hổ không biết một điều là mấy năm qua Hầu Gia thế nhưng không ít lần vào cửa nhà hắn, chẳng qua đại đa số thời điểm đều lựa chọn khi người nhà của hắn không có mặt. Nếu thực sự không né tránh được, Trịnh Phàm cũng sẽ để Tứ Nương tuỳ ý dịch dung cho mình vài lần.
Ai bảo Kiếm Thánh cứ thích phong cách rồng giả làm cá này cơ.
- Đứng lên đi, cha ngươi ở nhà chứ?
- Có... có ở, Hầu Gia.
Trịnh Phàm gật đầu, đi vào, Tứ Nương dẫn hai muội muội cùng lúc vào theo.
- Ca ca, ta đỡ ngươi đứng lên.
Ngược lại là Thiên Thiên, đi ở phía sau cùng, chạy tới đỡ Lưu Đại Hổ.
Đầu Lưu Đại Hổ còn có chút choáng váng đây, lúc thuận thế đứng dậy chưa đứng được vững, đúng lúc đó, một con hồ ly cùng một con mèo đen lao tới, bốn cái móng vuốt thêm một đôi bàn tay nhỏ, đồng thời xách Lưu Đại Hổ lên.
- A.
Lưu Đại Hổ đứng vững, nhìn Thiên Thiên, lại nhìn hai con sủng vật kia một cái.
Thiên Thiên đưa tay ra, Lưu Đại Hổ do dự một chút, vươn tay dắt tay Thiên Thiên.
- Ca ca, ta có hơi đói bụng.
- Ừm, trong nhà có điểm tâm, ta lấy cho ngươi, ta lấy cho ngươi.
Lưu Đại Hổ không biết thân phận thực sự của Thiên Thiên, nhưng nếu đã được Hầu Gia đồng thời dẫn theo, vậy tất nhiên là cao quý không gì sánh bằng.
- Ca ca, nhà ngươi, nhà ngươi có long ỷ không?
Lưu Đại Hổ: “...”
...
Đi vào tiểu viện.
Kiếm Thánh đang cầm bát cho gà ăn, à, còn có một con vịt.
Trông thấy Trịnh Phàm đến, Kiếm Thánh không ngạc nhiên chút nào, bởi vì là hắn mời, nói:
- Tới rồi.
- Ừ, tới rồi.
- Ai tới rồi?
Bà lão ở bên trong hô lên.
- Có khách tới nhà sao?
Ngu Ngô thị đang nằm trong phòng ngủ cũng đi ra.
Bà lão nhìn thấy Trịnh Phàm, cảm thấy có chút quen mắt nhưng không nhớ ra được.
Ngu Ngô thị đỡ bà lão.
Trịnh Phàm cung kính hành lễ:
- Gặp qua thái phu nhân, gặp qua chị dâu.
Ba người con gái phía sau đồng thời hành lễ:
- Gặp qua thái phu nhân, gặp qua chị dâu.
Hành lễ không tính là gì. Chẳng qua công chúa mắt cao hơn đầu số một cũng cảm thấy hành cái lễ này là rất đáng giá.
Hành một lễ, lập tức có thể đổi lại một Kiếm Thánh bảo vệ ở bên cạnh trượng phu mình, quý nữ đến mấy có hành lễ gãy cả eo cũng sẽ không hối tiếc.
- Ôi ôi ôi, đây, ha ha ha.
Bà lão đời này còn chưa từng được nhận qua lễ như vậy:
- Hậu sinh này, thật tuấn tú, ba vị này...
- Tiện nội.
Trịnh Phàm đáp lại.
- Ồ, đây chính là có phúc lớn rồi.
Bà lão cười nói, đồng thời trong lời nói đã có một chút bất an, bà đưa mắt tìm về phía Kiếm Thánh, hỏi:
- Chuyện này, bằng hữu đến rồi, không giới thiệu một chút sao?
Lúc đó, Tứ Nương và công chúa tiến lên, một người đỡ bà lão, một người đỡ Ngu Ngô thị.
Không chờ Kiếm Thánh lên tiếng, thấy bên kia đã nâng vững, Trịnh Phàm tự mình mở miệng nói:
- Lão phu nhân, chị dâu, chúng ta là nhà hàng xóm.
- Hàng xóm?
Cho dù mẹ chồng con dâu hai người thường thường sẽ không kìm lòng được dõi mắt về Hầu Phủ cách một bức tường. Nhưng thực sự không nghĩ tới Hầu Gia sẽ đến cửa nhà mình như thế này, còn hành lễ với mình, cho nên bà lão lên tiếng hỏi theo thói quen:
- Là tiêu nào?
Tiêu hộ, phân tổ.
Ba trăm hộ là một tiêu, thời chiến xuất ba trăm binh. Khi nhàn hạ có thể làm công có thể trồng trọt, bình thường cũng sẽ có tiền lương cùng với các loại hỗ trợ do Hầu Phủ phát xuống, là đơn vị sản xuất sinh hoạt và chiến tranh dưới sự quản lý của Hầu Phủ.
- Còn chưa nhập tiêu.
Trịnh Phàm đáp, tiếp theo, hắn cũng không thừa nước đục thả câu, dứt khoát làm rõ thân phận nói:
- Lão phu nhân, ta họ Trịnh, gọi Trịnh Phàm.
- Ừm, hậu sinh nhà họ Trịnh, có phải là con trai của Trịnh lão tam ở tiêu phía Tây kia? Nghe nói vị kia của Trịnh gia ở trong quân đội làm tướng quân đấy.
Trịnh Phàm: “...:
Lúc này, Ngu Ngô thị bỗng nhiên ngẩn ra, cũng may Tứ Nương đỡ nàng, lại lưu ý mạch tượng của nàng, không đến nỗi bị kinh hãi động thai khí.
- Ta cùng bà lão nhà ngươi, thế nhưng là cùng quét...
Ngu Ngô thị lập tức vươn tay kéo ống tay áo bà lão.
- Con kéo ta làm gì, quần áo đang lành lặn, đừng kéo rách ra.
- Mẹ, đây là Hầu Gia, là Hầu Gia!
- Ừm, tên là Hầu Diệp sao, Trịnh Hầu Diệp, con trai nhà Trịnh lão tam... Trịnh Hầu Gia! Hầu Gia! Ôi mẹ ta ơi!!!”
Lão thái thái thân thể mềm nhũn, may có công chúa đỡ, bằng không đã trực tiếp tê liệt trên mặt đất rồi.
- Đỡ lão phu nhân và chị dâu về phòng hoà hoãn trước đi.
Trịnh Phàm nói với Tứ Nương và công chúa.
Sau đó, Trịnh Phàm nhìn về phía Kiếm Thánh.
Kiếm Thánh hẳn là đã sớm dự liệu được tình cảnh này. Diệp Công thích rồng, thực sự nhìn thấy, vẫn là sợ hãi đến kinh ngạc kêu lên.
- Trên thiệp mời nói là uống rượu trăm ngày đứa nhỏ, nhưng đứa nhỏ vẫn còn ở trong bụng chị dâu nhỉ.
Trịnh Phàm cười nói.
Kiếm Thánh lên tiếng đáp:
- Ở trong bụng cũng được tầm trăm ngày rồi.
- Ngài nói rất có lý.
- Tuần trước thấy có thái giám tuyên chỉ đi vào Hầu Phủ ngươi, rốt cuộc là khi nào khởi hành, ta muốn lúc trở về có thể kịp ngày con ta chào đời.
Trịnh Hầu Gia gật đầu nói:
- Mùng Một tháng sau.
Phụng chiếu Thiên Tử, vào kinh!
Trong sân, một con hồ ly cùng một con mèo đen đang đuổi theo theo đàn gà chạy, một con vịt đứng ở ngoài vòng, lắc lư thân thể như thù lớn được báo:
Cạc cạc cạc!
Trịnh Hầu Gia cùng Kiếm Thánh ngồi ở trên băng ghế nhỏ, cái bàn trước mặt hai người có bày hạt dưa, đậu phộng cùng một ít mứt.
Liễu Như Khanh ở bên cạnh dùng bếp lò nhỏ đun trà.
Lễ vật khách nhân mang đến không thể mở trước mặt, cho nên đồ Trịnh Phàm mang tới đều được đặt chỉnh tề ở trên bàn trong nhà.
Mấy món ăn vặt hạt dưa, đậu phộng rang đều do bà lão sai Lưu Đại Hổ chạy nhanh đi ra ngoài mua về.
Bản thân bà, sau khi vượt qua giai đoạn run chân lúc ban đầu, lập tức xách rổ đi mua rất nhiều đồ ăn trở về.
Hiện tại, bà lão đang ngồi xổm ở trong góc mổ cá, dường như là cố ý muốn khoe khoang một hồi vậy, dùng cái dao phay cứ phải gọi là lưu loát.
Thiên Thiên thì cùng Lưu Đại Hổ ngồi một chỗ, Lưu Đại Hổ mang những đồ chơi đao gỗ kiếm gỗ mình giữ gìn trước đây đều lấy ra cho Thiên Thiên chọn.
Những thứ này đều là đồ chơi Kiếm Thánh khắc cho hắn ngày trước.
Nhưng bây giờ hắn không cần đao gỗ nữa, đã bắt đầu luyện đao thật.
Đúng, cha hắn là Kiếm Thánh, thế nhưng lại luyện đao.
Bởi vì mọi người đều luyện chính là đao và thuật cưỡi ngựa, chuẩn bị cho sau này vào quân ngũ xung phong ra trận. Kiếm thứ ấy, nói thật, trừ khi ngươi ngồi vào vị trí đẳng cấp tương tự Bình Tây Hầu, dùng một thanh kiếm khua khua chỉ huy chiến trận, hoặc là luyện đến như Lý Lương Thân cấp bậc ấy, dùng kiếm vẫn có thể xung phong ở giữa thiên quân vạn mã. Bằng không, vẫn là nghiêm chỉnh luyện đao đi.
Thiên Thiên muốn luyện đao giống như cha nuôi của mình, điểm này, Thiên Thiên vô cùng chắc chắn. Cho nên nó chọn một thanh đao gỗ, cầm ở trong tay.
- Cảm ơn, ca ca.